Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2019

Hẹn hò


Một tiếng đàn thảng thốt. 

-----------
Một người ngồi bên kia sông 
im nghe nước chảy về đâu 
Một người ngồi đây 
trông hoa trôi theo nước chảy phương nào..
---
Ừ, thì có một hẹn hò vẫn là hẹn hò thôi. Thêm một cái hay, hay là bớt đi, thì vẫn là đam mê suốt đời vô tận vô biên đấy thôi.
"Người thì hẹn nhau sang sông mong cho chóng tạnh mưa ngâu ..."

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

Lời truyền tin

Ba cách biểu hiện “Lời truyền tin” trong hội họa *

Bài giảng của Anthony John Parkes,
trưởng giáo đường Saint John (BrisbaneAustralia),                  
nhân ngày Đức Bà 25/3/2005


            Thông điệp ngày hôm nay là câu chuyện của Luke về lời truyền tin tới Đồng Trinh Vinh Phúc Mary. Tổng lãnh thiên thần Gabriel được Chúa Trời phái xuống gặp Mary, một trinh nữ, người đã đính hôn với Joseph nhưng chưa làm lễ cưới. Gabriel đã báo cho nàng biết rằng nàng sẽ sinh ra một bé trai, tên là Jesus, sau này sẽ trở nên vĩ đại và sẽ được gọi là Con của Đấng Tối Cao. Đức Chúa Trời sẽ trao cho Jesus ngôi báu của David - tổ tiên của Người, và Người sẽ mãi mãi trở thành vua của xứ Do Thái. Sự trị vì của Người sẽ không bao giờ kết thúc. Trước câu hỏi bối rối: “Làm sao có thể như vậy được?” của Mary, Gabriel trả lời có phần bí hiểm: “Thánh linh sẽ đến với nàng và quyền năng của Đấng Tối Cao sẽ che chở cho nàng.” Sau khi nghe Mary nói: “Con là tôi tớ của Chúa. Cầu cho mọi sự diễn ra như ngài đã phán”, thiên thần Gabriel từ giã nàng.
            Câu chuyện này đã mê hoặc các hoạ sĩ qua các thời đại. Những cố gắng mô tả thông điệp của câu chuyện đó bằng hội hoạ thật nhiều tới mức không thể đếm được. Đó là khoảnh khắc mang tính nền tảng cho đức tin Cơ Đốc, ở gần như mọi mức độ. Đầu tiên và trên tất cả, khoảnh khắc đó nói lên đức tin của cá nhân, đến sự hội ngộ giữa cá nhân với Chúa Trời - tiếng nói nội tại của niềm an ủi. Nó đặt nền móng cho thần học Cơ Đốc (cách để chúng ta hiểu và nói về Chúa Trời, đặc biệt là về những tác động của Chúa Trời lên thế giới). Chúa Trời mà chúng ta thờ phụng là Chúa Trời của lịch sử, đấng đang can thiệp vào mọi việc trên thế giới này để mang lại một cuộc đời mới và niềm hy vọng trước những đổ vỡ. Đó là sự khởi đầu của Cơ Đốc học (những gì chúng ta có thể nói về thân thế và sự nghiệp của Đức Jesus, con của Chúa Trời và Mary, đầy nhân tính và cũng đầy siêu phàm – Immanuel - Chúa Trời luôn ở bên cạnh chúng ta.)
Nó chứa đựng mối liên hệ mật thiết nhất với giáo hội học (các học thuyết của Nhà Thờ).
            Trong bài giảng hôm nay, tôi muốn khảo sát ba cách biểu hiện Lời Truyền tin bằng hội hoạ. Tôi đã chọn ba cách này bởi chúng cho ta ba cách nhìn rất khác nhau, nhưng lại bổ sung cho nhau, lên sự kiện này và mối liên hệ của nó với đức tin và thực tiễn của Giáo Hội. Tất nhiên, việc chọn ba  hình tượng này bắt buộc phải loại bỏ nhiều cách biểu hiện khác – song ba cách biểu hiện mà tôi đã chọn, về một phương diện nào đó, vừa mang tính đại diện lại vừa độc đáo.

