Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2026

Gà Ấp Bóng

 

Y Ban

Gà Ấp Bóng

Tối hôm ấy thực ra tôi đang xao xuyến bởi một người đàn ông ngoại quốc. Buổi sáng là một cuộc dạo chơi ở một nơi có thiên nhiên đẹp như mộng.

Cảnh đẹp làm cho con người hết toan tính và trẻ ra rất nhiều. Buổi chiều có hai cuộc gặp gỡ ngoại giao. Buổi tối có chiêu đãi. Một ngày làm việc khá căng thăng nên khi ngồi trên xe đến nơi chiêu đãi tôi bị say. Người đàn ông ngoại quốc đó đã chăm sóc tôi chu đáo và dịu dàng. Sự lo lắng cho tôi thể hiện trên gương mặt thành sự căng thẳng của người đàn ông đó làm tôi cảm động.

Buổi chiều chúng tôi đã có sự hẹn hò với anh ấy đi ăn tối và đi thăm thành phố ban đêm. Sau vì cuộc chiêu đãi mà bỏ dở với một lời nhắn lại tại khách sạn cùng với số phôn cầm tay của người phiên dịch. Khi rời cuộc chiêu đãi đã hơn 9 giờ đêm. Mấy cô gái cùng đoàn bảo tôi:

- Chị gọi điện cho anh ấy đi. Chúng mình vẫn có thể đi chơi cơ mà. Ngày mai rời nơi đây rồi. Tiếc lắm.

Chiều lòng mấy cô gái trẻ, tôi gọi điện cho anh nói khoảng một giờ nữa sẽ có mặt tại khách sạn. Thế rồi càng đi càng lạc đường. Đến 11 giờ 30 đêm còn phải hỏi thăm lần nữa. Một cô bé cùng đoàn hỏi:

- Liệu anh ấy còn đợi chị em mình không nhỉ?

Tôi trả lời:

- Làm gì có người nhiệt tình đến vậy. Nhất lại là đàn ông mình, dẫu có ở nước ngoài ngàn năm cũng vậy thôi.

Một người đàn ông cùng đoàn góp vào:

- Tôi nghĩ người ta vẫn đợi đấy.

- Tại sao vậy.

- Vì ở bên này buồn lắm. Mấy khi có người trong nước sang, lại có mấy người đẹp như chị em cô.

- Đấy không phải là lý do. Nếu còn đợi, tôi cho rằng anh ta thuộc loại mê gái. Mà đã mê gái thì cho chết.

- Chị có vẻ khoái trá về điều đó lắm nhỉ.

Xe đỗ trước cổng khách sạn, 12 giờ kém 5 phút. Một người đàn ông bước ra từ khách sạn đón chúng tôi với vẻ mặt rạng rỡ.

- Tôi tưởng các bạn đi lạc vào rừng rồi.

Chúng tôi phá lên cười vui vẻ.

Anh ấy vẫn đề nghị đưa chúng tôi đi chơi. Vì đang có hứng với người khác nên tôi chẳng mấy hào hứng với lời mời. Tôi chủ động đến trước mặt anh ấy đưa tay ra chào tạm biệt và hẹn gặp lại ở Hà Nội. Anh ấy bắt tay tôi rồi ôm choàng lấy tôi. Anh ấy nói sẽ gọi điện cho tôi. Tôi đi lên phòng với ý đồ sẽ có một cuộc nói chuyện vui vẻ với người đàn ông ngoại quốc nọ. Điều tôi không lường trước là người đàn ông đó lại đi chơi cùng với mấy cô gái trẻ. Tôi cảm thấy tủi thân muốn khóc vì có cảm giác bị bỏ rơi. Từ lâu lắm tôi không có cảm giác này nữa. Tôi lắc đầu mạnh và mở nước vào bồn tắm. Nước nóng bốc hơi nghi ngút. Tôi ngâm mình vào trong đó. Tôi nghĩ về mình.

Bây giờ tôi đang là một người đàn bà thành đạt. Nếu đừng đòi hỏi mọi thứ quá hoàn hảo thì tôi đã có những thứ tôi cần. Một căn nhà tiện nghi, một người chồng tài hoa trẻ đẹp, hai đứa con khỏe mạnh ngoan ngoãn, một việc làm ổn định có thu nhập cao, có uy tín trong công việc... Sự thành đạt đó phát tiết cả ra vóc hình. Một gương mặt sáng láng tự tin. Một thân hình hấp dẫn. Những thứ tôi có bây giờ từ cái vốn một cô bé nhà quê, gầy nhẳng, nhút nhát nhưng đầy mơ mộng và thông minh. Một cô bé rất muốn được yêu đương lãng mạn nhưng lại nhìn mọi thứ với sự soi mói. Ví như khi hôn nhau người ta đã phun hàng vạn con vi trùng vào mồm nhau. Chính vì vậy mà bị bỏ rơi nhiều lần. Khi còn trẻ mỗi lần bị bỏ rơi như thế cô bé âm thầm đau đớn rồi tự vượt lên. Thế còn bây giờ? Sao ta lại chịu bỏ rơi cơ chứ. Ta lại có thể kém hơn mấy cô gái kia ư? Hãy chờ đấy mà xem nhé?

Cuộc đi chơi của họ cũng kết thúc sớm, độ một giờ sau họ đã quay về. Cô gái cùng phòng tôi về líu lo kể chuyện, rồi kết luận xanh rờn:

- Không có chị, anh ấy mất hứng hay sao ấy. Gớm động tác kéo chị vào ôm choàng lấy mới khéo làm sao chứ.

- Cô chỉ vẽ chuyện. Ôm kiểu ngoại giao có gì đáng bàn. Ngủ đi mai còn đi sớm. À này cái ông Tây đi chơi vui chứ hả?

- Úi trời, ông ấy hài hước ghê cơ. Bọn em đứa nào cũng thích ngồi cạnh ông ấy. Ông ấy hấp dẫn nhỉ, chị nhỉ.

Sáng hôm sau đi sớm. Tôi ngồi ghế trước đã uống thuốc chống say. Xe chạy rất êm, ngoài cửa xe trời mờ ảo trong sương. Người lái xe là người đàn ông ngoại quốc đó. Tôi trùm chiếc mũ lên đầu để ngủ cho tiện. Trước khi nhắm mắt tôi ngoảnh lại sau để xem mấy cô gái. Họ đang ngủ trong tư thế rất khó coi. Cái ngủ làm cho họ trễ nải và xấu xí. Đột nhiên cơn buồn ngủ biến đi. Tôi thấy mình không thể xấu xí trước mặt người đàn ông mà tôi đang cố chinh phục. Tôi có một giọng hát hay. Tôi hát. Miệng thì véo von nhưng tai thì dỏng lên nghe ngóng. Tôi nghe thấy tiếng thở dài để trút bớt khí đang căng phồng lồng ngực của người đàn ông. Hát vài bài tôi ngồi yên lặng. Người đàn ông ngoại quốc đưa cho tôi chiếc kẹo sô-cô-la và nhìn tôi dịu dàng. Một lát tôi lại hát, hát nho nhỏ. Tôi có cảm giác như tiếng hát của Hồ ly tinh đang vang lên từ bãi cỏ.

Xe dừng lại, mấy cô gái trẻ thức giấc. Họ vươn vai sau giấc ngủ đẫy. Người đàn ông ngoại quốc quay lại cười với họ! "Good Morning". Mọi người cùng cười rộ. Hồ ly linh rụt đuôi lại, xuống xe trong lòng đầy nghi ngại. Sau đó, mọi người vào cuộc hội thảo. Tôi trở về với bộ mặt lãnh đạm của mình: chăm chú với công việc. Khi sắp kết thúc cuộc hội thảo tôi về phòng, bật nước nóng thả mình vào bồn ngâm cho đỏ au lên. Cảm giác rất thoải mái tôi trang điểm nhẹ nhàng rồi khoác lên mình bộ váy áo mới. Khi tôi xuống thì cuộc hội thảo cũng kết thúc và chuẩn bị đi ăn tối. Mấy cô gái trẻ vẻ mặt đầy mệt mỏi. Họ chỉ kịp lên phòng rửa mặt trang điểm lại.

Trong phòng ăn tôi cố tình nán lại trước quầy lễ tân để cho mọi người sắp xếp xong chỗ ngồi. Tôi muốn nhìn lại thái độ của người đàn ông đối với tôi. Tôi biết mấy cô gái ai cũng muốn ngồi cạnh ông. Khi mọi người đã yên vị xong còn một ghế trống bên cạnh người đàn ông đó. Ông đứng lên mời tôi ngồi xuống ghế bên cạnh mình. Tuy nhiên sau khi tôi vừa ngồi xuống người đàn ông ngoại quốc đã chạy qua, chạy lại đến với các cô gái trẻ để trêu chọc họ. Tôi cũng không lên gân, tôi vào hùa với họ để có một buổi tối vui vẻ.

Sau bữa ăn mọi người cũng rất thoải mái. Người đàn ông ngoại quốc đi đến bên tôi nói câu tiếng Việt ngọng nghịu.

- Lên phòng tôi chơi đi.

Tôi thông báo với mấy cô gái trẻ. Họ thích thú vì lời mời. Tôi không muốn bị chìm vào đám đông nên đã từ chối.

Sáng hôm sau chúng tôi chia tay với người đàn ông ngoại quốc đó. Ông đưa chúng tôi ra sân bay. Tôi làm thủ tục trước nhất nên ra ghế ngồi chờ. Người đàn ông ngoại quốc tận tình giúp đỡ mọi người. Khi cả đoàn đã đăng ký xong thủ tục ông bắt tay chào tạm biệt từng người. Tôi xuất hiện sau cùng. Tôi cũng giơ tay cho ông bắt nhưng ông đã kéo tôi lại gần ông, ông hôn nhẹ vào má tôi rồi thì thầm: I like you! Tôi có cảm giác mình đã chiến thắng.

- Thưa thẩm phán, ông vẫn còn nghe câu chuyện của tôi đấy chứ.

- Câu chuyện của chị rất hấp dẫn, thú vị. Và tôi cũng có cảm giác chị là người đàn bà đặc biệt.

- Thì tôi đã nói với ông rồi. Gia tài vào đời của tôi là cô bé nhà quê, gầy nhẳng...

- Và một sự thông minh hơn người. Và...

- Và một sự hiếu thắng. Nhưng ông phải hiểu cho tôi, những điều tôi kể cho ông nghe không phải lúc nào nó cũng xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Có đôi lúc và thời điểm xảy ra câu chuyện này là mãnh liệt nhất.

- Nhưng chị có uẩn ức nào đó trong gia đình không?

- Tôi cũng không biết đó có gọi là uẩn ức không? Tôi với chồng tôi yêu nhau mối tình đầu. Chúng tôi yêu nhau mãnh liệt và nhiều cay đắng. Rồi cũng kết thúc có hậu bằng một đám cưới, nên chúng tôi hiểu giá trị của hạnh phúc. Chồng tôi rất yêu vợ con theo cách của anh ấy. Tôi có những cô bạn gái luôn chê chồng là nhạt. Còn chồng tôi dường như là mặn quá. Đôi khi sự vồ vập của anh và sự thái quá của anh làm tôi đau. Có thể tôi thiếu một thứ, đó là sự dịu dàng. Và, ông hiểu không, khi đã sống với nhau đến hai mươi năm rồi thì đôi khi cảm xúc cũng bị xơ hóa.

- Một điều nữa có tác động lên chị, ấy là sự thành đạt? Khi người ta thành đạt, người ta tự cho mình một số đòi hỏi và điều kiện nào đấy?

