Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2018

Họa sĩ Nguyễn Thanh Bình


BỨC TRANH NHẠC TRƯỞNG
Nguyễn Thanh Bình.
Cách đây cũng khá lâu... bà Judith H.Day bảo với tôi rằng: "Bức tranh "Nhạc trưởng" của mày đang được treo ở lobby của khách sạn The Peninsula tại Bangkok..." Có một vài người khách của bà, khi đi ngang Bangkok, ghé khách sạn này, khi thấy bức tranh, đã thay đổi hành trình và đến Vietnam tìm tôi (mặc dù trước đó, họ không có ý định đến VN !) . Đó là bức đầu tiên vẽ về chủ đề "Nhạc trưởng"...
...Hôm ấy, tôi vừa đọc truyện ngắn: "Cây phong non trùm khăn đỏ" (Trong tập "Truyện núi đồi và thảo nguyên" của C.Aimatov) vừa nghe bàn "Hành khúc Radetsky" của J.Strauss... Đoạn kết của truyện ngắn:
..." Tôi chia tay với Ilyax ở Osơ. Anh ta lên Pamir. − Đến nơi tôi sẽ đi tìm Alibêk. Tôi sẽ bắt đầu một cuộc sống mới! - Ilyax mơ ước - Anh đừng cho tôi là người bỏ đi. Rồi một ngày kia tôi sẽ lấy vợ, sẽ có nhà cửa, gia đình, con cái... nghĩa là mọi sự giống như mọi người. Bạn bè đồng chí rồi cũng có. Chỉ mỗi một điều tôi sẽ không có được là những gì đã mất đi, mãi mãi không bao giờ trở lại ... Cho đến tận những ngày cuối cùng của đời tôi, cho đến tận hơi thở cuối cùng tôi sẽ còn nhớ mãi Axen.

Ilyax cúi đầu xuống nghĩ ngợi rồi nói tiếp: − Hôm ra đi tôi lại đến bên hồ, đúng chỗ vách núi dựng đứng khi xưa. Tôi từ giã rặng núi Thiên Sơn, từ giã hồ Ixứckun. Vĩnh biệt Ixứckun, bài ca dang dở của tôi! Tôi muốn đem hồ cùng làn nước biếc và những bờ cát vàng đi theo mà chẳng được, cũng như tôi chẳng thể mang theo được mối tình của người tôi yêu quí. Vĩnh biệt Axen !  Vĩnh biệt cây phong nhỏ bé trùm khăn đỏ của tôi !  Vĩnh biệt người tôi yêu. Cầu mong em hạnh phúc ! "...

Giai điệu dữ dội của bản hành khúc tan vào những dòng chữ. Tôi đã nhớ đến người ấy, và một giọt nước mắt không mong muốn từ từ lăn... Trong cảm giác cô đơn, buồn bã, tôi đã vẽ người nhạc trưởng, trên nền nâu sẫm, chỉ có khuôn mặt và đôi bàn tay sáng lên với que chỉ huy lấp lánh ...!

Bạn đã bao giờ đến rạp hát và dự khán một buồi trình tấu của một dàn nhạc giao hưởng - philharmonic orchestra - chưa ? Nếu chưa, thì đó là một thiệt thòi, bởi vì ca khúc chưa phải là âm nhạc với ý nghĩa đầy đủ của từ này...

Dĩ nhiên, bạn hoàn toàn có thể nghe và thưởng thức một concerto, một bản sonate hay nocturne tai nhà bằng CD, bạn có thể xem một buổi hòa nhạc bằng DVD chât lượng cao...Thế nhưng, bạn sẽ không bao giờ "thấu cảm" được "hơi thở" của bản nhạc ấy - Điều này giống như cảm giác khác nhau khi xem một trận bóng lúc bạn ngồi trên sân với khi bạn ngồi nhà xem TV - mặc dù các nhà sản xuất chương trình âm nhạc cũng như tường thuật thể thao đã làm mọi cách để truyền tải cái "không khí" ấy cho khán giả...

Nếu ca khúc giống như một lời tự sự ngắn thì nhạc cổ điển giống như triết học, nó nói đến những khía cạnh của cuộc sống bằng ngôn ngữ tinh túy và cô đọng nhất, bằng tất cả âm vực từ nốt trầm sâu thẳm đến nốt cao vút lanh lảnh, kể cho bạn nghe những câu chuyện buồn, vui, yêu, ghét ...bằng những khúc thức, phức điệu của nó, mô phỏng mọi hình thái tình cảm : đắng cay hay hoan lạc, hạnh phúc hay cô đơn ...từ tận đáy sâu thăm thẳm hay cao vời vợi trong tâm hồn...