Leonardo da Vinci
Lời truyền tin (ca. 1472 – 1475)tempera trên gỗ, 98 x 217 cm.

            Tôi bắt đầu với bức hoạ của Leonardo da Vinci. Sinh năm 1452 ở Vinci thuộc nước cộng hòa Florence (nay thuộc Italia), ông qua đời ngày 2 tháng 5 năm 1519 tại Cloux ở Pháp. Da Vinci là một hoạ sĩ, nhà thiết kế, nhà điêu khắc, kiến trúc sư, và kỹ sư, mà thiên tài của ông, có lẽ hơn tất cả bất kỳ ai khác, là hiện thân của lý tưởng nhân đạo thời Phục Hưng.
            Điều đầu tiên chúng ta nhận thấy trong bức hoạ này là sự hầu như hoàn toàn vắng bóng của các ảnh hưởng siêu nhiên. Đó là thần học từ dưới, có từ trước khi bất kỳ nhà thần học nào hệ thống hóa quan niệm này. Đôi cánh của Gabriel gợi cho ta ý niệm về xuất xứ thiên thần của ngài. Ngoại trừ điều này ra, thiên thần trông rất người – toàn bộ rất người. Không hề có hình ảnh nào của Chúa Trời. Thần Linh - thường rất hay được trình bày như con bồ câu – cũng không có ở đây. Không có ánh sáng chói lòa từ những tầng mây vinh quang cũng như Thánh Thể. Chỉ có một vầng hào quang giản dị ngự trên đầu Mary. Nơi xảy ra cuộc hội ngộ này là ở đây, ngay trong thế giới này.
            Đặc điểm quan trọng thứ hai là sự tự chủ của Mary. Nét mặt của nàng hầu như có vẻ lấn át. Thiên thần trông có vẻ phục tùng, van xin. Ngài giơ tay, song mắt lại nhìn xuống đất, có vẻ ngược hẳn với những gì Luke đã thuật lại. Bức hoạ thể hiện rất rõ ràng rằng Mary có một sự lựa chọn thực sự, rằng nàng có quyền năng thực thi hoặc không thực thi dự án linh thiêng của sự cứu rỗi.
            Đặc điểm đáng chú ý thứ ba là nền của bức hoạ, vẽ cảnh nông thôn vùng Florence. Chúng ta thấy thành phố mờ mờ phía xa. Toàn bộ hình ảnh được diễn tả trong khung cảnh của không gian và thời gian Da Vinci sống, nước Ý ở thế kỷ 15. Hoạ sĩ như muốn nói với chúng ta rằng khoảnh khắc của sự lựa chọn, khoảnh khắc của đức tin cần được tìm ra ngay tại đây và lúc này trong cuộc sống thường nhật.
            Đó là một bức hoạ về đức tin cá nhân, trực tiếp ngay trong thế giới này. Đôi cánh của thiên thần ám chỉ những yếu tố thần bí của đức tin, song những mối liên hệ sâu sắc hơn của đức tin lại được che đậy. Nếu Mary tán thành yêu cầu của Chúa Trời như thiên thần đã truyền, không rõ lựa chọn đó sẽ đưa Mary tới đâu. Đức tin, ít nhất theo Leonardo, bắt đầu ngay trong cuộc sống thường nhật, và đưa ta vào một cuộc hành trình mà ai biết sẽ đi đâu.