- Tôi không biết ở người khác thế nào chứ với tôi sự thành đạt hết sức giản dị: điều tôi ước muốn đã thành sự thật. Và trong tôi không ngừng các ước muốn.

Ví như bây giờ tôi đang rất lo lắng đến tương lai của các con tôi. Tôi luôn nghĩ, cha mẹ có thành đạt đến đâu mà con cái không học hành đến nơi đến chốn thì cũng vứt. Tôi muốn chuẩn bị cho các con tôi một tương lai tốt: cho chúng đi du học. Thế thì tôi phải lao động cật lực.

- Chị có thể kể tiếp câu chuyện của chị.

Chúng tôi đi đến một thành phố khác. Buổi tối khi chúng tôi yên vị trong khách sạn, mấy chị em đang ngồi quây quần bên nhau tán chuyện thì chuông điện thoại đổ. Một cô bé cầm ống nói lên rồi trao cho tôi:

- Có người gặp chị này.

Tôi cầm ống nghe hỏi:

- Ai đấy?

- Có phải Yến không?

Tôi nghe giọng quen quen tưởng một người cùng đoàn trêu bèn trả lời:

- Ừ, chị đây.

Đầu dây bên kia nói:

- Biết ai không mà xưng chị.

Tôi xin lỗi. Chuyện qua lại, chia sẻ với chúng tôi sự mệt nhọc của chuyến đi. Rồi chúc tôi ngủ ngon cùng lời hẹn sẽ gọi điện lại cho tôi.

Tôi nói với mấy cô gái cùng đoàn:

- Anh ấy gọi điện, hỏi thăm các em có khỏe không?

Tôi đã nhìn thấy ánh mắt hơi ghen tị của mấy cô gái với cảm giác chiến thắng trong lòng.

Rồi vài ngày sau, đúng vẫn lúc mấy chị em tụ họp chuông điện thoại lại vang lên. Tiếng cô bé cầm máy gắt lên:

- Em Phương đây, anh có muốn nói gì thì nói đi cứ gì phải chị ấy. - Tôi phá lên cười và tiếng Hồ ly tinh gầm lên:

- Tại cô muốn thế đấy nhé.

Tôi đến bên Phương chờ cho cô nói chuyện với anh ấy xong đón lấy máy, giọng ngọt ngào hỏi thăm anh ấy có khỏe không, công việc thế nào? Cũng không quên thêm thắt mấy câu đưa đẩy.

Buổi tối anh ấy lại gọi điện thoại cho tôi, lúc ấy tôi chỉ có một mình. Anh ấy hỏi tôi về công việc, về bản thân tôi, về gia đình... Tôi cũng hỏi anh ấy những điều tương tự. Tôi nói:

- Tôi rất vui khi anh gọi điện cho tôi.

Anh ấy bảo:

- Thế thì anh sẽ gọi nhiều.

Sau buổi hôm ấy đoàn chúng tôi tách làm hai. Tôi đi theo một đoàn khác, mấy cô gái trẻ đi theo đoàn khác. Thường thì khi trở về khách sạn đêm đã khuya nên đến một tuần tôi không nhận được điện thoại của anh ấy.

Rời sang địa điểm khác chúng tôi lại đi cùng đoàn. Một sáng Phương bảo:

- Em "meo" cho anh ấy nói các người đẹp trong đoàn hỏi thăm anh. Anh ấy bảo sẽ mua cho chị em mình một cái card để chị em mình gọi về nước cho các "vip" ra đón.

Tôi có cảm giác bại trận. Lần trước khi gọi điện thoại cho tôi anh ấy nói sẽ nối máy từ xa cho tôi gọi điện về nhà.

Chỉ còn ba ngày nữa chúng tôi về nước, Phương bảo:

- Anh ấy đã mua card cho chị em mình rồi đấy, chị có điện thoại về nhà em bấm máy cho. Tôi bảo:

- Thôi chị "meo" rồi chẳng cần gọi điện thoại nữa đâu.

Trong lòng tôi dâng tràn một cảm giác dỗi hờn. Tuy thế một lát sau tôi lại bảo Phương bấm máy. Tôi nghĩ thầm trong đầu:

- Tội gì, người dưng ấy mà, cả đời gặp nhau có một lần.

Khi trong tôi bật ra hai từ người dưng thì trong lòng cảm thấy thanh thản lạ. Vả lại, có khi do cảm giác háo hức sắp được về nhà, tôi đã quên đi sự hiếu thắng của mình.

Ngày mai chúng tôi ra phi trường. Buổi tối tôi đi ngủ sớm mong lấy lại sức Tôi trùm chăn kín mặt và nghĩ đến cảm giác được nằm thu lu trong lòng chồng. Chuông điện thoại vang lên:

- Yến phải không?

- Dạ.

- Biết ai không mà dạ?

- Chào anh.

- Gặp em khó quá chừng. Lúc nào cũng em vừa đi rồi.

- Bọn em phải đi theo lịch trình.

- Đi nước ngoài như bọn em khổ quá. Thôi, nhưng cái chính là ta biết nhau và em sắp được gặp chồng con, có hồi hộp không em?

- Em cám ơn anh rất nhiều vì đã mua card điện thoại cho bọn em.

Không biết anh có sốt ruột không? Các người đẹp trong đoàn nhắc anh luôn miệng. Rằng sao anh tốt thế. Tốt ngoài mức tưởng tượng trong một xã hội thực dụng bây giờ. Còn em, em cho rằng trái tim anh rộng lớn vậy chứa cả một lúc mấy người đẹp. Giọng tôi đầy vẻ châm chọc. Anh ấy trả lời lắp bắp:

- Từ bé bố anh đã dạy anh như thế rồi, giúp được ai cái gì thì giúp đừng đòi hỏi gì cả. Anh chỉ làm theo lời bố anh dạy thôi. Anh đã gọi điện cho em nhiều lần mà không gặp. Các cô ấy lại không mua được card điện thoại.

Tôi thấy thương hại anh ấy:

- Em trêu anh ấy mà. Thôi ngày mai bọn em rời nơi này rồi, may mắn nhất trong chuyến đi này là bọn em gặp được anh. Khi nào về nước anh gọi điện cho em nhé. Bọn em học lòng tốt từ anh.

- Nhưng anh không cần tất cả mọi người tốt cả với anh đâu, mà chỉ cần mình em tốt với anh thôi cô bé ạ.

Cô bé!?! Đã từ lâu có ai còn gọi tôi là cô bé nữa đâu. ở nhà tôi được gọi là mẹ xề, ra đường người ta gọi tôi là chị, là cô, là bác. Có một bận đi chợ nhỡ mồm gọi chị hàng dưa là bác, bị chị ta mắng té tát:

- Về nhà đứng trước gương xem lại cái mặt mình ấy, bấm không vào mà còn gọi người ta là bác.

Tôi đã xin lỗi chị ta rằng tôi gọi thay con.

Thế là định ngủ ngon để mai còn bay một chặng đường dài đã không thành vì cứ xao xuyến bởi hai từ cô bé.

Về nhà bận bịu với bao nhiêu công việc để lại khi đi ngao du nước ngoài. Nào việc gia đình, nào việc cơ quan. Hai tuần sau nhân buổi rỗi việc tôi mới "meo" cho anh ấy vài dòng vắn tắt thông báo về mình cùng những lời cảm ơn.

Hôm sau tôi đã nhận được "meo" trả lời. Anh ấy biết rất rõ về cuộc trở về đầy bất trắc của chúng tôi. Thì ra đã có người trong đoàn thông báo với anh ấy trước rồi. Trong thư của anh ấy ngoài những lời hỏi thăm thông thường thì có một sự thổ lộ nho nhỏ: "- Em là người anh có cảm tình "đặc biệt" trong các người đẹp của đoàn. Và một điều nữa nếu điện thoại của anh làm em vui anh sẽ gọi".

Cảm tình "đặc biệt" thì có thể, còn việc gọi điện thoại thì thật nực cười. Gọi để làm gì, vài câu tán dóc vô bổ mà mất toi hàng chục đô. Tôi thấy không có hứng với lời hứa đó...

- Ông biết không? Tôi là người rất thực tế, mặc dù chưa ở mức thực dụng, ông biết vì sao không? Thế hệ của tôi đã sống trong hoàn cảnh đất nước cực kỳ khó khăn, cho nên về một mặt nào đó tôi cũng hơn các cô gái trẻ bây giờ là tôi biết thu vén gia đình và tiết kiệm.

Dù vậy, buổi sáng hôm ấy khi nghe tiếng anh ấy qua điện thoại tôi đặc biệt vui mừng. Chắc anh ấy đã cảm nhận nỗi vui mừng của tôi nên giọng anh ấy hết sức hào hứng. Anh ấy nói anh ấy đang tưởng tượng xem hôm nay tôi ăn mặc thế nào, để kiểu tóc gì... Chắc là đẹp lắm.

Sau cú điện thoại của anh ấy trong tôi có một cảm giác lạ. Tim đập gấp gáp và người lúc nào cũng thấy lâng lâng. Tôi hay cười nói lung tung. Liếc mắt vào gương thấy mắt mình sáng long lanh.

Buổi tối có một sự cố giữa tôi với chồng. Trước khi anh đi công tác chúng tôi đã cãi nhau. Tôi không đi tiễn. Với tâm trạng đầy bực tức tôi vùi mặt xuống gối. Chuông điện thoại réo lên. Tiếng con gái tôi rắt réo:

- Mẹ ơi có ai cần gặp mẹ này.

Trước khi trao ống nói cho tôi con gái tôi bảo:

- Giọng ai lạ lắm, mà nói tên mẹ thì cứ ngập ngừng mãi.

- Con đi học bài đi - Tôi nghiêm giọng.

Alô, tôi nghe đây.

Im lặng đến nửa phút. Tôi nhắc lại lần nữa.

- Em phải không?

Nghe tiếng anh tim tôi lại đập rộn ràng.

- Anh không định làm phiền em đâu, nhưng anh muốn nghe tiếng em. Em không vui phải không?

- Vâng, em vừa cãi nhau với chồng em. Anh ấy đi công tác rồi.

- Vậy em hãy thổ lộ với anh cho nhẹ bớt đi.

- Chồng em bảo cô chỉ mong tôi đi vắng thôi. Cô nhớ nhung ai rồi ghét chồng. Em có phải là người thế đâu. Chẳng có ai hiểu em cả. Giá mà em phải lòng được ai đó. Để được chia sẻ, nhớ nhung. Để cho chồng em biết, khi vợ mình phải lòng ai là thế nào. Em chán cứ phải lên gân là một người đàn bà chính chuyên lắm rồi.

- Một nụ hôn có làm cho em nhẹ bớt sự bực tức đi không? Cho phép anh hôn em nhé.

Sự bực tức lập tức tan biến trong tôi. Tôi run rẩy trong cảm giác xao xuyến nhẹ bẫng.

Được không em?

- I love you!

Tôi đã thốt lên ba từ đó trong trạng thái vô thức: Khi nhận thức được mình vừa nói gì tôi sợ hãi dập máy. Tôi đi vào giường vùi mặt vào gối trong trạng thái đê mê, dịu dàng. Sau đó tôi dằn vặt tự vấn mình xem điều gì đã xảy ra. Thế có gọi là ngoại tình không?

Không thể ngủ được tôi vùng dậy lấy giấy bút ra viết. Tôi viết thư cho anh ấy. Tôi muốn bao biện cho việc vừa xảy ra. Tôi viết liền một mạch sáu trang giấy. Dường như có bao tâm sự tôi dốc ra hết. Sau đó tôi ngủ ngon lành.

