Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Ngày 11 tháng Chín


ba ngon nen
1. Ngày mai, sinh nhật ba cháu gái - Hạnh Dung, Hương Thảo, Tuệ Phương, ngày 11 tháng Chín. Kể cũng là kỳ lạ các cháu nhỉ! Cả ba được sinh ra tự nhiên mà cùng ngày sinh tháng đẻ, chênh nhau chỉ có một năm.
Ông đặt tên các cháu với ước mong như một phần trong tứ đức xưa, có hương thơm cỏ mật đồng quê, mát lành bãi mía ven sông khi mùa heo may tới. Tuệ Phương, tên cháu nghĩa bông lúa thơm, nên ông bảo cả nhà gọi cháu là Thơm, những là mong thơm thảo cả nhà, tuổi cháu ẩn tuổi bà nội, sau này cháu nhớ cho ông.
Các cháu về ở với ông bà được gần ba năm, giờ đã về nhà theo bố mẹ và đi học. Mai sinh nhật ba cháu, ông một mình. Mấy ngày nay, trời thoắt nắng, thoắt mưa như đỏng đảnh giận ai, đêm gần sáng đã thấy lạnh lưng, chăn đơn, gối chiếc. Nhưng ông chợt vui, ngày mai các cháu sẽ háo hức ngồi bên bàn, bên bố mẹ, có bánh, có quà sinh nhật và thắp lên ngọn nến của tuổi thơ mơ ước. Vui sao những ngọn nến lung linh và những nụ cười cũng lung linh.

*****


Hai cột ánh sáng của World Trade Center Memoria
2. Ngày mai, nước Mỹ cùng kỷ niệm mười một năm cuộc khủng bố kinh hoàng của thủ lĩnh Osama bin Laden vào World Trade Centre. 
Ông nhớ, ngay sáng thứ Hai, ngày 17 tháng Chín, 2001, trong giờ sinh hoạt đầu tuần, ông đã nói với gần nghìn học sinh khối sáng của trường về sự kiện. Ông nói về thế giới muôn đời cấu xé, về hiệu ứng "một cánh bướm đập trong rừng Amazon, đại dương nổi sóng", về thánh đường Jerusalem xưa máu ngập đến đầu gối của thời thánh chiến. Ông nói về sự sụp đổ của một hệ thống bởi sức nặng của chính mình ... với tâm trạng về sự cảm nhận thế giới ông đi qua và tham dự cuộc chiến 72-75, và bây giờ mở báo đài là ở đâu cũng  thấy chiến tranh tàn khốc.


*****
  
3. Ông bà may mắn sinh bố mẹ các cháu khi không còn loạn lạc. Các con của ông lớn lên không được đầy đủ về vật chất, thậm chí có những khi đói ăn, nhưng các con có ánh trăng của một thời thanh bình, được sống trong sự yêu thương của Bố Mẹ, được thầy cô tận tình dạy bảo, được bà con làng xóm đùm bọc. Và các cháu ạ, ông thường nghĩ hồi đó, "nuôi con thì khó mà dạy thì thật dễ", còn nay có thể là ngược lại.
Các con ông được đi trên những con đường có lúc lầy lội nhưng đầy cỏ thơm yên lành, được thức dậy giữa tiếng gà gáy rộn rã và đi ngủ trong tiếng cọ cánh ken két của lũ vạc sành báo hiệu ngày mai trời nắng đẹp, trong giấc mơ “con cò bay lả bay la”. Đó là những thứ cực kỳ quý giá mà thời tuổi trẻ của Ông- một thời bom đạn dữ dội- chỉ biết trong ước mơ bằng những câu hát cực kỳ buồn bã.
Én nhớ không, khi mẹ cháu về nhà chồng, ông đã chép nguyên bài thơ của Nguyễn Hoàng Sơn lên diễn đàn "Tâm sự của những người mặc áo màu xanh của lính", bài thơ có đoạn.
"... Bố chỉ thương con
Vất vả hồi thơ bé
Thuở ấy nhà ta thật nghèo
Con vừa sinh ra đã phải cùng chia sẻ
Một quả trứng ba người nhường nhau
Mền bông rách truyền hai thế hệ
Thời khốn khó tránh sao điều nặng nhẹ
Con buồn nhiều không khi bố mẹ bất hoà ?..."
Ông ước mơ và cầu nguyện cho các cháu, cho mọi đứa trẻ được sống trong yên bình, cho các đứa chắt mà Ông Bà sẽ có, cho mọi đứa cháu nhỏ mà Ông sẽ gặp trên đường đi, được sống trong yên bình no ấm. Ông ước mơ cho mọi đứa trẻ sẽ có những đêm Trung thu vui sướng, có những sinh nhật hạnh phúc, cho ngày 11/9 chỉ có ý nghĩa là một ngày vui.
Các cháu nhỉ, ngày 11 tháng Chín vẫn là một ngày vui của nhà chúng ta, dù ông có buồn vì phải trông nhà. Các cháu hãy xem ảnh Ông chụp bằng cái máy già nua như ông vậy. Hình các cháu mến thương trong tâm trí của ông.


Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Chuyện nhà Bu



sông Mixixipi 

Chỉ  một “lát cắt”, dòng sông Mixixipi, với cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ và không gian kì ảo của miền Tây nước Mỹ hiện ra trong những câu chuyện của Mac Tuên, nổi bật chất Mỹ “mải mê chinh chiến và yêu đương”. Ở đây ta thấy chàng Tom Xoyơ đắm đuối say mê tự hào cho “mối tình của mình như một cái gì thiêng liêng ghê gớm” với cô bé Amy Lôrenxơ, một tình nhân “đắm đuối mê say”. Chàng Tôm sau hạnh phúc “vẻn vẹn chỉ có bẩy ngày ngắn ngủi” với “chút tình vụn thoáng qua”. Tôm gặp cô bé Becsky, “tấm lòng nhi nữ cũng xiêu anh hùng”. Thế là chàng mê tít, chàng phải trổ tài để cho cô nàng “mắt xanh biếc” có “bộ tóc vàng tết thành đôi bím dài”, mặc áo trắng mùa hè và chiếc quần thêu kia “phải khâm phục”. Theo Mac Tuên, chàng Tôm đã từng “ngả mình vào hàng rào” “buồn rầu” và “hy vọng”; Chú “thở dài đánh sượt một cái” khi người đẹp đặt chân lên ngưỡng cửa. Và rồi “nét mặt chú bỗng tươi hẳn lên” khi chú ta nhìn thấy “cô bé vứt qua hàng rào một bông hoa păng xê”. Và đã có lần tuyệt vọng, chú thề rằng, sẽ chết dưới cửa sổ nhà nàng khi bình minh tới và kết cục là nhận trọn một gầu nước lạnh khi nàng vô tình dội xuống. Ôi nàng “Đuyn-xi-nê-a xinh đẹp”, chưa hiểu lòng hiệp sỹ “Đôn Kihôtê”…
Trong cuộc đời, ta đã từng yêu những câu chuyện của Mac Tuên. Ta yêu nước Mỹ kỳ ảo, ta yêu Tom Xoay ơ, Hâc Fin, những đứa trẻ với bao vụng dại, khờ khạo và hồn nhiên trong văn học nhà trường. Ta cũng thêm yêu mối tình của Mac Tuên với nàng Olivia xinh đẹp của đời thường.
Trong cuộc đời, dù hài hước và sâu sắc, có một bức thư Mác Tuên khoe ông đã "huấn luyện" được vợ trở nên ít lời, thì kề ngay đấy, ta có thể đọc thấy dòng chữ Ôlivia viết chen vào: "Tôi phủ nhận".
Mác Tuên và Olivia không chỉ đồng cảm với nhau trong hạnh phúc, trong niềm vui, họ còn dìu dắt nhau vượt qua những gian nan, bất hạnh.
Và trong đời tôi lại gặp "Mít tơ Bu" với một “lát cắt” đời thường, giản dị mà yêu thương trong câu chuyện “Phi tang”, hồn hậu tình đời trong tình yêu lắng đọng. Xin đừng hiểu Bu là “Mít tơ Bin” mà tội nghiệp. Thế kỷ trước, chàng “Tôm Bu” đi khắp “gầm trời” Đông Dương bắc cầu, xây cống, về nhà chiết tự Hán văn, rồi “bắt lươn” để “Phi tang” hồn nhiên trong cuộc đời nhân hậu”.
Bu đang sờ vào bút tích vua Càn Long _Hoa cảng quan ngư
Bu bắt cá Ở Tây Hồ Hàng Châu- 
Đang sờ vào bút tích vua Càn Long "Hoa cảng quan ngư" 
Và tôi, và Bu đang tận hưởng niềm vui “huấn luyện” nàng Olivia “đẹp lão” đó.
Bây giờ, ngoài Bắc đã là “Gió lạnh đầu mùa”, không biết Bu còn chiếc áo len bà Bu (người Xứ Huế) đan năm ấy. Hay giữa Vũng Tàu nắng và gió, áo có bay vắt vào “giậu mồng tơi” ...
Bạn đã từng có “Phi tang”, nếu Bạn có ý niệm về  những “phiêu lưu” này, hãy đọc Tom Xoayơ và câu chuyện của Bu; mà những gì tôi viết chỉ là đề dẫn.
Chúc bạn vui trong “Gió lạnh đầu mùa” miền Bắc. Chúc hai Bu hạnh phúc!