Paolo Veronese
Lời truyền tin (ca. 1580), sơn dầu trên vải, 98.4 x 75.3 cm

            Bức hoạ thứ hai là của Paolo Veronese. Ông sinh năm 1528 tại Verona, và mất năm 1588 tại Venice. Veronese là một hoạ sĩ Ý thời Phục Hưng, là một trong trong các bậc thầy vĩ đại của trường phái Venetian. Tên thật là Paolo Caliari, ông được gọi là Veronese vì đã sinh ra tại Verona, nơi ông học vẽ từ Antonio Badile một họa sĩ tài ba tiêu biểu cho truyền thống bảo thủ địa phương. Truyền thống này trở thành nền tảng cho phong cách của Vernonese trong suốt sự nghiệp của ông ngay cả sau khi ông chuyển đến sống tại Venice vào năm 1553.
            Nếu cách thể hiện của da Vinci trình bày thần học “từ dưới”, Veronese không nghi ngờ gì đã vẽ thần học “từ trên”. Chúa Trời được vẽ tại tâm điểm của bức tranh. Ngài là tác giả của mọi sự kiện, bao trùm lên cuộc hội ngộ, được hộ vệ bởi các thiên sứ và thiên thần. Lời truyền tin của Veronese cũng là Tam Vị Nhất Thể. Thần Linh hiện diện tại cuộc hội ngộ như một con bồ câu, được bao bọc trong ánh sáng. Ngôi thứ ba trong Tam Vị Nhất Thể đang định hình trong bào thai của người mẹ.
            Đối với Veronese, thiên thần đang kiểm soát tình huống. Ngài nhìn chăm chú vào Mary, đến nỗi nàng không chịu đựng được, phải bẽn lẽn nhìn xuống. Ngôn ngữ cơ thể nàng trong cách sử xự của nàng cho thấy nàng ngẹn lời trước sự hệ trọng của đòi hỏi đối với nàng. Đây là bức tranh về tác động của Chúa Trời lên thế gìới này, thông qua trải nghiệm của đức tin. Bất kể tác nhân nào kích động đức tin, Chúa Trời luôn ở phía sau cuộc hội ngộ như một sự hiện diện không nhìn thấy đượnhưng trực tiếp. Nếu như da Vinci nói về đức tin, Veronese muốn cho ta thấy đức tin vào Chúa Trời.   

Nguyễn Đình Đăng
Lời truyền tin (2000), sơn dầu trên vải, 60.5 x 72.5 cm

            Bức hoạ cuối cùng có lẽ là bức hoạ đáng chú ý nhất, cho dù giá trị nghệ thuật ít hơn nhiều so với tác phẩm của hai bậc thầy kia. Hoạ sĩ vẽ tác phẩm này, Nguyễn Đình Đăng, là người Việt Nam. Sinh tại Hà Nội năm 1958, ông là một nhà vật lý trình độ cao, có học vị tiến sĩ về lý thuyết hạt nhânvà học vị cao nhất - tiến sĩ khoa học về toán lý từ Đại học Quốc gia Maxcơva (Maxcơva – Nga). Ông là một hoạ sĩ tự học.
            Điều đầu tiên ta nhận thấy trong tác phẩm này là tính kế thừa văn hoá của ông đã tác động mạnh lên chủ đề. Nếu các nhân vật được mặc đồ cổ điển phương Tây, vẻ mặt của họ để lộ họ là người châu Á, chứ không phải là châu Âu hay Trung Đông. Cũng như Vernonese hay da Vinci, câu chuyện đã được lọc qua đôi mắt văn hóa của hoạ sĩ. Phần nền của bức tranh trông có vẻ như cảnh thôn dã Việt Nam.
            Chúa Cha không hiện diện rõ ràng ở đây. Tính siêu nhiên của cuộc hội ngộ được gợi ý, cũng như trong bức tranh của da Vinci, qua đôi cánh của thiên thần. Ánh mắt của Mary và Gabriel như bị khóa chặt trong sự thân mật của khoảnh khắc. Trong một bài thơ của mình Edwin Muir (thi sĩ Scotland, N.D.) đã nắm bắt được ý nghĩa của cuộc hội ngộ gần gũi đó thật tuyệt đỉnh như sau:

Xem kìa, họ đang cùng nhau
Khi giây phút phá hủy đang trôi mau
Người này tìm thấy ngưòi kia trong nét mặt
Cho đến khi ở trong nàng là trời và trong chàng là đất
Cùng toả sáng lấp lánh…
Nhưng suốt cả buổi chiều vô tận ấy
Họ không hề nói và cũng không động đậy,
Mà chỉ chăm chú nhìn vào trạng thái nhập thần
Như thể cái nhìn của họ sẽ không bao giờ dứt.