Và ở đó, nhạc trưởng chính là người "khuấy" cái âm thanh mênh mông ấy lên...để cho "hương vị" của cảm xúc lan tỏa, giống như sức mạnh của cơn gió khiến cho mặt biển khi thì phẳng lặng, khi thì cuộn sóng...biển thanh âm ấy là tiếng nói tha thiết của những tâm hồn hết sức cô đơn, nhưng ngập tràn tình yêu đối với cuộc sống, đối với con người.! Người ta luôn phải trang phục lịch sự khi đ nghe hòa nhạc - một phần bắt nguồn từ nguồn gốc cung đình của thể loại âm nhạc này, một phần là thể hiện sự tôn trọng đối với một tư tưởng, một giá trị đỉnh cao.Giá trị ấy luôn song hành và giao thoa với những giá trị của những thể loại khác như văn học, triết học...và hội họa.!

Một chàng trai gặp một cô gái, họ yêu nhau và có thể sau đó sẽ là một đám cưới...đó là con đường một chiều và thuận lý của hàng triệu triệu người trên hành tinh...Nhưng đôi khi, cũng có những con đường ngược chiều, lắm ngã rẽ và nhiều nghịch lý...Chính là con đường của các nghệ sĩ ! Là những người không phải lúc nào cũng đi theo những bảng chỉ đường...
Trên đường đi, nhiều lần, tôi đã leo lên lề trái và đi ngược chiều, ..."ngắm nhìn gương mặt thanh tú, dịu dàng..." tôi hiểu rằng, cái nghịch lý ấy lại xuất hiện, hiểu rằng trái tim bé bỏng yêu quý ấy không thuộc về mình...Những đợt sóng "appassionata" (*) lại cuộn lên, cuộn lên không dứt...

Đó chính là lý do vì sao tôi vẽ chủ đề "Nhạc trưởng" và không phải lúc nào cũng có thể vẽ được !
 
.......................................................................................
(*) appassionato : Thuật ngữ, có nghĩa là say đắm, cũng là tên một tac phẩm của Beethoven
----------------
 Mời các bạn đọc thêm về HS Nhuyễn Thanh Bình

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

Trường an loạn


Nội dung truyện Trường An Loạn


Giới thiệu


Hàn Hàn viết chuyện giang hồ mà lại chịu khó tập hợp không ít công phu của kiếm hiệp: Cũng môn phái Thiếu Lâm Võ Đang, cũng luận bàn quyền cước, khinh công, kiếm báu, ám khí, thuốc giải độc, cũng quần hùng tỷ thí tranh đoạt ngôi vị minh chủ… Ấy vậy nhưng, hết thảy công phu lại chỉ như trò chơi trong mắt Thích Nhiên, đệ tử cưng của Thiếu Lâm tự.



Hắn ở trong chùa mà không tụng kinh niệm phật; cao thủ hành tẩu nhanh như mây gió thì hắn đủng đỉnh cưỡi con ngựa còm ngớ ngẩn đi chậm như sên; mọi cao thủ chỉ mơ thành đệ nhất thiên hạ thì hắn chỉ muốn dùng Vô Linh kiếm, để chặt cây dựng nhà, sống đời yên bình bên ngoài Trường An…



Vì thế mà, đọc “Trường An loạn” mà lại không thấy “loạn” – sau mấy trò náo nhiệt, ngớ ngẩn, dấm dớ, giễu nhại, chợt thấy tâm mình tĩnh lại như không. Đúng như Hàn Hàn muốn nói: “Cuốn sách này thực sự không phải truyện chưởng”. Tựa hồ, nó đã đạt đến một cảnh giới nào đó. Vậy nó là truyện gì?

**********
“Từ nhỏ sư phụ đã dạy tôi nhiều đạo lý, khiến tôi cảm thấy, đạo lý thực ra đều vô lý, bất kỳ câu nói nào cũng là đạo lý cả, nếu như bạn muốn tìm đạo lý đến tận cùng.”