PHI TANG !!
(blog Bulukhin)
Sáng thứ 7, bật máy lên thấy trong quick comment bao nhiêu bạn bè chào hỏi. Bác Bu ơi cuối tuần vui nhé… Ông nhà văn kiêm kỹ sư điện có nick “Quê choa” viết bài hướng dẫn thủ thuật xài blog mới. Nhưng đáng kể nhất là bà xã hứa: trưa nay mẹ cho ba thưởng thức món miến lươn nấu kiểu Huế, xem có ngon bằng miến lươn mà Anh TORO và chị Thủy chiêu đãi ba ngoài Hà Nội không.  Nghe lời như cởi tấm lòng, trẻ con được quà vui  thế nào thì người già được quà cũng vui như thế. Mặt mũi Bu hớn hở, phởn chí lên, lấy cây đàn ghi ta bỏ xó cho bụi bám lâu nay, bật  mấy hợp âm của bài Quảng Bình quê ta ơi, ra điều nghệ sĩ lắm. 
Thứ 7, nhưng bà xã phải đi làm, công việc ngân hàng cuối năm bận túi bụi. Từ hồi xẩy ra lạm phát, không hiểu sao ngân hàng hết tăng lãi suất lại đến hạ lãi suất. Cứ mỗi lần tăng hạ như thế, các em tín dụng bò ra làm hết ngày dài lại đến đêm thâu!  Thân Bu vò võ một mình, có khi phải nhai mỳ ăn liền cho đỡ đói để chờ nàng về đỏ lửa.
Xong mục thư nhắn, Bu háo hức với tựa đề “Nghệ thuật vị nghệ thuật” của Hồng Đăng. Có lẽ anh này nhắc vụ đấu lí giữa phe nghệ thuật vị nghệ thuật của Hoài Thanh với phe nghệ thuật vị nhân sinh do Hải Triều cầm đầu? Cuộc đấu cao trào vào những năm 1935-1936 và kết thúc với thảm bại của Hoài Thanh vào năm 1939.  Nhưng với quan điểm nghệ thuật vị nghệ thuật rất đỗi suy đồi ấy, năm 1941 Hoài Thanh cho ra đời quyển Thi nhân Việt Nam thì ông thắng to. Bốn mươi lăm nhà thơ tiêu biểu do ông chọn ra đến nay chỉ rơi rụng đâu có 5-7 người, còn lại là chính xác. Trong khi đó các nhà phê bình kiên định quan điểm nghệ thuật vị nhân sinh thì chẳng làm được cái điều tươmg tự. Đến tháng 6 năm 2000 sách ông đã in đến lần thứ 20, sau đó không hiểu được in thêm mấy lần nữa. Vậy thì giữa Hoài Thanh và Hải Triều ai lập luận đúng? Tự hỏi rồi tự trả lời.
Miên man với cái tựa đề của Hồng Đăng chán, Bu sang nhà PNH tận hưởng cái đẹp mê hồn của hoa và bướm. Anh này chụp gì cũng đẹp, nhưng đến chụp bướm thì thuộc loại siêu hạng. Và cái đẹp bướm hoa của PNH chưa kịp ngấm vào người thì có mùi khét dưới nhà xông lên, kèm theo khói đen mù mịt. Thôi, chết cha rồi, sáng nay trước lúc ra khỏi cửa, nàng kéo tay Bu vào bếp dặn: Em đang luộc ba chú lươn, anh xem nước sôi khoảng 3-4 phút thì tắt lửa hộ em nhé.
* *  *
bu2
Chàng "Tôm Bu" dạo guitar, "gọi nắng trên vai em ... gầy..."