            Phần gây ấn tượng nhất trong bức hoạ này lại không phải là Mary hay thiên thần. Bao trùm lên toàn bộ cuộc hội ngộ, thiết lập bản chất và cốt cách của nó là hình bán thân của Đức Chúa Jesus bị đóng đinh. Đó là tiêu điểm của cuộc hội ngộ. Đình Đăng có vẻ như muốn nói rằng, nếu bạn bắt đầu đức tin, nếu bạn nói với Chúa Trời: “Hãy để mọi việc diễn ra theo ý Ngài”, thì bạn phải biết rằng sự lựa chọn đó sớm hay muộn sẽ dẫn bạn tới cây thập tựthập tự giá của cả bạn lẫn của Đức Chúa Jesus. Chắc chắn không phải là ngẫu nhiên khi hình tượng này được vẽ bởi một người Bắc Việt Nam, sinh năm 1958 mà thời thơ ấu đã trôi qua dưới ảnh hưởng của cuộc chiến tranh bạo tàn và phi lý, đã tàn phá ghê gớm quê hương của ông.

            Ba bức hoạ của chúng ta, vì thế, đã nói cho chúng ta nhiều điều về “Lời truyền tin”. Chúng chỉ ra đức tin như một cuộc hội ngộ cá nhân. Chúng nhấn mạnh rằng cuộc hội ngộ xảy ra trong bối cảnh văn hóa và lịch sử của chính chúng ta. Chúng ta tìm tới Chúa Trời tại đây và bây giờ. Môi trường tôn giáo không bị tách ra khỏi cuộc đời chúng ta một cách thần bí. Chúng chỉ ra rằng chính Chúa Trời chủ động tạo ra cuộc hội ngộ. Chúa Trời thương yêu thế giới và thương yêu chúng tađến nỗi mà Ngài đã đến với chúng ta trong hình tượng Chúa Jesus, và mời gọi chúng ta tiếp xúc với Ngài. Chúa Trời là để cho chúng ta. Bất kể chúng ta là ai, là gì, Chúa Trời gọi chúng ta vào cuộc sống mới với Ngài. Cuối cùng ba bức hoạ chỉ ra rằng đức tin dẫn ta di thẳng tới thánh giá, và qua thánh giá, tới phục sinh. Chúa Trời, đấng đã biến thành người trong hình tượng Chúa Jesus, cho ta niềm hy vọng trong sự đối mặt với những mập mờ trong cuộc đời mà ai rồi cũng sẽ chết này, bởi trong sự kiện về Đức Chúa Jesus chúng ta đã vượt qua tất cả những gì khiến ta xa lánh Chúa Trời và xa lánh chính chúng ta.

(Nguyễn Đình Đăng dịch từ nguyên văn tiếng Anh)
________
* Tựa đề do người dịch đặt

Thứ Hai, 11 tháng 3, 2019

Chiến tranh


Năm 1966, đề tài chiến tranh Việt Nam tiếp tục giành giải thưởng danh giá của Pulitzer. Đó là bức ảnh của phóng viên Kyoichi Sawada, hãng thông tấn UPI (United Press International) ghi lại cảnh một bà mẹ Việt Nam cùng 4 đứa con lội qua một dòng sông ở Bình Định để chạy trốn khỏi những cuộc không kích từ máy bay Mỹ. Bức ảnh được chụp trong năm 1965

Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

Chùa Thầy

Chùa Thầy vốn là Thiên Phúc tự nằm ở chân núi Sài, thuộc địa phận xã Sài Sơn, huyện Quốc Oai, thành phố Hà Nội. Cách trung tâm thành phố Hà Nội 25 km về phía Tây Nam. Chùa được xây dựng vào thời Lý Nhân Tông (1072-1127) lưu dấu tu hành của một vi cao tăng thời Lý - Thiền sư Từ Đạo Hạnh.
----------
Thấy những bức ảnh trên FB Trường Giang về Chùa Thầy thật đẹp. Chép về để chiêm ngưỡng.
1. Thủy đình.