Sáng hôm sau là thứ bảy không phải đi làm tôi nằm ườn trên giường. Tôi tưởng tượng ra tôi và anh ấy đang ở trên miền đất hứa. Anh ấy lái xe đưa tôi đến một khu rừng đẹp như trong mộng. Chúng tôi đi trên thảm cỏ xanh thẫm dưới những tán lá sồi. Cả khu rừng ngập nắng. Tôi chạy băng trên thảm cỏ, núp dưới một gốc cây sồi già. Anh ấy đuổi theo tôi, bắt được tôi rồi ôm ghì lấy và hôn... Tôi đắm chìm trong sự tưởng tượng của mình. Ngọt ngào đến đê mê. Chuông điện thoại lại vang lên cắt ngang sự tưởng tượng của tôi. Tôi nhìn đồng hồ, đã mười giờ sáng.

- Em phải không?

- Ôi!

- Sao thế em?

- Em không nghĩ anh sẽ gọi em vào giờ này. Em tưởng chồng em gọi về. Bây giờ ở đấy là đêm đúng không?

- Ừ, gần 12 giờ đêm rồi.

Vậy anh đã thức suốt cả ngày hôm qua đến nay ư?

- Tối là của em thôi. Em đã ngủ và bây giờ em dậy. Còn anh đã làm việc đến bây giờ.

-12 giờ đêm mà anh vẫn chưa về nhà ư? Nếu em là vợ anh, em sẽ đến kéo anh về.

- Đến kéo anh về đi em...

- Ông nhàm tai lắm phải không? Cái sự tán tỉnh nhau nó thế đấy, ông thấy nó buồn cười không cơ chứ. Đã ở cái tuổi khôn ngoan đến vậy mà vẫn dại khờ vì một vài lời đường mật.

- Tôi thì lại chẳng thấy có gì lạ trong chuyện này.

- Tôi cũng không thể lý giải được chuyện này. Có thể tôi là một người đàn bà hiếu thắng nhưng rất lý trí. Trong cuộc sống tôi lý giải mọi thứ rành rọt. Và ông cũng nên hiểu rằng tôi không thuộc típ người đa đoan. Tôi luôn nhào nặn những kẻ ái mộ tôi thành trò cười. Trong cuộc sống thường nhận đến Chung Vô Diệm cũng còn có quỷ dạ xoa thương mến huống hồ những người đàn bà như chúng tôi. Cũng có nhiều người tán tỉnh tôi. Nói thực tình tôi cũng hả hê khi thấy mình có hấp dẫn.

Nhưng chưa bao giờ tôi có ý nghĩ trong đầu rằng mình sẽ ngoại tình.

- Chị có biết các cụ thường nói: Chơi dao có ngày đứt tay.

- Hay là gieo quả gì thì gặt quả nấy.

Tôi luôn gột trong một thứ tình cảm yêu đương. Ngực tôi lúc nào cũng căng phồng nhức nhối. Tôi chờ tiếng chuông điện thoại đến nghẹt thở. Khi có chồng bên cạnh tôi lại lo sợ đến tức ngực. Tôi luôn nghĩ trong đầu những tình huống để nói dối. Rồi tôi lại không biết mình sẽ nói dối kiểu gì đây. Cái thứ gọi là tình yêu ấy nó tỏa ánh hào quang chung quanh tôi. Đến một cô bạn gái rất thân gần như ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau đã phải thốt lên: "Trông mày lạ lắm, một là đang yêu, hai là trúng quả đậm. Có lẽ là yêu rồi, liệu đấy mắt mũi cứ sáng long lanh cả lên".

Chồng tôi cũng hay nhìn trộm tôi. ánh mắt của anh đang cố lý giải xem trong tôi đang có sự thay đổi gì. Đêm đêm chồng tôi nằm cạnh tôi ôm ấp tôi vào lòng. Còn tôi tâm trí đang vướng bận vì người khác. Tôi không muốn lừa dối chồng tôi nhưng lại rất sợ anh biết sự thật. Sự không hào hứng của tôi có thể sẽ là đầu mối cho anh biết sự thật. Đáp lại sự yêu chiều của chồng mà không mấy hứng thú đó tôi bèn tưởng tượng ra chồng tôi chính là anh ấy. Sự tưởng tượng làm tôi thực sự hào hứng.

Sự hào hứng đột khởi sau gần hai mươi năm chung sống với nhiều xung đột và có lúc xơ cứng cảm xúc đã đem lại một hiệu quả quá lớn. Chồng tôi như càng yêu vợ hơn trước. Anh ấy tận dụng mọi thời gian để yêu chiều tôi. Một sự yêu chiều làm tôi khốn khổ.

- Điều này thì tôi rất hiểu chị. Đàn bà dẫu sao cũng rành rọt hơn đàn ông ở chỗ này. Tôi đã thụ lý nhiều vụ án, vì người đàn bà không thể ăn ở hai lòng mà dẫn đến thảm án. Chứ ở đàn ông họ che giấu sự ngoại tình dễ hơn.

- Cảm ơn ông đã hiểu cho tôi.

Tôi sống trong trạng thái thăng hoa của tình yêu và sự dằn vặt của sự dối trá. Trong sự thăng hoa của tình yêu ấy tôi luôn bỏ thời gian để chăm sóc cho bản thân. Tôi mua sắm nhiều quần áo đẹp, đúng mốt. Tôi lao vào tập thể dục, điều mà từ lâu tôi đã không làm. Tôi luôn ngắm mình trước gương. Không có phút nào tôi để mình trễ nải. Tôi luôn tưởng tượng ra rằng anh ấy có thể về bất chợt và gặp tôi ở bất cứ nơi nào.

Còn trong sự dối trá? Tôi chiều chuộng chồng con hết mực dường như để chuộc tội. Tôi ân cần, dịu dàng chăm sóc chồng, tuy cố tìm cách lảng tráng. Sự dịu dàng, ân cần chăm sóc đó cùng với sự thăng hoa kia mà chồng tôi ngỡ rằng tôi đang ở thời kỳ yêu chồng mãnh liệt trở lại.

- Ông có biết không? Trong cuộc sống gia đình về mặt tình cảm nó có đồ thị hình sin lúc thăng, lúc giáng. Khi kinh tế gia đình ổn định, con cái đã lớn, nếu biết thông cảm và hiểu nhau một chút thì vẫn có một tình yêu nồng thắm.

- Tôi hiểu chị. Đấy là tình cảm của chị, thế còn tình cảm của người ấy?

- Bây giờ khi tôi kể cho ông nghe câu chuyện một cách rành rọt thế này thì ông phải hiểu đầu óc tôi đã trở lại trạng thái cân bằng. Nói về người ta ư? Thú thật tôi chẳng biết gì nhiều về người ta ngoài nơi làm việc, một tên họ đầy đủ và cũng có gia đình rồi. Và ông biết không. Chỉ có tôi thổ lộ tình yêu với người ta đấy chứ? Người ta đã bao giờ nói yêu tôi đâu. Từ tình cảm "đặc biệt" đến "anh yêu em" là cả một khoảng cách. Còn cái việc một người đàn ông tán tỉnh phụ nữ thì tôi thấy một thằng bé lên ba đã có bản năng ấy rồi.

Tôi nói với anh ấy rằng tôi không quan tâm xem anh ấy nghĩ về tôi thế nào? Tôi chỉ quan tâm đến tình cảm của tôi thôi, rằng tôi thấy yêu và tôi yêu. Tôi "meo" cho anh tới tấp và hồi hộp để nhận lại thư. Anh ấy là một người đàn ông tốt. Anh ấy không lợi dụng thứ tình cảm đó của tôi để tán những thứ nhố nhăng. Anh ấy viết cho tôi những lời dịu dàng và luôn đề cao tôi và những tình cảm của tôi. Chính vì thế tôi càng mê đắm.

Ông biết không khi tôi bình tĩnh lại tôi đã nghĩ mình là một kẻ khủng bố đấy. Ông thử nghĩ mà xem, có đúng không? Một người chưa quen biết gì, gặp nhau hai lần vội vàng, mỗi lần vài phút.. Chưa biết chút nào về tính tình hoàn cảnh của nhau. Thế mà tới tấp bị bủa vây bằng cái thứ tình cảm yêu đương. Tôi chẳng biết anh ấy nghĩ sao chứ, cứ rơi vào hoàn cảnh của mình lại chẳng nghĩ đấy là một kẻ loạn thần kinh. Tôi đã tự giễu mình là kẻ khủng bố yêu đương đấy ông ạ.

Tôi đọc những bức thư của anh ấy với một tình cảm đắm đuối. Tôi còn in chúng ra để đọc lại bất cứ lúc nào. Tôi thèm muốn ở một mình với những bức thư của anh ấy. Công việc và gia đình lại không cho tôi có một cơ hội nào để ở một mình. Khi nghĩ về anh ấy tôi muốn khóc. Vì tôi tưởng tượng rằng anh ấy cũng yêu tôi và cũng cô đơn như tôi. Nghe tiếng anh ấy trong điện thoại tôi cũng muốn khóc. Tôi luôn có nhu cầu khóc. Tôi muốn trốn vào một góc nào đó để khóc nhưng lại sợ người khác biết. Một buổi trưa vắng vẻ ở cơ quan anh ấy gọi điện thoại cho tôi. Nghe tiếng anh ấy hai giọt nước mắt to tướng lăn xuống má, rồi tới tấp giọt nọ nối tiếp giọt kia. Tôi muốn khóc thật to, khóc cho hết nước mắt chắc tôi sẽ bình tĩnh trở lại. Khi nước mắt rơi xuống ngực tôi sợ quá vội ngửa mặt lên cho nước mắt chảy vào trong rồi lấy khăn thấm sạch nước mắt. Miệng ngân nga hát rồi lấy son phấn trang điểm lại.

Phải mất ba tháng trời tôi sống trong sự khốn khổ ấy. Lúc căng thẳng nhất tôi định thú nhận hết với chồng. Nhưng tôi rất sợ. Rồi tôi trấn tĩnh lại dần. Tôi tự cười nhạo mình. Đến lúc tôi viết cho anh ấy những bức thư không còn hồi hộp, nhức nhối trong lồng ngực thì chồng đọc được những bức thư của anh ấy. Tất nhiên nếu đặt ai vào địa vị của chồng tôi thì cũng ghen cả. Tôi đã thú thật với chồng toàn bộ câu chuyện và xin anh tha thứ. Chồng tôi không thể tha thứ. Chồng tôi không thể tin rằng giữa tôi và anh ấy không có chuyện gì. Dứt khoát trong thời gian đi công tác tôi với anh ấy đã có chuyện chăn gối nên mới có sự thắm thiết như thế, chứ làm gì có chuyện mơ mộng suông.

- Kết cục như ông thấy đấy đã ba lần tòa hòa giải nhưng anh ấy không đồng ý. Bây giờ thì tôi chấp nhận.

- Tôi hiểu câu chuyện của chị. Nhưng tôi hỏi thật rằng chị còn yêu anh ấy nữa không? Nếu vẫn còn tình yêu với anh ấy thì sự chia tay với chồng sẽ nhẹ nhàng hơn.