Sau khi cho ba cái vòng than lươn vào thùng rác công cộng và kì cọ sạch cái soong nhôm,  Bu hạ quyết tâm làm lại từ đầu. Không phải vì món miến lươn, mà vì không muốn để mất niềm vui chiều chồng của bà xã. Bao nhiêu năm chung sống, Bu tự thấy mình đã gây ra bao tội trạng đại loại như thế. Nghĩ là làm, Bu ra chợ  dạo quanh hàng lươn. Khốn nỗi, toàn lươn bé tẹo bằng ngón tay, hóa ra lươn to người ta để riêng, đậy kín, bán giá đắt cho khách sộp. Chọn được ba chú lươn vừa ý thì tai họa ập đến. Một cô bạn thân bà xã trốn sở ra chợ mua sắm. Cô này phát hiện ra Bu xách tòong teng ba chú lươn thì kể như cuộc phi tang thất bại. Thôi thì một liều ba bảy cũng liều, cuối cùng cũng về được đến nhà mà không bị cô ta chào hỏi.  
Đến công đoạn làm sạch lươn mới thật trần ai. Cứ đụng vào nó là người Bu nổi gai ốc, lóng ngóng thế nào ba chú trườn ra ba nẻo, không tài nào bắt lại được. Thế là cái khó ló cái khôn, xách ra phích nước sôi ra, chia cho mỗi chú một ít. Nồi lươn sôi khoảng 4 phút thì có chuông gọi mở cửa, đích thị là nàng về rồi. Lúc này mới phát hiện ra một thiếu sót chết người! Ba chú lươn cháy thành than đều có dấu dao cứa vào cổ, còn ba chú này vẫn lành nguyên. Thế là nhanh như sóc, đi tìm dao để sửa sai, nhưng sửa làm sao được. Cắt cổ lươn đã chín rồi thì cũng như không, phen này cuộc phi tang có cơ đi đời. Nàng vào nhà nói ngay: Có mùi gì cháy khét lẹt anh ạ. À, à…có lẽ mùi khét bên hàng xóm. Em nghe như mùi sừng hay mòng giò bị cháy… Ba cũng thấy mùi khét, nhưng có lẽ củi gỗ gì của nhà ông Kích Bu đấy thôi.
* * *
Phụ nữ Huế có tiếng chiều chồng thương con nhưng thâm trầm đáo để. Bà xã Bu là một nhân vật như thế. Nhiều khi Bu sai sờ sờ nhưng lấy thế lãnh đạo toàn diện và triệt để cứ quát ào lên. Dạo còn ở Huế, không biết có sự cố gì mà Bu nổi xung lên, ném chiếc áo len nàng đan qua cửa sổ.  Mùa đông năm sau nàng đem áo ra cho Bu mặc và hỏi: Anh còn nhớ chiếc áo này không? Thì áo nằm trong tủ, làm sao phải nhớ nhỉ? Nàng kể: năm ngoái anh ném nó qua cửa sổ, em bấm đèn tìm suốt đêm, đến sáng mai mới nhìn thấy áo treo lủng lẳng trên giàn mướp nhà hàng xóm.  Vụ cháy lươn này không chừng nàng biết thừa, nhưng cứ để đấy.
Và Bu tôi quyết đính sẽ tự thú trước bình minh, vào lúc giao thừa năm mới ở Sài Gòn với sự có mặt của các con. Hoặc có thể rủ rê Hồng Đăng, PNH, đến cà phê chim với sự có mặt của bà xã để ôn cố tri tân mà cười cho thật sảng khoái.