----
Còn đây là bức ảnh  Thủy đình trên hồ Long Chiểu chùa Thầy (ảnh XB)


-----------


Thủy đình bé nhỏ xinh xinh. Tiếc là hai cây gạo tạo dáng cho hàng bao nhiêu bức ảnh du lịch đã không còn. Ở VN mình chắc có Hồ Gươm có được nhiều ảnh chụp từ trên cao ngang thế này. (ảnh Trương Quý)








------------------------

2. Chùa Thầy có hai cây cầu ngói cổ nằm ở hai bên sân chùa. Trong đó, cầu Nhật Tiên nối chùa với một hòn đảo nhỏ, trên đảo có đền thờ Tam phủ. Cầu Nguyệt Tiên nối làng xóm với chùa và vào đường lên núi Sài Sơn.
Theo sử sách ghi lại, hai cầu này do "Trạng Bùng" Phùng Khắc Khoan cho xây để cung tiến chùa vào đầu thế kỷ 17, sau chuyến đi sứ nhà Minh.
Tương truyền, Phùng Khắc Khoan đã dùng thuật phong thủy để diễn giải rằng chùa Thầy được xây trên trán rồng, cầu Nhật Tiên và Nguyên Tiên có hình dáng cong cong, là cặp mí mắt rồng... Khoảng không mặt nước được ngăn cách với hồ Long Chiểu bởi hai cây cầu chính là cặp mắt rồng.Hai cây cầu được xây theo kiến trúc Thượng Gia Tạ Kiều, mỗi cầu gồm 5 gian, dưới xây đá cuốn trên dựng bộ khung nhà gỗ lợp ngói mũi hài. Hai bên thành cầu thông thoáng, có lan can thấp được làm rộng ra để làm nơi nghỉ chân cho khách thập phương.








PS.


Thứ Tư, 6 tháng 3, 2019

Màn võ thuật, hóa trang trong phim Dạ Yến.

Nội dung
Phim có bối cảnh Ngũ Đại Thập Quốc, thời kỳ hỗn loạn và suy tàn nhất trong lịch sử phong kiến Trung Hoa (907 - 960) với sự chia năm xẻ bảy của các đế quốc chư hầu. Nhân dân lầm than, xã hội loạn lạc. Và giữa hoàn cảnh hỗn độn, bế tắc ấy, một truyền thuyết về người con gái mang tên Uyển bắt đầu. Hoàng hậu sao lại chết?

Xinh đẹp, dịu dàng và thông minh, Uyển Hoàng hậu, tên thời con gái là Uyển Nhi (Chương Tử Di) lên ngôi Hoàng hậu ngay từ khi rất trẻ. Với sự quyến rũ, sắc sảo và sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, Hoàng hậu có thể đánh chìm trăm tàu chiến chỉ với một cái liếc mắt, và làm cả vạn binh lính phải buông kiếm quy hàng chỉ với một nụ cười. Nhưng định mệnh "hồng nhan đa truân" đâu chừa một ai. Sau cái chết đột ngột của chồng, Hoàng hậu làm cả triều thần bất ngờ và căm phẫn khi tuyên bố tái giá cùng em trai Tiên đế, Lệ Đế (Cát Ưu). Ít ai hiểu được nỗi lòng người đàn bà còn rất trẻ ấy, lúc này, đây là cách duy nhất để bảo vệ chính cô cùng Hoàng thái tử Vô Loan (hình ảnh của Hamlet, do Ngô Ngạn Tổ đảm nhiệm), con trai người chồng quá cố, và cũng là chàng trai cô luôn dành một tình cảm trong sáng nhưng chân thành.

Từ khi mất đi người yêu, Vô Loan tìm vui trong thiên nhiên, nơi chàng thả hồn theo những khúc nhạc của tâm hồn hào hoa, đa cảm. Chàng rời bỏ ngôi vị và Hoàng cung nhiều bon chen, tranh chấp. Nhưng chẳng ngờ lòng người khó đoán, Thái tử thoát chết trong gang tấc sau một cuộc ám sát chẳng thành. Vô Loan trở về cung khi ngờ ngợ biết được tên chủ mưu chính là chú ruột của mình, chàng mang trong lòng tất cả căm hận và quyết tâm trả thù kẻ đã ám sát tiên phụ. Nhưng khi ước vọng trả thù báo hiếu chưa xong, Thái tử lại rơi vào bẫy tình của chính trái tim mình. Trớ trêu, đó lại là tình yêu vô thức dành cho Hoàng hậu trong khi tiểu thư Thanh Nữ (Châu Tấn), con gái quan Thái thường, cũng yêu chàng bằng tất cả tình yêu mù quáng và chân thành.

