Hiển thị các bài đăng có nhãn CA NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CA NHẠC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2012

Bảo Yên - Ngõ vắng xôn xao.

   
Khi con người mà lòng như ngõ vắng
Khắp khung trời tỏa ánh nắng dịu êm
Ai đã từng một lần qua nơi ấy
Khi xa rồi lòng vẫn thấy xôn xao
    

Nhã Phương - Ai lên xứ hoa đào






Ôi! màu hoa đào, màu hoa đào chiều xuân nàọ
Ôi! màu hoa đào như môi hồng người mình yêu ...

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

HOÀI NIỆM

MƠ... EM MƠ... MƠ VỀ 

                          CON ĐƯỜNG NHỎ
          

 

                                                                    Quanh co lối mòn hoa dại nở ...
                       
Tôi nói với bạn rằng Tháng Tư như một gì đó khiến người ta hoài niệm. Trời sáng ấm, người ta vẫn comple đi dự cưới như muốn níu kéo lại cái lạnh cuối xuân. Chân trời rõ hơn mỗi bình minh, hai chúng tôi sáng sáng cafe dưới gốc doi vườn nhà, nói về tuổi cuối thu, đôi điều về con cái và những trăn trở gần đây về hạnh phúc của các con. Chim vẫn ríu rít trên cây sung đang ra lộc, chùm lá biếc trên cây ngâu, vài nụ mộc hương ngan ngát từ đêm qua. Một cái tuổi thật thanh nhàn nhưng sao mà trăn trở, không ước muốn nhiều cho hai mà mong đợi cả ở các con.             
Cứ vậy, người đi làm, người đi chợ, rồi cái bình lặng lại trỏ về sau một ngày, con Capi đón cổng, con Vàng rập rình đến bữa ăn cơm, có tiếng bay của đàn chim nhặt những hạt cơm quanh đĩa ăn thừa.

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

ĐÀN TRANH




YÊU GIANG SƠN CÀNG YÊU MỸ NHÂN
                                           Trác Y Đình

Thứ Bảy, 23 tháng 7, 2011

NHỚ BẮC

(Hẹn viết) Miền Nam nước Việt, tiếng gọi thân thương nhớ về những người đi mở cõi, nhớ đến Sơn Nam. Ông đã đi rồi với bao kỷ niệm về thưở khai hoang lập ấp. Ông là Hạt bụi nghiêng mình nhớ bến quê. Nhưng, người nông dân Nam Bộ xưa là hào kiệt, là anh hai nay vẫn một kiếp nghèo.
Bài hát Điệu buồn phương nam



Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

Khúc hát nàng Solveig

  La Chanson de Solveig – Khúc hát nàng Solveig
                                    Sáng tác : Edward Hagerup Grieg

   Khi giai điệu và lời ca du dương của Chanson de Solveig cất lên, một trong những bản nhạc cổ điển được ưa thích nhất trên toàn thế giới. Bất chợt khiến tôi buồn, có lẽ một phần nỗi buồn ấy nằm trong nội dung của bản nhạc và cũng một phần hiện nét trong ký ức còn đôi chút phân vân. Bốn mùa thay tên cũng chừng ấy sự chờ đợi của màu mắt nguyên vẹn nỗi nhớ nhung da diết. Khi biết đôi chân còn nhuốm bước phong trần thì sự giật mình thức tỉnh lòng người lữ thứ chợt khắc khoải dâng đầy. Ở đâu đó khúc hát của tình yêu như tiếng gọi thiết tha mong những cánh chim còn mải mê quay về nơi yên bình tổ ấm và được bao dung trước những lỗi lầm. 



   Thời những năm 70 thế kỷ trước, được nghe ca khúc này, không rõ là lúc mình là sinh viên hay là người lính chiến. Cảm giác câu hát là ánh sáng cuối ngày đã khuất lấp phía chân trời, nỗi nhớ quê, nhớ mẹ già những năm chiến trận. Người bạn lính vừa ôm đàn vừa hát, mắt đăm đăm về nơi xa, sao Hôm lấp lánh và từng ngàn sao li ti rải bạc trên nền trời. Tôi nghĩ rằng mình cũng có một người nhớ thương như nàng Solveig ấy. Sau này có nhờ con gái công tác ở Hải Phòng mua CD có bài hát này với bao tìm kiếm, người bán hàng đã cười mà rằng bố cháu thật cổ điển. Ôi ! về già nhớ lại cái thời lãng mạn.

HOA TRINH NỮ (2)

Thứ Hai, 11 tháng 7, 2011

GIẤC MƠ TRƯA


Em nằm em mơ
Một ngày trong veo
Một mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ
Cánh cò nghiêng cuối trời