“Trường An nổi tiếng ở sự phồn hoa diễm lệ, những người phụ nữ ra đường làm việc mà ta có thể trông thấy không phải bán rau thì là bán thân, cũng không cứ bán rau thì cao quý, bởi nếu đặt một số phụ nữ cạnh nhau, bạn sẽ cảm thấy vài người trong số đó chỉ có thể đi bán rau mà thôi.”



Trường An loạn của Hàn Hàn là một cuốn truyện chưởng, nhưng khác với truyện chưởng của các bậc tiền bối Ngọa Long Sinh, Lương Vũ Sinh, Kim Dung, Cổ Long hay Ôn Thụy An, đây là một truyện chưởng rất đặc biệt. Dù người đọc vẫn sẽ gặp lắm cảnh vẫn thấy trong truyện chưởng, phim chưởng như: giang hồ tranh quyền đoạt vị, bất chấp thủ đoạn - từ sử dụng ám khí đến thuốc độc, cũng có kẻ khát khao trở thành minh chủ võ lâm, kẻ lại dửng dưng chỉ dùng kiếm báu đặng chặt cây, chẻ củi... nhưng chính văn phong cà rỡn, kiểu kể chuyện hoạt kê, cách nói lòng vòng, cách ngẫm nghĩ, lập luận tưởng chừng luộm thuộm hóa ra lại rất thấu tình đạt lý mới là điểm làm người đọc khó rời các trang sách của Hàn Hàn. Ở mỗi trang sách, điều gây nên sự hứng thú không phải chiêu này chưởng nọ mà xuất phát từ những tình tiết, câu chuyện khiến người đọc không thể không cười, cười xong không thể không ít nhiều suy ngẫm. Và hẳn chính cái kiểu cười cợt, giễu nhại chuyện đời là lý do để Trường An loạn còn được gọi là Đôn Ki-hô-tê của Trung Quốc, trở thành một trong những tiểu thuyết bán chạy ở đại lục.

Kết quả hình ảnh cho Trường an loạnTrường an loạn

Thứ Năm, 19 tháng 4, 2018

Thanh phong tùng hạ chỉ cao miên

Ảnh. Hồ Trung Tú

Chữ trên đĩa trà (dầm) là:
"Dụng xá tuỳ nhân hưu trước ý, thanh phong tùng hạ chỉ cao miên" 
Nghĩa là: "Thân này được dùng đến hoặc bỏ đi tuỳ người, ta không bận tâm; gió mát dưới gốc tùng chỉ ngủ vùi"
Cả câu mang ý người có tài năng, không màng chuyện người biết đến, lấy ảnh gió mát thông xanh làm vui thôi.
(theo FB Hồ Trung Tú)