Tất cả rơi vào vòng xoáy của tham vọng, của tình yêu và của cả hận thù. Để rồi khi Lệ Đế tuyên bố triệu tập quần thần đến dự buổi tiệc giữa đêm - điều hiếm trong lịch sử - mỗi người đều hiểu rằng, khoảnh khắc quyết định cuối cùng đã đến.

Gió thương ai mà lay bờ lá....

Gió thương ai mà lay bờ lá....
Anh ở Can Lộc Hà Tĩnh. Một mình chơi bằng cả band The Beatles. Nhạc cách mạng chơi theo phòng cách ballad, chịu ko nổi. Anh khuất rồi sao! Kính hương hồn anh. Chân trời âm nhạc hôm nay tôi thấy rộng thêm một chút ....

Nhìn nét anh chơi đàn, có thể nhìn ra được cuộc đời anh, bên ngoài phong trần đến héo úa, nhưng tâm hồn là tươi mát đến dịu kỳ...

----
Một cùi chỏ thần thánh.. tuyệt vời... thay cho một dàn nhạc. Đoạn "tím tình yêu tím cả ước mong ... gió...". 
Hiếm nghệ sỹ chơi được như anh...

Ông là Trần Thuận, một người con quê ở Can Lộc, Hà Tĩnh. Từng là lính chiến đấu ngoài đảo, sau đó xuất ngũ về quê và vào Đak Nông sinh sống, rồi đổ bệnh, rồi về và chết ở quê hương. Video này được những người em, người bạn ngoài đồng ghi lại và lưu giữ lại. 43 tuổi, không vợ không con, và cuộc đời không có gì ngoài cây đàn guitar cũ cùng những khúc ca lãng mạn ghi dấu một thời lính chiến trai trẻ. Xem video để thấy cái đẹp trong con người họ, suy cho cùng người đã có cốt cách đẹp, tâm hồn đẹp, thì dù có ở trong bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa, họ vẫn cứ toát lên được vẻ đẹp đó.


Hai Quê

Ðinh Miên Vũ là một nhạc sĩ miền Nam Việt Nam trước 1975, được biết đến với ca khúc "Sương Trắng Miền Quê Ngoại".
Đinh Miên Vũ chỉ sáng tác vỏn vẹn 2 ca khúc:
  1. "Sương Trắng Miền Quê Ngoại" (1970) vì bài hát này mà ông bị chính quyền của Ngô Đình Diệm kỉ luật với lí do làm giảm nhuệ khí binh lính. - Duy Khánh trình bày đầu tiên.
  2. "Hai Quê" khi cảm thấy buồn mỗi khi nhớ về quê hương vì ông là một con ngươi có tài nhưng do sinh ra vào thời buổi giao thời. Ông viết bài hát này để bày tỏ nỗi nhớ qua hương Việt Nam. Dù ở Mĩ nhưng thỉnh thoảng ông thường về Việt Nam để viếng lăng ông bà và cha mẹ mình, cùng các em và cháu. Ông thường xuyên động viên và gửi tiền về xây dựng lăng tẩm ông bà, cha mẹ ở Quảng Điền - Thừa Thiên Huế. Nỗi lòng dang dở chưa báo đáp được quê hương nên ông sáng tác bài hát này. Với bao dự định dang dỡ nhưng số trời đã định ông qua đời vì căn bệnh ung thư...
    ----
    Nghe Hai quê do Tân Nhàn, Thu Hà thể hiện thật thương. Ai mà chẳng có hai quê,  trong một mảnh đất nhiều chiến tranh và li tán. Chỉ yêu thương những "ai đi không hẹn về", thương lắm những người con đất Việt phải xa quê ...