Thứ Năm, 6 tháng 9, 2012

Tranh Đỗ Quang Em

Tự họa của Đỗ Quang Em
Tự họa của Đỗ Quang Em
Bill Clinton khi ghé qua Việt Nam, bài diễn văn tại tiệc chiêu đãi của Chủ tịch nước tổng thống Bill chỉ nhắc đến tên hai người Việt. Nữ sĩ... Hồ Xuân Hương và họa sĩ Đỗ Quang Em.


Amulet_b_

Hội họa tả thực của Đỗ Quang Em có hình thức “cực thực”. Thực đến nỗi ngay nhiếp ảnh cũng khó lòng sánh nổi về khả năng tả thể chất (sự vật). Tả không khí (không gian) và khả năng biểu hiện bằng sự tinh lọc hình ảnh và cách điệu hướng đến cái đẹp lý tưởng (những người cho rằng, ông vẽ lại từ ảnh chụp là sai lầm)... Tả thực-“cực thực”- nhưng hội họa Đỗ Quang Em có phải là hội họa hiện thực hay không, đó là điều không chắc chắn.
images
Nghệ thuật là thế giới tâm hồn mỗi người. Nghệ thuật Đỗ Quang Em là tâm cảnh của ông. Một tâm cảnh được nhào nặn bởi ý chí, đầy kiêu hãnh...
Ông đã khéo sử dụng ánh sáng để tạo ra một cuộc đối thoại giữa bóng tối và ánh sáng, giữa huyền bí và sự thật. Là một phật tử thuận hành, ông đã đưa vào tranh một cảm thức yên lành như triết lý gọn gàng của đời ông: “Vui hay buồn, phởn hay giận, tất cả đều nằm gọn trong mỗi chúng ta... Biết chấp nhận tình cảnh bó thúc của đời mình, đó chính là hạnh phúc”.
Hoạ sĩ chỉ lấy người thân làm mẫu ... Ông tâm sự: "Nói thật, tôi chẳng biết trời cao đất rộng là gì, chỉ biết một vợ, bốn đứa con và vẻn vẹn vài người bạn. Bởi vậy, tôi có vẽ, có yêu thương ai, có ghét bỏ cái gì cũng trong phạm vi nhỏ hẹp đó. Tôi hạnh phúc hay khổ đau cũng chỉ trong chừng mực đó, còn những gì diễn ra bên ngoài bốn bức tường kia thì hoàn toàn xa lạ".
mason3_26_13


Xem tranh Đỗ Quang Em tưởng chừng như nghe văng vẳng thơ của Hàn Mặc Tử, văn Thạch Lam và nhạc Đoàn Chuẩn.  

still_life_b_

Chiếc bị mây, cây đèn dầu, cái lò đất nứt, mấy que củi khô, ánh mắt người vợ nhìn ngây dại lạc thần được vẽ sau đó. Nồng ấm một màu nâu được chuốt thật mịn mặt phẳng tranh, vẫn ánh sáng rất quý từ khuôn mặt, nếp áo, đồ vật, nhưng trên hết là bố cục, một bố cục mới và bạo, cho thấy tinh thần bức tranh hoàn toàn hiện đại, khác với không khí tranh cổ điển của sáng và tối, cũng một màu nâu, đỏ đậm đặc tuyệt vời thời Baroque với Rembrandt, Vemeer…hay Ludovic Carrache.
images (2)



Người xem có thể cảm nhận, trong mỗi tác phẩm của ông toát lên một tinh thần nghiêm nghị, thể hiện sự trân trọng đối với thế giới đối tượng. Bao trùm trong tranh là bóng tối. Nó như sự tĩnh lặng huyền mặc của một tâm thức định tĩnh. Những khoảng sáng trong tranh Đỗ Quang Em bao giờ cũng gợi lên cảm xúc nhiệm màu của sự hiện thân.
dqem2

Bức tranh với  tone màu thật là đẹp... màu áo dài... xôn xao nhưng thấy không gian trong bức tranh thật là tĩnh lặng ... Nhìn bức này gợi nhớ đến bài hát của nhạc sĩ TCS.
Ðêm nay hòa bình sao mắt mẹ chưa vui
Mẹ hãy ra xem đường phố ngập người...

Tiếng Chuông Chùa.



Nhà tôi ở cạnh chùa, nhưng không phải đất chùa và tôi cũng không có kiểu nghĩ “gần Chùa”. Cứ mỗi sáng sớm và chập tối, tiếng chuông chùa vọng tới, lòng nhẹ nhõm. Có lần thầm đếm theo 108 tiếng của Đại hồng chung, sau đó lắng nghe lời bài kệ. Và thế là cũng ngộ một chút về “chuông Cảnh tỉnh” khi sớm và “chuông Thu không” mỗi hoàng hôn.

Chuông cảnh tỉnh mang ý nghĩa thức tỉnh, thúc đẩy con người tịnh tiến tu hành để vượt ra ngoài tội lỗi của kiếp luân hồi.

Tiếng thu không nhắc nhở cơn vô thường sẽ rất nhanh chóng đến với mọi người. Phật tử nghe tiếng chuông thu không cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thản như đứng bên bờ của sự giác ngộ.

Cả chuông thu không lẫn chuông cảnh tỉnh đều đánh 108 tiếng với 3 hồi, mỗi hồi 35 tiếng và 3 tiếng kết thúc trong lời cầu nguyện (bài kệ) của chính nhà sư. 

Cách đánh này nhằm loại trừ 108 phiền lão căn bản của chúng sinh, đồng thời làm trí lực tăng trưởng. 