- Tôi đã nói với ông rồi tôi không còn hồi hộp và nghẹt thở khi viết thư cho anh ấy nữa. Chỉ sau ba tháng đó tôi lại trở về với con người cũ của mình. Thậm chí trong cơn sóng gió với chồng tôi đã nghĩ về anh ấy để tưởng tượng ra sự ngọt ngào, mà chỉ thấy xấu hổ và cay đắng. Vì thế lúc khủng hoảng nhất tôi cũng không tìm chỗ dựa là anh ấy. Vả lại nếu tôi còn say đắm anh ấy thì tôi đã không phải để tòa hòa giải đến ba lần.

- Chuyện của chị thật đáng tiếc...

- Vâng, tôi đã hiểu ông định nói gì. Nhưng ông có biết chuyện gà ấp bóng không? Ông là thẩm phán ông còn xét xử cho nhiều người. Ông nên biết chuyện này.

Gà mái sau khi đẻ trứng thì theo bản năng sinh tồn nó sẽ ấp trứng, để trứng nở thành con. Nhưng có nhiều người nuôi gà mái chỉ để lấy trứng nên sau khi gà đẻ đã cất hết trứng của nó đi. Có những con gà mái ít bản năng thì khi dưới bụng của nó không còn trứng nữa thì nó không ấp mà đi kiếm ăn nuôi trứng non trong bụng chuẩn bị đẻ lứa khác. Nhưng lại có những con gà mái nhiều bản năng dù dưới bụng không có trứng chúng vẫn cứ ấp. Nó nằm không trên ổ không chịu đi kiếm ăn để nuôi trứng non. Đấy lại là những con gà mái tốt đẻ sai và trứng lại to. Người chủ của chúng rất ghét việc gà ấp bóng. Người chủ bắt con gà dìm xuống nước, là việc nó rất sợ thế mà nó cục cục mấy tiếng rũ sạch nước trên lông lại nhảy lên ổ ấp. Có người lấy gậy xua cho gà chạy té tát, lông bay lả tả mà đâu vẫn đấy nó lại nhảy lên ổ. Một bận tôi đã chứng kiến một ông chủ nóng tính cầm hai chân con gà mái ấp bóng rồi dang thẳng tay quật nó vào cột nhà để nó chừa cái thói ấp bóng. Kết quả của cú quật ấy là đầu con gà mái đứt văng ra xa. Thế là chết một con gà mái tốt.

Nếu là người nuôi gà mái có kinh nghiệm thì chẳng cần làm như vậy. Gà ấp bóng chỉ ham ấp trong một tuần. Sau một tuần ấp, gà mái sẽ cảm nhận được cái mầm sống trong mỗi quả trứng dưới bụng nó, nó sẽ ấp tiếp để nở ra con. Còn những con gà ấp bóng dưới bụng nó chỉ là những cọng rơm khô thì nó sẽ thôi.

Phụ nữ chúng tôi có những giai đoạn chẳng khác nào con gà ấp bóng kia. Còn lại là một tình yêu đích thực.

- Thế thì tôi cũng vừa giết chết một con gà mái tốt rồi chị ạ. - Tiếng ông thẩm phán thì thầm.

Đôi Găng Tay Da Màu Nâu

 

Y Ban

Đôi Găng Tay Da Màu Nâu

Năm 23 tuổi, lần đầu tiên trong đời nàng được ngắm và ướm thử đôi găng tay da màu nâu.

Đó là những ngày cuối đông lạnh giá. Trên phố những người đi bán hoa cầm trên tay những cành đào sớm với nụ hoa tím ngắt. Nàng ào vào nhà ông cậu họ với một nụ cười ấm ran cả căn phòng. Bà mợ chạy ra ngăn nàng, với một ngón tay trên môi. Suỵt, khẽ chứ. Nàng đưa mắt tìm nguyên nhân bắt nàng phải im lặng. Một người đàn ông trẻ đang ngủ trên chiếc giường kê ở góc phòng. Nàng nhún vai đi vào bếp. Lúc nàng đi ra người khách đã dậy. Người khách nhìn nàng đầy vẻ tò mò:

- Chào cô!

Bà mợ giới thiệu:

- Đây là anh Hải, bạn của anh Thông, cầm thư của anh Thông cho cậu mợ.

Sau khúc dạo đầu, người khách trẻ coi nàng như em gái bạn. Anh kể những câu chuyện về cuộc sống ở nước ngoài, những tập tục và những món ăn. Nàng ngồi nghe chăm chú. Khi câu chuyện nhạt dần thì cũng là lúc bà mợ nàng sai:

- Cháu đi chợ rồi về làm cơm giúp mợ.

Nàng nhanh nhẹn xách làn đi chợ. Lúc trở về người khách đang đọc báo còn mợ nàng thì lúi húi trong bếp. Khi đi ngang qua bàn trà để vào bếp nàng nhìn thấy một chiếc găng tay da màu nâu rơi trên sàn. Nàng cúi xuống nhặt lên rồi cầm đi vào bếp. Chiếc găng tay nhỏ xinh, tuyệt đẹp, da nâu óng lên. Nàng ướm thử vào tay. Chiếc găng ôm khít lấy tay nàng. Chao ôi! Chiếc găng mới tuyệt đẹp làm sao! Nó vừa mềm mại, vừa khô ráo, vừa ấm áp. Và nó làm cho nàng có một ước muốn cháy bỏng: nàng có nó. Má nàng nóng bừng lên và mắt nàng sáng long lanh. Nàng giấu bàn tay có chiếc găng sau lưng, nhảy chân sáo ra nhà ngoài. Nàng chạy đến trước mặt người khách, chìa bàn tay có chiếc găng tay da nâu ra:

- Xem này, đẹp chưa!

Người khách hơi giật mình rồi nhìn như thôi miên vào bàn tay đeo chiếc găng da nâu. Sau đó người khách thần mặt ra lắp bắp:

- Xin lỗi, tôi làm rơi.

Nàng tháo chiếc găng tay trả lại cho người khách. Sau đó nàng đi vào bếp làm cơm. Tay nàng làm, còn đầu nàng thì chỉ quẩn quanh với ý nghĩ: nàng phải có nó, có bằng được đôi găng tay da màu nâu ấy.

Bữa cơm dọn ra tươm tất, nàng ra về thì người khách giữ nàng lại. Anh muốn đi thăm thành phố, vì đây là lần đầu tiên anh được đến đây. Anh ngỏ ý muốn nàng đưa anh đi. Nàng bắt đầu ngắm nghía người khách một cách kỹ càng. Một người đàn ông tầm thước, có nước da trắng, bộ mặt thanh tú, đôi mắt sáng có những ánh nhìn trung thực. Một người đàn ông không có ấn tượng gì đặc biệt. Nhưng người đàn ông đó lại có đôi găng tay da màu nâu thật là đẹp. Nàng đồng ý.

Buổi tối, thời tiết trở nên đẹp hơn. Mưa lây phây như để làm nhạt bớt ánh hồng trên đôi má căng mọng của các cô gái, như để ánh mắt long lanh dịu dàng hơn. Người đàn ông có cử chỉ rất vụng về, lời nói trở nên lắp bắp nhưng cũng đến ba lần khen nàng là một cô gái thật hấp dẫn. Kết thúc cuộc đi chơi, người đàn ông đã mua tặng nàng một con gấu bông to, thật đắt tiền. Nàng cám ơn vì món quà nhưng không có cảm giác thích thú. Trong trí óc nàng chỉ hiển hiện một đôi găng tay da màu nâu.

Ngày hôm sau nàng không hề ngạc nhiên khi bà mợ dẫn người khách đến nhà nàng. Nàng pha nước tiếp khách và trí óc thầm nghĩ: Nàng sắp có được đôi găng tay da màu nâu. Bà mợ chỉ ở lại đủ thời gian xã giao rồi ra về. Người khách lại ngỏ ý muốn cùng nàng ra phố. Nàng đồng ý và trang điểm cầu kỳ. Nàng nghĩ, áo quần phải tương xứng với đôi găng tay ấy.

Lần đi chơi thứ hai với nàng, người đàn ông có vẻ bạo dạn hơn. Người đàn ông kể chuyện của mình cho nàng nghe. Anh sinh ra ở một vùng chiêm trũng. Bố mẹ anh là nông dân. Nhà anh có bảy anh chị em. Chỉ có mình anh là học hành đến nơi đến chốn. Anh còn kể cho nàng nghe thời sinh viên có nhiều cô gái mến anh nhưng anh mặc cảm mình là nhà quê, nghèo nên chẳng dám yêu ai. Nàng ngồi yên lặng như hiểu thấu tất cả những điều anh kể. Nhưng thực chất nàng chẳng hiểu gì cả. Trong đầu óc nàng chỉ hiển hiện một đơi găng tay da màu nâu.

- Em.

Nàng chợt tỉnh khi người đàn ông cầm lấy tay nàng. Nàng ngơ ngác rút tay về và khẽ kêu lên ơ... Nàng không thể biết được bộ mặt nàng lúc đó như thế nào cả, mà người đàn ông đã ôm chặt lấy nàng thì thào:

- Anh yêu em

"Anh yêu em" hay là "Anh sẽ tặng em đôi găng tay da màu nâu", tai nàng ù lên nghe không rõ. Vẻ mặt nàng ngơ ngác. Nàng ngước đôi mắt đầy nghi hoặc nhìn thẳng vào người đàn ông. Người đàn ông bỗng ôm chầm lấy khuôn mặt nàng, nóng bỏng đặt vào môi nàng một chiếc hôn:

- Anh yêu em.

À thì ra người đàn ông đó nói "Anh yêu em" chứ không phải là "Anh sẽ tặng em đôi găng tay da màu nâu". Nàng tỉnh táo hẳn, nàng đẩy người đàn ông ra:

- Anh đã biết gì về em nào?

- Em xinh đẹp, em dịu dàng. Trời sinh em ra như là để cho anh vậy.

Nàng muốn về. Trước khi về người đàn ông đưa nàng vào một hiệu kim hoàn. Người đàn ông nhất quyết mua cho nàng một chiếc nhẫn đính ngọc bích rất đẹp và nói rằng nàng rất xứng đáng được nhận món quà đó.

Hôm sau, hôm sau và hôm sau nữa người đàn ông không thể rời khỏi nàng để về quê thăm nhà như dự kiến. Người đàn ông luôn có mặt ở nhà nàng và rủ nàng đi dạo phố. Và những lời yêu đương không ngừng tuôn chảy vào tai nàng. Tuy nhiên, nàng chờ người đàn ông đó nói với nàng rằng: Anh tặng cho em đôi găng tay da màu nâu. Vì những điều suy tưởng đó trong óc nên có những lúc người đàn ông ôm chặt nàng và thì thầm hỏi nàng: Em có yêu anh không? nàng lại tưởng rằng người đó hỏi: Em có thích đôi găng tay da màu nâu không? Nàng bèn trả lời: Có ạ!

Mỗi lần người đàn ông đó đến với nàng thì đôi găng tay da màu nâu lại chập chờn trước mặt nàng. Nó như hai cánh bướm sặc sỡ bay tung tăng trong một cánh rừng đầy hoa. Còn nàng là một cô bé chạy vô tư đuổi theo cánh bướm đó. Nàng quên hết hiện tại. Lần đầu tiên nàng chẳng nắm được mình đang làm gì và điều gì đang xảy ra với mình. Những tiếng yêu, cử chỉ âu yếm và nụ hôn, nàng nhận với một sự vô cảm.

Người đàn ông như càng phát điên lên vì yêu nàng, đòi cưới nàng ngay và mua cho nàng đủ thứ. Nhưng những thứ quà mà người đàn ông đó mua cho nàng nào có ý nghĩa gì đâu.