Bên đây chân trời rộng sức trẻ dài đôi chân 
Bên đây bao cảnh đời cảm nhận lòng bao dung
Mưa nắng quê người vẫn sâu nặng
Niềm tin yêu trong cõi đời







Bạn có thể nghe thêm  ca khúc Sương Trắng Miền Quê Ngoại- Ðinh Miên Vũ .

... Đường làng cũ năm nào khi con còn bé nhỏ 
Theo mẹ đến trường giờ đây con đường xưa còn đó 
Tóc liễu vờn gió ru buồn...


André Rieu

Hai bản trình diễn của André Rieu, cứ nghe bản này lại nhớ bản kia. Thật thú vị.

The Second Waltz (Shostakovich).



----------

Carnaval de Venise

Thật thú vị khi được chiêm ngưỡng những gương mặt trong giàn nhạc giao hưởng Johann Strauss

Thứ Ba, 5 tháng 3, 2019

And The Waltz Goes On

Anthony Hopkins
Bản vals mang tên “And The Waltz Goes On” - sáng tác năm 1964 bởi Anthony Hopkins (sinh 1937 tại xứ Uên-xơ, Ngôi sao điện ảnh - giải Osca - nổi tiếng nhất nước Anh, công dân Hoa Kỳ từ năm 2000, diễn viên chính trong bộ phim “Sự im lặng của bầy cừu” năm 1991), do nhạc sĩ - nghệ sĩ violin nổi tiếng người Hà Lan Andre’ Rieu (sinh 1949) trình bày năm 2011 cùng Dàn nhạc giao hưởng Johann Strauss, với sự có mặt đầy cảm xúc của cả vợ chồng tác giả.

Bản nhạc này do dàn nhạc của André Rieu phối khí và trình bày với Giai điệu thật đẹp, đặc biệt cách phối nhạc rất hay của nhạc trưởng André Rieu. Khi nhìn thấy những giọt nước mắt chợt rơi trên má của Hopkins, lòng ta có thể sẽ rung động, chúng ta như được cùng với ông đi vào một mùa thu đầy cảm hứng; trên nền không gian màu vàng và đỏ úa, có nét vỡ tàn phai. Tình yêu của con người vẫn luôn tha thiết dâng trào, mặc cho những khó khăn bất trắc hiện hữu ở khắp nơi trong cuộc đời này. Điệu Waltz quý phái "bước đi và xoay tròn" như đem lại cho ta một thực tế: "dẫu thế nào, chu kỳ của cuộc sống vẫn vậy thôi; yêu thương và chia lìa, khó khăn và thành đạt, hết Thu tàn là sang Đông thử thách..." Nhưng xuyên qua không và thời gian, vượt lên trên tất cả đó là Tình yêu thương của Con người. Tình cảm đó là bất diệt, Tình yêu chắp cánh cho tâm hồn Con Người bay lên trong ước mơ và hoài bão, đưa họ lên bầu trời cao xanh thắm của nội tâm bất tận..."





Francessca Ng viết trên FB của mình:












The silent of the Lamb (Sự im lặng của bầy cừu), đúng là kinh điển, thích Sir Anthony Hopkin với diễn xuất tự nhiên đến nỗi cứ ngỡ đó là một giáo sư biến thái có thật, đôi khi một thứ gì đấy nguy hiểm nhưng lại đầy quyến rũ, man rợ nhưng suy cho cùng nếu nó được tạo ra bởi một bộ não thông minh, siêu việt thì người ta sẽ chuyển từ cảm giác ghê tớm sang một loại cảm giác khác.