Thứ Ba, 3 tháng 4, 2018

Xứ sở của hoa


Lễ hội hoa là lễ hội truyền thống của Nhật Bản với tên gọi Hanami, thường diễn ra vào cuối tháng 3 và đầu tháng 4.
Hanami là từ được ghép bởi Hana có nghĩa là hoa và mi có nghĩa là ngắm nhìn. Như vậy Hanami có nghĩa là ngắm, thưởng lãm hoa. Lễ hội này là một trong những lễ hội lâu đời nhất ở Nhật Bản có truyền thống hàng ngàn năm nay và là một nét đẹp không thể thiếu trong văn hóa Nhật.
Hoa anh đào là quốc hoa của đất nước mặt trời mọc. Nó tượng trưng cho sự thanh khiết, mỏng manh và trong trắng.
Tục lệ chơi và ngắm hoa anh đào được hình thành từ thời Nara bắt đầu từ việc một số quân thần mang cành hoa đang nở dâng Thiên Hoàng nhân dịp đầu xuân. Nhưng phải đến đầu thế kỉ 17 thời Edo, hoa anh đào mới được trồng phổ biến tại các công viên tạo thành Satora-Kura- làng hoa anh đào, nơi thường diễn ra các lễ hội hoa anh đào cho đến ngày nay.
Khi mùa xuân về, hoa anh đào lại nở rộ trên khắp đất nước Nhật và ở đâu cũng diễn ra những lễ hội ngắm hoa, nhất là ở các đô thị lớn như TokyoOsakaYokohama... Chỉ tính riêng Tokyo đã có 21 điểm chính thức được tổ chức trong thể lễ hội hoa anh đào vào tháng 3,4 ở các công viên lớn như: công viên Ueno ở quận Taito, công viên Shinjuku Goen ở quận Shinjuku, công viên Yoyogi Koen ở quận Harajuku,...
Hoa anh đào là một loài hoa chóng nở chóng tàn, thời gian từ lúc hoa nở cho đến khi tàn chỉ khoảng 10 ngày đến 2 tuần. Tùy theo thời tiết khí hậu của mỗi vùng mà hoa anh đào nở vào từng thời điểm khác nhau. Ở miền Nam nước Nhật ấm hơn nên hoa nở vào tháng một trong khi miền Bắc thì có thể nở vào tháng 5. Vì vậy người yêu hoa có thể du lịch từ Nam ra Bắc để thưởng lãm hoa cũng như hòa mình vào không khí lễ hội trên mọi miền đất nước.
Trong tiết trời xuân ấm áp, người dân Nhật thường chọn cho mình những địa điểm trồng nhiều hoa anh đào như công viên, dọc bờ sông để tổ chức picnic, ngắm hoa, trò chuyện, ca hát cả ngày lẫn đêm. Họ thưởng thức những món ăn truyền thống như sushicơm hộp bento, uống rượu sake hay một loại rượu thường uống khi ngắm hoa được gọi là Hanamizake. Vào thời điểm này, các bạn dễ dàng bắt gặp hình ảnh các võ sĩ sumo hay những người phụ nữ Nhật trong trang phục kimono truyền thống.
Hiện nay, lễ hội hoa anh đào không chỉ được tổ chức ở Nhật mà nó còn diễn ra ở nhiều nơi trên thế giới như: Việt Nam, MỹAustralia, Hàn Quốc ... Đây là cơ hội để mọi người có thể thưởng thức vẻ đẹp thanh khiết của hoa anh đào cũng như là cơ hội để nước Nhật quảng bá nét đẹp văn hóa của họ.
Sau đây là bài viết của bạn Thu Xưa.
X s ca hoa
Đã đi Nhật nhiều lần, cũng đã đi vào mùa hoa anh đào theo tour, nhưng mình vẫn muốn quay lại tự do lang thang xứ sở hoa đúng mùa hoa anh đào. có lẽ không nơi nào trên thế giới này có nhiều hoa như xứ mặt trời mọc và cũng không có người dân nước nào yêu hoa như người dân nơi này.
Tokyo có ba điểm ngắm hoa anh đào đẹp nhất là Chidorigafuchi, Shinguku Gyoen và Ueno. Chidorigafuchi là đường hoa anh đào nằm kế bên công viên hoàng gia Kitanomaru, nơi mà những cây anh đào cổ thụ đua nhau khoe sắc khi xuân đến. Hàng trăm cây anh đào cổ thụ trang điểm cho lâu đài Edo xung quanh công viên Kitanomaru, tạo nên một điểm ngắm hoa anh đào đẹp nhất Tokyo. Thành phố công nghiệp Tokyo đông đúc nhộn nhịp quả là long lanh sắc màu đẹp hơn hẳn trong mùa hoa.


Phong cảnh xung quanh lâu đài Edo


Lâu đài Edo

Hoa anh đào là biểu tượng và là quốc hoa của Nhật Bản, có tên tiếng Nhật là Sakura, tên tiếng Anh là Cherry Blossom. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo - samurai - biết chết một cách cao đẹp. Người Nhật có câu : "A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai" (Nếu là hoa, hãy là hoa anh đào. Nếu là người, hãy làm một võ sĩ đạo) . Đối với người Nhật, hoa anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn.


Trổ hoa từ thân cây







Hoa đào mới trồng long lanh sắc màu



Trắng tinh khôi



Lãng mạn Edo


Đào đỏ rực rỡ


Vườn hoàng cung


Bức tranh hoa trong Shinguku Gyoen


Anh đào cổ thụ trong Shinguku Gyoen


Đường hoa anh đào trên hồ Ueno


Ueno Museum





Kyoto Kyomizudera


Dọc đường phố


Vườn anh đào bên sông


Cận cảnh


Khoe sắc


Trắng tinh khiết


Hồng thắm


Bên chùa


Trong công viên Nara


Công viên vừa qua giấc nắng


Tím biếc trong công viên


Bên đường




Hoa Trà như tranh vẽ


Trà hoa đỏ


Hoa vàng mấy độ


Vườn anh đào trong Shinguku Gyoen


Sau tấm rèm hoa trắng trong Shinguku Gyoen