Một tuần kể từ khi người đàn ông đó và nàng biết nhau, người đàn ông đến nói với nàng: ngày mai là thời hạn cuối cùng anh phải về quê thăm bố mẹ anh em rồi phải đến cơ quan. Nàng bỗng có cảm giác hoảng sợ. Đôi găng tay da màu nâu sẽ theo người đàn ông đó về quê và sẽ biến mất ư? Không thể như thế được. Nàng sẽ đi theo đôi găng tay da màu nâu đó, dẫu nó có đi đến đâu, để cuối cùng nàng phải có bằng được nó.

Người đàn ông đã cảm nhận được sự run rẩy của nàng trong tay mình. Anh lại hiểu rằng, nàng đã rất yêu anh, không muốn xa anh. Anh xiết chặt nàng, nồng nàn và cảm thấy mãnh liệt nỗi ham muốn chiếm đoạt nàng.

- Làm vợ anh, em nhé!

Nàng không thể hiểu người đàn ông nói với nàng lời đó có nghĩa là như thế nào. Trước mắt nàng vẫn là đôi găng tay da màu nâu chập chờn như hai cánh bướm màu sắc rực rỡ. Nó bay trước mặt nàng và nàng đuổi theo nó trong một ham muốn tột cùng là nàng sẽ có nó. Nàng quên hết hiện tại và không hề mảy may có cảm giác về những gì đang xảy ra xung quanh.

Sau những cái ôm ghì chặt, những nụ hôn nóng bỏng mà nàng không phản ứng lại, người đàn ông đã không kìm giữ được mình, đã cuống quýt chiếm đoạt nàng. Ngay cả khoảnh khắc quan trọng như vậy đối với một người con gái mà nàng cũng chẳng mảy may có một cảm xúc nào cả. Phía trước nàng vẫn là đôi găng tay da màu nâu bay chập chờn như hai cánh bướm. Nàng chỉ có mong manh một cảm giác là nàng cũng bay lên nhè nhẹ.

Khi ôm thân thể vô cảm của nàng trong tay, người đàn ông đã gục mặt xuống ngực nàng để rơi những giọt nước mắt thành thực:

- Tha lỗi cho anh nhé. Hãy về quê với anh. Anh sẽ bảo với cha mẹ anh hỏi em cho anh, để em thành vợ của anh. Anh yêu em biết bao.

Người đàn ông lại đưa nàng ra phố. Anh bảo nàng chọn hộ mấy món quà cho anh em, cha mẹ. Rồi dốc những đồng tiền cuối cùng để mua cho nàng chiếc dây chuyền bạch kim có gắn một viên kim cương nhỏ.

Ngày hôm sau, người đàn ông đến nhà nàng, nói với cha mẹ nàng về quan hệ của anh và nàng, xin phép cho nàng về quê nhà thăm cha mẹ anh. Cha nàng mừng lắm, vì ông là người rất hiểu nàng: Một con bé khác người, mình chỉ lo nó sẽ chẳng đồng ý ai cả. Ơn trời, nay nó lại muốn lấy chồng.

Làng quê của người đàn ông rất đẹp, một vẻ đẹp còn hoang sơ, con người đối với nhau cũng đầy tình cảm rất chân thật. Họ mạc, láng giềng kéo đến chật cả nhà. Vì đã bỏ hết tiền để mua quà cho nàng nên người đàn ông chỉ có chè và thuốc để mời khách. Tuy nhiên thế cũng là đủ với một làng quê nghèo. Vả lại chính nàng là một sự kiện mà dân làng quan tâm hơn cả. Buổi tối mới là thời gian cho anh em thân thích. Sáu anh chị em ruột của người đàn ông cùng chồng, vợ, con cái kéo đến. Mọi người hồ hởi ngồi quây quanh nàng xuýt xoa rằng chú ấy, cậu ấy... tốt quá mới được thím, mợ.. thật là xinh đẹp. Mấy cô gái hàng cháu nhưng trạc tuổi nàng thì cứ liếc mắt xéo ngang, rồi chụm đầu vào nhau to nhỏ. Người đàn ông phát quà cho từng người. Nàng hồi hộp chờ đến lượt mình. Đã đến lúc người đàn ông đó phải trao cho nàng đôi găng tay da màu nâu đó. Mọi người đã nhận được quà, chỉ còn nàng và người đàn bà quãng 50 tuổi là chưa có. Khi đã nhận được quà mọi người lần lượt ra về. Người đàn bà quãng 50 tuổi thì nán lại. Bà đến bên nàng, ngồi xuống bên rồi lấy tay rờ rẫm nàng:

- Quí hóa quá, mợ là con gái thành phố mà theo cậu nó về quê thế này thì mợ phải là người tốt lắm, hiểu em tôi lắm. úi chà, người mợ chắc lẳn quá. Mợ đẹp thật đấy...

Người đàn ông cũng sà xuống bên cạnh nàng, vòng tay qua vai nàng:

- Chị thấy thế nào, có còn chê em là khờ dại nữa không nào? Em đã nói với chị rồi mà, thế nào em cũng kiếm cho chị một cô em dâu thật tốt nết, thật đẹp người kia mà.

- Thì chị cũng chỉ mong điều tốt đẹp cho cậu thôi mà.

- Ơ này, còn quà của chị đây. Em nhớ ngày xưa khi chị như cô bé này của em bây giờ, mỗi lần đi cấy về tay chị đỏ ửng, sưng tấy lên. Chị cứ bảo em thổi lửa ở con cúi cho chị hơ tay. Em ước ao khi nào lớn sẽ mua cho chị một đôi găng tay để chị đi cấy về mang vào cho ấm. Đây quà của chị đây.

Người đàn ông đặt đôi găng tay da màu nâu vào đôi bàn tay nứt nẻ của người đàn bà. Người đàn bà khẽ kêu lên một tiếng đầy ngạc nhiên rồi đưa tay đón lấy đôi găng tay. Người đàn bà đưa lên gần mắt để ngắm nghía, rồi chẳng dám ướm thử vào tay mà chỉ đặt nó ở giữa lòng bàn tay. Da tay người đàn bà khô ráp nhăn nheo, nứt nẻ. Còn đôi găng tay da màu nâu đẹp óng ánh một cách kỳ lạ. Người đàn bà thu chặt đôi găng tay giữa hai bàn tay rồi giấu vào lòng trước khi nói:

- Thôi tay chị xấu lắm, cậu để tặng cho mợ ấy.

Câu nói tắt vào thinh không.

Lúc đó trước mắt nàng vẫn chập chờn bay đôi găng tay da màu nâu như hai cánh bướm sặc sỡ. Khi người đàn bà thu đôi găng tay giấu vào lòng thì đôi găng tay như hai cánh bướm rã rời, thâm xỉn lại rồi chết. Một nỗi thất vọng tràn đầy ngực nàng. Và một nỗi buồn không sao tả nổi dâng đầy lên mắt. Người đàn bà ra về. Người đàn ông giục nàng đi ngủ. Nàng cảm thấy muốn khóc. Nàng nói, nàng muốn ra đằng sau. Nàng đi ra vườn phía hàng cau, dựa mình vào thân cau, bưng hai tay lên mặt và khóc. Cơn khóc ào đến như thác lũ. Nước mắt tuôn trào qua kẽ tay. Cơn khóc như thể chẳng bao giờ chấm dứt được.

Chờ lâu không thấy nàng quay lại, người đàn ông ra vườn tìm nàng. Thấy nàng khóc, người đàn ông ôm chặt nàng vào ngực:

- Sao em khóc? Đừng khóc...

Không còn đôi găng tay da màu nâu như hai cánh bướm sặc sỡ chập chờn bay trước mặt làm tê liệt những cảm xúc của nàng nữa nên nàng nhận thức rất rõ mọi việc xảy ra xung quanh mình. Việc người đàn ông đang ôm chặt lấy nàng là một điều làm nàng ngạc nhiên. Nàng tự hỏi: tại sao người đàn ông này lại ôm lấy mình nhỉ? Và người đàn ông này có quan hệ gì với nàng? Nàng cương quyết chuồi mình ra khỏi vòng tay của người đàn ông.

- Buông em ra đi, để nguyên cho em yên.

Người đàn ông cố dỗ dành nàng:

- Anh đã làm gì để em giận anh nào? Đừng giận anh. Hay là em thất vọng về quê anh? Quê anh nghèo thật nhưng mọi người đều tốt lắm em ạ. Anh sẽ không để em phải nghèo khổ đâu.

Nàng hiểu những lời anh nói:

- Em không giận anh. Anh chẳng làm gì để em khổ cả. Và em cũng chẳng hề thất vọng về quê anh. Quê anh là của anh chẳng có gì liên quan đến em.

Nàng cảm thấy rất rõ sự thất vọng ở đôi vai rũ xuống của người đàn ông. Nàng khẽ động vào vai anh như để an ủi:

- Thôi em đi ngủ đây. Đừng giận em nhé.

Hôm sau nàng dứt khoát đòi về, mặc cho bao lời nói kéo giữ nàng ở lại. Nàng về với lỉnh kỉnh bao nhiêu là quà cáp: nào đỗ, nào lạc, nào gạo nếp, gạo tám và một đôi chim bồ câu mới ra ràng. Tình cảm chân chất của những người dân quê làm nàng cảm động đôi chút.

Đưa nàng về nhà, người đàn ông lại một lần nữa nói với nàng chuyện tình cảm giữa anh và nàng. Nàng vẫn một mực khước từ...

° ° °

Rất nhiều mùa xuân trôi qua, nàng đã trở thành một người đàn bà thành đạt, danh giá nhưng vẫn sống độc thân. Người đàn bà có một sở thích là mua những đôi găng tay da màu. Thỉnh thoảng người đàn bà mang chiếc hộp đựng những đôi găng tay da ra ngắm. Những đôi găng tay da được sắp xếp theo trật tự thời gian. Đôi đầu tiên trong bộ sựu tập là một đôi găng tay da màu nâu. Nó vẫn rất đẹp qua năm tháng. Đôi găng tay da màu nâu này người đàn bà đã có nó khi đổi con gấu nhồi bông to và còn được trả lại một ít tiền nữa. Tiếp sau đó là những đôi găng tay da màu đen, xanh, hồng, tím... được mua bằng đồng tiền thành đạt trong sự nghiệp của mình. Trong hộp đựng các loại găng tay da đó còn có một chiếc nhẫn ngọc bích và một chiếc dây chuyền bạch kim đính một hạt kim cương nhỏ.

Khi mùa xuân về là lúc người đàn bà cảm thấy một nỗi buồn không sao tả xiết. Người đàn bà bèn mang chiếc hộp đựng các loại găng tay ra, đeo sợi dây chuyền vào cổ, lồng tay vào đôi găng tay da màu nâu, rồi đeo chiếc nhẫn có đính ngọc bích ra ngoài. Thế là mọi cảm giác mà người đàn ông đã đưa đến khi nàng là một cô bé 23 tuổi, ào ạt tràn về. Chính những cảm giác đó mà người đàn bà đã chẳng thể chấp nhận được một người đàn ông nào khác nữa.

Đàn Bà Xấu Thì Không Có Quà

 

Y Ban

Đàn Bà Xấu Thì Không Có Quà

Buổi trưa

Nàng Nấm rất ghét những buổi trưa. Khi ăn cơm xong chị em tản đi hết. Họ đi thực hiện những ước mơ ban đêm. Chỉ còn lại một mình nàng Nấm đối diện với thân phận mình trong ánh sáng ban ngày, khi không còn giấc mơ bao phủ nữa.