Nhà Phật thật tinh diệu. 

Bài viết của Bác Ngô Phan Lưu như một chuyện Thiền.

…..
Tiếng chuông chùa.

Nhà tôi gần chùa của sư Bản. Đó là một ngôi chùa nông thôn nghèo, quanh năm vắng lặng.

Hằng ngày, tôi chăn trâu cắt cỏ, cứ ghé tạt vào chơi...

1. Một hôm, tôi hỏi đùa sư Bản: “Sư đã đến Niết bàn chưa?”.

Sư đang vá áo, vội ngừng tay, trả lời: “Đến mãi... Nhưng không ở lâu được”.

Thật sự, tôi rất ngạc nhiên: “Sư đến bằng gì?”.

Sư đáp: “Trên những cánh bay của chuông chùa”.

2. Tôi vẫn cắt cỏ chăn trâu. Có một lần khác tôi hỏi sư: “Sao sư không tụng kinh, mà cứ nện chuông hoài hoài?”.

Đang vo gạo, sư đáp: “Kinh không có cánh”.

Đột ngột, sư nhìn sững vào tôi, giọng sư nghiêm trọng: “Rồi anh cũng sẽ đi tu”.

Tôi giật thót người. Tôi có cảm giác câu trả lời vừa rồi là mình nói, không phải của sư nói.

3. Nơi hai đầu gối của sư, cộm dày lên hai vết chai cứng. Hai vết chai thâm đen, hậu quả của sự quỳ gối lâu năm. Hai vết chai hình tròn, dấu ấn chứng minh đức kiên trì tụng niệm của sư.

Tôi sờ nắn hai vết chai ấy, lại đùa: “Liệu “tâm” của sư có chai như đầu gối không?”.

Sư đáp: “Đầu gối quỳ, tâm không quỳ”.

4. Lại có hôm, gặp sư cày ruộng, tôi buông tiếng: “Bữa nay, “tâm” của sư có nhà không?”.

Sư ngừng bò: “Nó” đang cày đây”.

Tôi nín thinh...

5. Lại nhớ có lần tôi lẩn thẩn đếm tiếng chuông công phu của sư: “Sao sư nện chuông đúng 108 tiếng giỏi thế?”.

Sư ngừng tay gieo hạt, nói vọng lên bờ: “Xâu chuỗi Bồ Đề 108 hột”.

6. Nói chuyện với sư Bản thật dễ dàng. Quá dễ dàng là đằng khác.

Nhưng lạ thay! Sự dễ dàng ấy thật chẳng dễ dàng. Lúc nào, tôi cũng thông suốt một cách bí rị. Lúc nào tôi cũng sáng trưng một cách tăm tối. Tôi không được thanh thản như sư.


7. Ngày hôm qua, sư Bản nằm viện cắt ruột thừa. Yên lành cả.

Ngày mai, tôi sẽ đem cháo, nước cho sư.

Đêm nay, không có tiếng chuông chùa. Có thể, không có cả tuần nữa cũng nên.

Tôi nằm nặng nề. Nặng nề đến không dậy nổi.

Tôi mở mắt nhìn sâu vào đêm đen. Sâu nữa vào đêm đen.

Thì ra, trên những cánh bay của chuông chùa, không những sư Bản đã bay, mà tôi cũng bay mà không hề biết...



mây buồn, giấu nắng ở đâu…

Có điều gì cứ ẩn khuất, chập chờn trong nỗi nhớ da diết mong mỏi ai đó trở về... Đất trời chuyển giao mùa, lúc rực rỡ, lúc buồn mênh mang khi những đám mây nhè nhẹ trôi, che giấu nắng trời… 

Giai điệu “Em tôi” khiến tâm hồn ta không sao dứt ra, thoát khỏi sự ám ảnh chầm chậm lặp đi lặp lại của vần điệu, của câu chữ, của sự luyến láy tái tê. “Mây buồn, giấu nắng ở đâu Để mưa nặng hạt em lâu trở về Mây buồn, giấu nắng ở đâu Để mưa nặng hạt em lâu trở về” Tôi muốn kéo mình vào một góc khuất- một nơi nào đó trong tĩnh lặng vô cùng của đất trời để nhớ lại góc xa xăm ngày xưa ấy… 

Bài hát Em tôi (thơ Trường Giang, nhạc Thuận Yến) khiến ta nếu nghe một lần nhất định phải nghe lại bởi những âm thanh da diết và có sức lay động.