Ở phần 1 nếu Jodie Foster hiện lên với một thần thái trẻ trung, thanh   thoát và thông mình, thì ở phần 2 Julian More có vẻ không làm được điều đấy, nhưng sự quyến rũ của Anthony Hopkin là không hề thay đổi, đến mức có thêm phần HANNIBAL là bởi nhân vật này hiện lên đầy ám ảnh, đầy uyên bác, đầy thú vị... những tội ác mang nhiều màu sắc nghệ thuật, người casting phim đã tìm đúng người, bởi ngoài phim ảnh, Anthony còn là diễn viên kịch, là nhà soạn nhạc tuyệt vời, vẻ mặt thì hết sức thông minh và các vai diễn chưa từng có dấu hiệu của một sự căng thẳng nào. Trước khi giết Thanh tra Pazzi, ông đã có tặng cho vợ của thanh tra một bài thơ kiểu như "Em cầm trái tim tôi trên tay..." và đọc trước mặt ngài Pazzi đáng mến. Để rồi Pazzi chết sau khi tới dự một buổi thuyết giảng của Hannibal về sự chết của Judas Iscariot, mà đáng ra Pazzi mới là kẻ dàn dựng cho cái chết của tội phạm Hannibal, Vị giáo sư đã đưa ra các hình ảnh cái chết của Judas là treo cổ... rồi những phút cuối cùng không ai cứu được Pazzi với bộ lòng tràn ra khỏi ổ bụng bên ô cửa sổ.

Hannibal dành cho Starling của FBI một sự trìu mến nào đó và chẳng gây hại gì cho cô... xem đến đoạn ông ấy vào nhà tắt đèn, đặt li rượu sang chỗ khác, viết giấy để lại nhắc cô thay pin  thì tôi chìm vào giấc ngủ... dù bộ phim rất hay nhưng chẳng hiểu sao lại ngủ ngon thế được, hôm khác chắc xem lại thôi. chỉ cần có Sir Anthony Hopkin thì phim nào tôi cũng xem được.

Và bây giờ hãy thưởng thức một bản nhạc của chính Sir Anthony sáng tác, trình diễn bởi Andre Rieu một nghệ sĩ Violin tuyệt vời, tôi chết bởi 2 người hùng này, họ đã giết tôi bằng giai điệu bằng ngôn ngữ của từng vai diễn, từng nốt nhạc. Mỗi lần nhắm mắt nghe Andre kéo The Godfather hay A time for us, tôi có thể khóc, tôi có thể yếu lòng ngay được. Hay đôi khi tôi thích ngồi trên tòa nhà thật cao hay không gian rộng lớn và nghe Bethoven, với những giai điệu kinh điển, mạnh mẽ và làm trái tim tôi phập phồng và tâm hồn tôi bay lên... Rồi tôi sẽ đốt vài điếu Davidoff và cũng xịt nước hoa nam của Davidoff... tôi thích những thứ unisex lưỡng tính và tâm hồn tôi thấm đượm những hình ảnh, những giấc mộng từ xa xôi và những vĩ cuồng và cả buồn đau cùng tìm đến, rồi tôi sẽ bay đi trong suy tư và rồi rượu sẽ rất ngon, thuốc rất thơm và tình yêu thì quá đẹp.

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè

Nhạc sĩ Bắc Sơn được biết đến như là một nhạc sĩ chuyên viết về chủ đề quê hương. Các ca khúc nổi tiếng của ông mang âm hưởng Dân ca Miền Nam như: “Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè”, “Em Đi Trên Cỏ Non”, “Còn Thương Góc Bếp Chái Hè”, “Sa Mưa Giông”.

 Ca khúc “Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè” được ông viết làm nhạc nền cho vở kịch truyền hình “Bếp Lửa Ấm” phát trên Đài Truyền Hình Sài Gòn ngày 27 tháng 11 1974. Người trình bày đầu tiên ca khúc này là ca sĩ Hoàng Oanh. Sau 1975, ca sĩ Hương Lan thu âm nhạc phẩm này tại Pháp để rồi “Còn Thương Rau Đắng Mọc Sau Hè” nhanh chóng nổi tiếng với giọng hát Hương Lan.







https://dotchuoinon.com/2015/11/20/tan-nhac-vn-ca-khuc-vuot-thoi-gian-con-thuong-rau-dang-moc-sau-he-sa-mua-giong-em-di-tren-co-non-con-thuong-goc-bep-chai-he/?fbclid=IwAR3R8XVEPUD9xYUAsBg1q4yQLyNeJd1HA9VBBWDYwC0C8YN_S-rPLOdDZac