Mười ba tuổi nàng Nấm đã nhận chân được diện mạo của mình. Tạo hoá thật trớ trêu đã cho nàng là thân gái với nước da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan. Thiên hạ kháo nhau: mặt trái xoan da trắng mẹ mắng cũng mua. Nhưng ai dám mua nàng Nấm với đôi chân ngắn cũn chỉ bằng một nửa mình trên. Bị chúng bạn cười nhạo nàng Nấm bỏ học, mặc dù tạo hoá đã kèm thêm cho nàng một trí tuệ sáng láng.

Chị gái thương em mang về thành phố nuôi nấng. Để không phải phụ công chị nàng Nấm đã chăm lo việc nhà cho chị. Sáng sáng nàng Nấm dậy từ 5 giờ quét dọn sạch sẽ nhà cửa rồi đặt nước pha trà cho anh rể, nấu ăn sáng cho chị gái. Đến 7 giờ nàng Nấm gõ cửa căn phòng cuối cùng để đánh thức anh chị dậy đi làm cũng là để quét tước.

Tám giờ sáng nàng Nấm xách làn đi chợ. Ở chợ người ta gọi nàng Nấm là con lùn khôn ngoan. Nấm đi dạo chợ một vòng để xem chợ sáng nay có món gì ngon nhất mà lại rẻ nhất. Các món ăn trong ngày sẽ được định trong lúc dạo chợ. Thế là các món ăn được dọn lên với các món ăn ngon miệng nhưng thường rất rẻ.

Cuộc sống êm đẹp như vậy diễn ra được 3 năm cho đến khi nàng Nấm 16 tuổi. Và bắt đầu từ căn phòng cuối cùng đó. Thói quen là Nấm gõ cửa căn phòng cuối cùng đó lúc bảy giờ sáng và quen thói nắm tay vào quả đấm cửa rồi mở ra luôn. Rất nhiều lần nàng Nấm nhìn thấy đầu chị gái mình vẫn gối lên cánh tay chồng. Thì phải rồi, họ đang trong thời kỳ mãnh liệt của sức lực lại được hỗ trợ bởi tình yêu. Trước vẫn hình ảnh đó nhưng không lưu giữ lại gì trong đầu óc Nấm. Nay nó cứ vấn vương trong đầu óc Nấm như một mạng nhện. Nó làm xao lãng cả những tính toán của Nấm lúc dạo chợ. Đêm đến hình ảnh đó hiện lên trong đầu Nấm rất rõ ràng. Hình ảnh một người đàn ông.

Có đôi lúc Nấm cảm thấy xấu hổ vì hình ảnh người đàn ông chỉ mặc một chiếc quần cộc nằm trên giường. Nấm tìm cách xua đuổi hình ảnh đó đi nhưng không thể được. Nó cứ bám dai dẳng vào đầu Nấm. Nó còn thúc đẩy vào hành vi của Nấm. Nấm đến căn phòng đó sớm hơn 7 giờ trong tay cầm cái chổi để hỗ trợ cho hành vi. Chị gái Nấm không có thói quen chốt cửa. Thấy em gái bước vào phòng với cái chổi trên tay chị gái nhổm dậy ra khỏi giường, còn anh rể vẫn trong trạng thái ngái ngủ nên nằm rốn. Một mình đối diện với hình ảnh mà nàng khao khát Nấm đã ngây dại nhìn đăm đăm vào mặt người đàn ông nằm trên giường. Lần thứ nhất, lần thứ hai, lần thứ ba, ánh mắt của Nấm như ánh mặt trời chói chang đã bắt người đàn ông phải mở mắt ra. Lần thứ chín, lần thứ mười người đàn ông đã khiếp đảm ánh mắt đó.

Bão tố đã đến nhưng không có sấm sét, gió giật vì đó là một người đàn ông tốt. Nấm đã nấp sau cánh cửa để nghe hết câu chuyện của họ. Người đàn ông đó nói với chị gái Nấm:

- Anh rất sợ ánh mắt đó em ạ. Nhưng anh vẫn nhận ra đó là ánh mắt của sự khao khát cái đẹp. Em hãy thuê cho Nấm một căn nhà rồi khuyên Nấm học tiếp đi. Anh sẽ hỗ trợ tiền nong.

- Em muốn có chị có em gần gũi nhau. Anh cứ để Nấm ở đây, em sẽ khuyên nhủ em nó.

- Nhưng mà anh sợ, em có hiểu không. Em đã bao giờ nhìn thấy ánh mắt của con thú bị xích, khao khát tự do chưa. Anh đã nhìn thấy ánh mắt đó trong cái nhìn của Nấm. Nếu em không có quyết định dứt khoát ngay bây giờ thì em sẽ phải ân hận đấy.

- Em sẽ bảo nó không phải dọn phòng mình nữa, em sẽ tự dọn lấy.

- Nhưng anh sợ em biết không? Ánh mắt đó ám ảnh anh. Dẫu Nấm không nhìn anh thì anh vẫn thấy ánh mắt đó. Em đừng bắt anh phải đương đầu với nỗi sợ hãi như vậy.

- Em không hiểu anh sợ điều gì. Nó tốt thế cơ mà.

Nấm đã bịt chặt tai lại để không nghe thấy gì nữa. Chị gái Nấm có thể là rất thương em nên đã không hiểu được nỗi sợ hãi của chồng mình mà thôi. Nấm thì biết người đàn ông đó sợ điều gì. Thực ra điều tốt đẹp trong người đàn ông đó đã biến ánh mắt của Nấm thành một nỗi sợ hãi mà thôi, chứ thực chất đó là một sự ghê tởm. Nếu Nấm là một người đàn bà thật đẹp thì ánh mắt đó sẽ làm tim anh rung lên.

Một tuần sau Nấm dọn sang ở một căn hộ nhỏ trên tầng hai. Tám năm sau Nấm tốt nghiệp đại học.

Trong cái phòng làm việc của Nấm bây giờ có 5 người đàn bà. Hai người đàn bà có chồng, một thì xinh đẹp, một thì không xinh đẹp. Người đàn bà không xinh đẹp thì tranh thủ buổi trưa làm một vài việc cá nhân. Có buổi trưa thì nhặt mớ rau bí. Có buổi trưa thì đan chiếc mũ len. Có buổi trưa thì phàn nàn về chuyện ông chồng vụng về, cả đời không biết mua tặng vợ một món quà. Còn người đàn bà xinh đẹp thì hầu như trưa nào cũng vắng mặt. Có trưa thì đi thẩm mỹ, có trưa thì đi mua sắm, còn lại những trưa là để cho những người đàn ông tán tỉnh. Cái đẹp phải được ban phát cho nhiều người - người đàn bà đẹp hồn nhiên nói với mọi người.

Người đàn bà đẹp này có một gia đình tốt đẹp, một ông chồng trẻ đẹp tài hoa. Làm ra nhiều tiền và hay mua tặng vợ những món quà đắt giá. Cái lý của người đàn bà đẹp:

- Tôi vẫn rất yêu chồng tôi nhưng tôi lại vẫn có nhu cầu yêu người khác. Tôi chỉ sống thật với cảm xúc của chính mình. Nhưng phải biết bí mật.

Người đàn bà xinh đẹp sống thật với cái triết lý của mình. Cả phòng Nấm đều biết người đàn bà xinh đẹp đó có không phải một người tình mà nhiều người. Những người đàn ông đó cũng hay mua những món quà cho người đàn bà đó.

Ngày thời tiết xấu, mưa phùn gió bấc hay nắng gắt gao thì mọi người không đi ra khỏi phòng kể cả người đàn bà xinh đẹp. Trong phòng có thêm bảy người đàn ông nữa. Họ nói chuyện trên trời dưới bể. Chuyện nhân tình thế thái. Chuyện từ cổ chí kim. Chuyện ngồi lê đôi mách cho đến chuyện thời thượng chính trị. Rồi quay về chuyện con người. Ba cô gái chưa chồng, kể cả Nấm hay là đối tượng cho mọi người trêu đùa:

- Này Mai, gày quá mặc quần bò mất đẹp. Đóng thêm cái bỉm cho mu nó dày.

- Bố này hâm. Tiêu chuẩn xưa quá rồi. Máy cao gầm thoáng mới đáng đồng tiền.

Rồi người ta chuyển qua Nấm:

- Nấm đã biết yêu bao giờ chưa?

Nấm biết cách tốt nhất là im lặng.

Trong phòng làm việc này người già nhất chưa đến năm mươi tuổi.

- Này lại đây mà xem này. Bự quá!

Năm, sáu cái đầu chụm lại ồ à.

- Sao mà lại có cái to quá thể vậy.

- Đây mới khiếp chứ. Gã trai nào mà yếu bóng vía chết lăn quay.

- Gọi Nấm lại xem này.

Nấm ngồi im. Cách tốt nhất là lờ đi.

Hôm ấy chỉ có Nấm và người đàn bà xinh đẹp ở lại phòng. Người đàn bà xinh đẹp gọi Nấm đến một màn hình vi tính:

- Này em, cuộc sống nên phải biết thay đổi, cũng như món ăn hàng ngày ấy. Thế mới thi vị. Em đã chát bao giờ chưa?

- Chưa chị.

- Thế thì em đã bỏ mất một thú vui ở đời rồi. À mà chị xin lỗi Nấm nhé, em đã biết thú vui nào ở đời đâu. Chị sẽ dạy em một thú vui ở đời.

- Em đọc chính bài chị viết. Bao nhiêu chuyện rắc rối quanh cái chuyện chát này là gì. Cũng lạ chị nhỉ, tình cảm thì ảo mà giết nhau lại thật.

- Ẳo là ảo thế nào, cho cô em mục sở thị.

Người đàn bà xinh đẹp thoăn thoắt thao tác trên máy vi tính.

- Chàng đây rồi.

- Ai hả chị?

- Người hay chát cùng chị.

Diễm Lệ: Chào anh, anh có khoẻ không?

Chim Việt: Chào người đàn bà quyến rũ. Anh rất khoẻ, còn em?

Diễm Lệ: Em đang rất hào hứng nói chuyện với anh đây.

Chim Việt: Anh cũng vậy. Em nói chuyện rất thông minh và anh ngưỡng mộ em.

Diễm Lệ: Hãy kể về anh đi? Màu mắt anh đen hay nâu?

Chim Việt: Da em rất trằng và tóc em dài ngang lưng? Em có một đôi chân dài và thon?

Diễm Lệ: Còn anh có một vòng tay ôm rất chặt?

Chim Việt: Lưỡi em như một con rắn, nó làm anh không thể thở được.

Diễm Lệ: Anh đừng ôm em chặt như thế, làm em nghẹt thở.

Chim Việt: Em làm cho anh hạnh phúc quá.

Diễm Lệ: thôi anh, đừng làm em đau như thế.

Chim Việt: Chưa bao giờ anh sung sướng đến vậy.

Diễm Lệ: Nào một chút nữa thôi. Như vậy...thế. Ôi chúa ơi con thật sung sướng

Chim Việt: Trời ơi...em

Nấm nhìn chăm chú vào gương mặt người đàn bà. Vẻ mặt người đàn bà xinh đẹp thật khó tả. Nó đờ đẫn. Còn đôi mắt thì như được phủ một làn suơng khói. Đến hàng phút sau người đàn bà mới thoát khỏi trạng thái thôi miên đó rồi phá lên cười khanh khách:

- Nấm thấy chưa, chàng phi ra rồi. Ai bảo là ảo nào?

- Phi ra khỏi phòng chat hả chị?

- Tất nhiên là phi ra khỏi phòng chát để vào toa lét rồi. À mà Nấm thiên thần ơi, Nấm chẳng thể biết chuyện này được đâu. Cùng phận đàn bà con gái với nhau chị thương Nấm ghê cơ. Em có biết một số người cho rằng phải tính tuổi của con người không phải bằng năm sống mà chỉ tính khi con người biết đến tình dục và khi hết tình duc. Chị sẽ dạy cho Nấm cách này hay lắm. Em hãy chọn một nickname thật hay vào rồi lên mạng chát cho vui. Nếu thật chú tâm em có thể gặp được một người đàn ông tốt bụng nào đó, rồi biết đâu tình yêu sẽ nảy nở. Người ta có thể thông cảm với em. Hoặc không em có thể tán gẫu cho vui đời lên. Nhiều người đàn ông nói chuyện hay ra phết. Sống như em bây giờ đâu phải là sống mà chỉ đang tồn tại thôi. Em phải biết vượt qua số phận chứ.

- Nào để chị chọn một nickname cho Nấm. Cô bé nai tơ-nhiều quá rồi. Hoa hồng bạch - hơi sến. Xương rồng gai - không hấp dẫn. Nàng Nấm - hay đấy. Lạ.

- Chị mở luôn cho Nấm một hộp thư nhé.

- Chị bảo em nhé. Khi lên mạng gu của em thế nào em sẽ chọn được bạn như thế. Nếu trẻ con thì sẽ gặp một lũ trẻ con. Nếu sex em sẽ gặp được những tay săn sex. Nếu lãng mạn em sẽ gặp được người lãng mạn. Nói túm lại lên mạng cũng như xã hội ấy.

- À này về đêm em sống thế nào? Em cũng có sự khao khát chứ nhỉ. Bỏ ra năm triệu mua một chiếc máy vi tính đi. Thiếu chị hỗ trợ cho một ít.

Nàng Nấm chẳng còn bận tâm đến các buổi trưa nữa. Nàng đắm mình vào xã hội trên mạng. Theo lời khuyên của người đàn bà xinh đẹp nàng Nấm đã nhập vào thế giới mạng trong tâm thế của một người đàn bà hiểu biết văn chương. Điều này nàng Nấm chẳng phải gặp khó khăn gì vì quả là nàng Nấm rất yêu văn chương.

Vào một buổi trưa nàng Nấm đã gặp một người đàn ông đúng gu. Một người Việt đang làm ăn ở xa Tổ quốc. Đã bảy năm người ấy chưa về thăm nhà. Sau nhiều lần gặp nhau trên mạng, nói đủ thứ chuyện người ấy viết vào hộp thư cho nàng: Anh không thể chỉ dừng ở việc hồi hộp nhận những con chữ của em nữa rồi. Anh muốn nghe thấy giọng nói của em dẫu rằng lúc này ước muốn cháy bỏng của anh là về nước để được gặp em. Hãy viết cho anh số điện thoại của em đi. Anh sẽ gọi cho em.

Nàng Nấm meo cho người ấy số điện thoại ở nhà riêng.

Đêm hôm đó đầu óc nàng Nấm thật quang quẻ. Nàng Nấm đã nằm ngay ngắn trên giường với quyển sách trong tay, một thói quen của nàng. Điện thoại bỗng réo lên. Nàng Nấm nghĩ đến chị gái mình. Giờ này chỉ có thể là chị gái thôi. Nàng Nấm nhấc điện thoại:

- A lô chị gọi em có việc gì thế?

- Nàng Nấm có phải không? Một giọng đàn ông trầm ấm trong máy.

- Vâng tôi đây. Anh là ai đấy ạ?

- Là anh.

Người ấy. Tim nàng Nấm đập tung lồng ngực.

- Em sắp ngủ chưa?

- Cũng sắp ạ.

- Đêm nay em đọc cuốn sách nào vậy?

- Em đọc lại "Đồi gió hú".

- Vậy anh không làm phiền em nữa nhé.

- Không anh không làm phiền em đâu. Anh là người đàn ông đầu tiên gọi điện cho em giờ này mà.

- Sao vậy?

- Vâng, như vậy đấy ạ.

- Giọng em trong trẻo quá.

- Em đang rất hồi hộp.

- Vậy thỉnh thoảng anh sẽ gọi điện cho em nhé?

- Anh đang ở đâu thế?

- Giờ em sắp ngủ nhưng anh thì đang làm việc. Anh rất mệt và anh nhớ đến em.

- Nghe tiếng em rồi anh có mệt hơn không?

- Anh muốn nhìn thấy em bây giờ.

- Em cũng vậy.

- Em!

- Dạ.

- Anh hôn em được không?

Tim nàng Nấm vỡ oà ra. Cơ thể đông cứng lại. Hai đầu gối nàng run rẩy. Nàng phải tựa đầu vào tường.

- Em vẫn nghe em nói phải không? Được không em?

- Vâng.

- Em nghe tiếng tim anh đập không?

Tiếng tim thì nàng Nấm chưa nghe thấy. Nàng có nghe thấy ba tiếng chút.

- Ngủ ngon em nhé. Tạm biệt em.

Nàng Nấm đã không thể ngủ được. Cơ thể nàng như lâng lâng trên một đệm khí. Một cảm xúc không thể tả nổi. Nàng nhìn trân trối vào trang sách nhưng không đọc nổi một chữ nào. Nàng trở dậy lấy tấm bản đồ thế giới tìm một địa danh. Một thành phố nổi tiếng ở phía bên kia bán cầu, bắt đầu bằng chữ W. Đây nó đây rồi. Nàng Nấm có cảm giác nó thật thân thiết. Phải thôi vì nơi đây có người đàn ông của nàng. Nàng và người ấy ở cách xa nhau nửa vòng trái đất nên không thể chung nhau một ánh mặt trời. Bây giờ khi nàng đang ngủ thì bên đó là buổi trưa. Vậy giấc mơ có gặp nhau được không?

Rồi nàng Nấm cũng thiếp đi. Trong giấc mơ của nàng Nấm người đàn ông của nàng thật cường tráng với hai bàn tay thật to. Trong giấc mơ ấy đôi chân của nàng Nấm thon dài như chân vũ nữ. Trong vườn địa đàng nàng và người ấy sánh vai bên nhau. Người ấy kể cho nàng nghe một câu chuyện. Nàng cười khúc khích. Người ấy nói muốn hôn nàng. Nàng chạy. Đôi chân thon dài như của loài ngựa Ẳ rập phi trên thảm cỏ. Người ấy đã băt được nàng rồi. Nàng Nấm úp mặt vào tấm ngực rắn chắc của người ấy. Nàng nghe thấy những tiếng tim đập rất khoẻ. Và một nụ hôn cháy bỏng đặt xuống môi nàng...

Giấc mơ làm nàng Nấm choàng tỉnh. Nối tiếp giấc mơ nàng tưởng tượng về người đàn ông của nàng. Cơ thể nàng Nấm như tan loãng theo sự tưởng tượng của chính mình.

Giấc mơ đến quá muộn màng với người đàn bà hai mươi tám tuổi. Nhưng đó là một giấc mơ kỳ diệu. Nó đã làm thay đổi một cách kỳ diệu cuộc đời nàng Nấm. Để nàng Nấm đã nghe thấy những câu chuyện vào buổi sáng trong phòng.

Chuyện Nhỏ Xóm Nghèo

 

Y Ban

Chuyện Nhỏ Xóm Nghèo

Nơi tôi ở là một xóm lao động nghèo, vốn nhiều phức tạp vì cái nghèo mà ra, nhưng cũng đầy tình thân từ cái nghèo mà đến. Án ngữ đầu xóm là một quán nước nhỏ của ông lão Tốt, sống một mình với một con chó, nên cả xóm gọi ông là lão Hạc (nhân vật trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao). Quán ông rất tồi tàn nhưng có đủ thứ cho người nghèo cần dùng. Bên cạnh nhà tôi có gia đình bà giáo với một cô gái nhỏ tật nguyền. Cô gái nhỏ đó rất xinh xắn nhưng luôn phải gắn mình với xe đẩy. Cô không đến trường nhưng mẹ đã dạy cô đọc và làm tính. Cô rất thích đọc sách. Khi cô 14 tuổi thì tất cả sách của mẹ cô đã đọc hết. Cô trở nên buồn rầu lắm. Một người học trò cũ của mẹ, biếu cô một con chó. Thế là cuối cùng cả xóm tôi nhà nào cũng có chó cả. Kể cũng lạ, nhà giàu để trông của, thích nuôi chó đã đành. Chứ nhà nghèo có gì để trông đâu kia chứ. Bảo nuôi chó để bán ư? Lại càng không, đố thấy nhà nào trong xóm tôi bán chó. Thỉnh thoảng có bọn lái chó đi qua xóm rao mua, thì mấy bà te tái đuổi: "Xéo đi, lại làm cho lũ chó khiếp mất mật đây - Rồi quay sang an ủi chú chó nhà mình - Chẳng bán mày đâu".

Cô gái nhỏ kia rất yêu quý con chó, cô đặt tên cho nó là Chuột bởi nó có bộ lông y như lông chuột cống. Chuột đã lớn lên trong sự yêu thương của cô gái và nó cũng tỏ ra rất yêu quý cô chủ của mình. Suốt ngày nó quanh quẩn bên chân cô làm bầu bạn. Cho đến khi Chuột thành thanh niên. Nó không hay ở nhà nữa. Nó chạy lùng sục khắp xóm. Đến tối nó tụ tập cùng đám chó trong xóm trước quán ông Tốt. Thật là cây giống bóng, của giống người. Buổi tối, đám đàn ông, thanh niên đều ra quán ông Tốt uống chén trà, bàn đề đóm. Người ăn đề thì vui như tết, kẻ không ăn thì cay cú. Họ ngồi đến khoảng 8 giờ thì giải tán cả. Hầu như quá 8 giờ tối quán ông Tốt đã vắng teo, nhưng ông cứ mở cửa cả đêm. Ông ngồi dựa vào phên gà gật mà không đi ngủ. Quanh năm suốt tháng chả thấy quán ông Tốt đóng cửa bao giờ.

Cô gái nhỏ buồn lắm nhưng cô không thể chạy theo Chuột để lôi nó về nhà, còn suốt ngày xích nó thì cô lại thương. Cho đến cái ngày Chuột đi cả đêm không về nhà. Đó là thời kỳ bọn câu trộm chó đang hoành hành. Bà giáo đi tìm nó quanh xóm không thấy. Quá trưa hôm sau ông Tốt dẫn con Chuột về nhà cho cô gái nhỏ. Ông dặn: "Cô nhớ xích nó nhé, kẻo bị câu trộm mất đấy".

Cô gái nhỏ cảm ơn ông Tốt, ôm lấy Chuột vỗ về kể lể. Chuột đứng im, lim dim mắt lắng nghe rồi thoắt cái nó lại biến mất. Bà giáo đuổi theo lùa nó về xích mấy ngày. Ban ngày nó nằm lim dim mắt như ngủ. Đến tối nó lồng lên dữ lắm, nó giật xích xủng xoảng. Dạo ấy, chó ở xóm tôi đã bị câu trộm gần hết. Nhà nào còn thì cố giữ cho chắc hoặc bán vội để kiếm chút tiền rẻ. Đến tối thứ năm thì con Chuột đứt xích chạy mất. Lần này thì cô gái nhỏ đã khóc hết nước mắt vì tin chắc rằng bọn câu trộm đã bắt được Chuột rồi. Nhưng đến trưa hôm sau lại ông Tốt dẫn Chuột về giả, kèm với lời đề nghị:

- Thôi cô bán cho tôi đi. Cô cứ thả nó thế này thì đằng nào cũng mất thôi.

- Nó dứt xích chạy mất đấy ông ạ.

- Thế à, thôi cô với bà giáo bán cho tôi. Nhà tôi có con chó cái, con đực này nó cứ theo nên chẳng chịu ở nhà cô đâu. Tôi trả cô năm chục nghìn đồng đấy. Cô không bán cho tôi thì mất mất, phí đi. Tôi quý con chó nhà cô lắm. Cho nó làm bạn với con cái nhà tôi.

Cô gái nhỏ dứt khoát không đồng ý bán. Ông Tốt ra về. Đến chiều con Chuột lại tru lên. Bà Giáo buồn rầu bảo cô gái nhỏ:

- Thôi, hay là bán cho ông Tốt đi con ạ. Thì đằng nào bọn câu trộm nó cũng bắt mất thôi. Con có biết cả xóm gọi ông Tốt là lão Hạc không? Rồi lão cũng sẽ yêu thương con Chuột như con đã yêu thương nó mà.

Bà giáo kể cho con gái nghe cảnh cái lưỡi câu mắc vào họng con chó như thế nào. Con chó sẽ bị kéo lê trên đường, rồi bị đút vào thòng lọng. Rồi bị treo lên một cái xà, rồi chọc tiết...

Cô gái nhỏ đã đồng ý bán Chuột.

Bán Chuột rồi cô buồn lắm. Thế là suốt ngày cô chẳng còn ai làm bầu bạn cùng. Những ngày Chuột dứt xích chạy đi chơi, cô vẫn ngóng Chuột quay trở lại. Nay Chuột đã đi ở hẳn nhà người rồi. Chẳng biết Chuột còn nhớ đến cô mà về thăm không? Ông Tốt chắc không gọi là Chuột đâu mà gọi là cậu Vàng hay là cậu Xám...

Cô gái nhỏ đẩy chiếc xe lăn ra cổng. Một người lái chó đạp xe qua. Trong lồng chó, cô đã nhìn thấy Chuột đang rên ư ử, đôi mắt dại lạc. Chuột nhìn thấy cô bỗng kêu lên mừng rỡ quẫy đuôi rối rít. Cô gái nhỏ gọi người lái chó lại hỏi. Người lái chó kể: "Tôi mua con chó này của ông lão bán nước ngoài đầu ngõ. Ông ấy nuôi được nhiều chó lắm thỉnh thoảng lại bán cho tôi một con. Chỉ có con chó cái hỏi bán bao lần mà lão không bán".

- Bác mua bao nhiêu con này?

- 150 nghìn đồng.

- Bác để lại cho cháu nhé!

- Cũng được. 200 nghìn đồng!

- Nhưng cháu chỉ có 50 nghìn đồng thôi ạ.

- Thế thì thôi nhé, tôi đi đây.

- Bác chờ mẹ cháu về đã.

- Tôi không có thời gian.

Người lái chó đạp xe vù đi để lại cô gái nhỏ khóc cay đắng khốn khổ một mình.

Buổi chiều bà giáo đi làm về, cô gái nhỏ kể lại câu chuyện cho bà nghe. Cô đòi bà đưa cô sang nhà ông Tốt để chất vấn việc ông ta lừa đảo cô. Cô bảo với bà giáo:

- Con không tin ai nữa, không tin cả mẹ lẫn lão Hạc. Giờ con mới nghĩ ra rằng, cuối cùng thì lão Hạc vẫn bán cậu Vàng cho người ta giết thịt đó thôi.

- Mẹ xin lỗi con, sự thật là như vậy đó, bởi vì lão Hạc nghèo lắm. Lão chẳng có gì mà ăn cả thì lấy đâu thức ăn cho Vàng. Dẫu sao con chó cũng chỉ là con chó mà thôi con ạ. Ông Tốt cũng không lừa con đâu, ông ta có lý do riêng của mình. Ông ấy sống cô quạnh một mình đến thế,lẽ nào lại đi lừa một cô gái như con.

- Nhưng con biết tin ai bây giờ hả mẹ?

- Con tin ở năm chục nghìn kia kìa. Nếu bọn câu trộm bắt mất con Chuột thì con sẽ chẳng được đồng nào để mà mua sách.

- Nhưng ông ấy được những một trăm nghìn mà ông ấy không phải nuôi nó cũng như ông ấy không yêu quý nó chút nào.

- Thì một trăm nghìn đồng ấy là sự yêu thương của con. Nếu như con bán cho lái chó, con sẽ được thêm ngần ấy, nhưng vì con yêu thương nó, con không nỡ bán. Ông Tốt ấy đã bán sự yêu thương lấy một trăm nghìn đồng đó, con hiểu không. Lòng yêu thương của con mà con không bán ấy, con có thể dành để nuôi hàng trăm hàng nghìn con chó và các con súc vật khác. Để con có niềm tin và yêu thương mọi người. Và, để con sẽ không bao giờ bị cô quạnh cả.

Từ đấy xóm tôi không nhà nào nuôi chó nữa, chỉ còn duy nhất một con chó cái nhà ông Tốt.

Một ngày, ông Tốt già yếu lắm rồi, ông chống gậy dẫn con chó cái đến nhà bà giáo. Cô gái nhỏ đã quên chuyện cũ, đón tiếp ông nồng hậu. Ông run run vuốt ve con chó cái và bảo nó:

- Tao già lắm rồi, sắp chết rồi. Mày còn sống thêm được vài năm nữa. Mày sang ở với cô. Mày hãy yêu thương cô như đã yêu thương tao nhé! - Rồi ông quay sang bà giáo - Bà giáo ơi, tôi nhờ bà một việc cuối đời. Tôi ở nơi xa phiêu dạt đến đây. Tôi nhớ ngày xưa tôi cũng có vợ có con nhưng xa vời lắm rồi. Ngày xưa ấy tôi cũng đi câu trộm chó. Tôi đánh vật với cuộc đời bằng đủ ngón nghề. Cho đến cái ngày dạt về xóm nhỏ này. Quán tôi mở suốt ngày suốt đêm để chờ có người cùng trò chuyện với mình đó thôi. Đến cái ngày thấy mình sắp chết, tôi lần lại hầu bao. Tôi sợ hãi cái cảnh chết không khói hương, kèn trống. Nhà tôi nuôi chó cái, chó đực cứ tụ tập trước cửa. Tôi bèn kể cho mọi người nghe về bọn câu trộm chó. Thế là tôi mua rẻ được năm con. Nay tôi dành dụm được triệu bạc. Tôi nhờ bà giáo thuê hộ tôi mấy người khóc mướn, bà giáo nhé!

- Cô ơi, tôi xin lỗi cô về con Chuột. Nhưng tôi làm thế cũng lương thiện phải không cô? Cô tha thứ cho tôi nhé!

Vài tuần sau ông Tốt chết. Cả xóm tôi bàn nhau bán cái quán của ông được một số tiền, làm đám cho ông linh đình. Bà giáo thuê một dàn năm bà khóc mướn. Khóc hết một ngày một đêm. Cô gái nhỏ, con bà giáo, đã ngồi bên quan tài ông Tốt một ngày. Lúc nào những người khóc mướn ngừng khóc thì nước mắt cô lại lặng lẽ rơi xuống. Chắc nơi chín suối ông Tốt cũng hả lòng.

Cái Tý

 

Y Ban

Cái Tý

Cái Tý cõng em đứng như tượng nhìn vào mảnh vườn nhỏ, trước một căn nhà nằm ở chân đồi. Một ngôi nhà thật lạ vì nó cách biệt với xóm nghèo rất xa, mà lại trồng cả hoa nữa chứ. Nó rụt rè đẩy chiếc cổng bằng cây trúc xanh bước vào sân, muốn nhìn thật kỹ những bông hoa ấy. Hoa - nào đâu có lạ với nó, hoa mướp, hoa cà, hoa bí, nó thuộc làu làu. Nhưng đây là thứ hoa khác nó chưa nhìn thấy bao giờ. Nó muốn biết thứ hoa đó có kết trái được không và quả của nó như thế nào. Nó thả em xuống đất, một thằng bé con chỉ có một mảnh áo không che kín được cái bụng ỏng. Thằng bé đánh xệp xuống đất rồi lê đến bờ rào vin vào đó đứng lên. Cái Tý rón rén bước vào vườn, nó ngồi xuống bên cạnh khóm hoa. Nó thành thạo đỡ lấy bông hoa ngắm nghía, rồi lấy ngón tay khẽ vạch những cánh hoa che mất phần nhụy. Nó nhìn kỹ vào nhụy hoa. Quả thật đó là một thứ hoa lạ vì nhụy rất bé. Điều đó không hứa hẹn sẽ cho thứ quả nào cả. Để kiểm chứng, nó tìm kiếm xung quanh bụi hoa một bông hoa đã tàn xem có đậu quả không? Chẳng có một quả nào cả. Nó thở dài, hoa thì đẹp quá nhưng rõ là đồ vô tích sự. "Đồ vô tích sự". Đó là những thứ không thể bỏ vào mồm được, bố nó dạy nó thế. Nó đến bên thằng bé xốc lên lưng.

Cái Tý đâu hay rằng, tất cả những cử chỉ của nó đã không lọt qua được đôi mắt của một người đàn ông đang nhìn nó qua khe liếp. Khi nó sắp sửa cõng em đi ra cổng thì người đàn ông nói:

- Này, cháu ơi. Cháu có thích hoa thì hãy hái lấy một bó. Chú cho cháu đấy.

Nó quay lại lắc đầu.

- Vì sao thế? Chú biết cháu thích nó mà?

- Cháu cũng thích vì thấy nó đẹp nhưng nó là đồ vô tích sự.

Con bé đã làm cho người đàn ông cực kỳ tò mò. Người đàn ông nhìn nó, một con bé khoảng 12, 13 tuổi, với nước da nâu và hai hàng lông mày đẹp như hai nét vẽ. Nhưng thân hình nó thì quá nhỏ bé. Sự tò mò đã khiến người đàn ông mời:

- Cháu vào nhà chú chơi một lát được không?

- Cũng được, nhưng đến chiều cháu phải chăn trâu rồi.

Bước vào căn nhà lạ, cái Tý lại một phen ngạc nhiên nữa. Trong nhà có một tủ sách to hơn cái giường. Như cái cách đã làm ở vườn hoa, nó thả em xuống đất. Người đàn ông nhắc:

- Cháu để em lên giường đi.

- Em cháu nó bẩn lắm, làm bẩn giường của chú mất.

Nó đến bên tủ sách, ngắm nghía và thử ước tính xem có bao nhiêu quyển. Có đến hàng trăm. Nó thử đưa tay sờ lên một quyển rồi lại rụt tay vào:

- Cháu cũng thích sách à?

- Không, đồ vô tích sự!

Nó quấy quả đi ra chỗ em đang ngồi, xốc thằng bé lên lưng, đi ra khỏi nhà.

- Này, - người đàn ông gọi với theo. - Cho cháu cái kẹo này.

Mắt nó sáng lên, nó quay vào nhà đặt em xuống đất, đỡ lấy mấy cái kẹo người đàn ông đưa cho. Nó cho em một cái, lấy cho mình ăn một cái, còn lại vặn vào cặp quần, là nơi cất giấu rất lý tưởng, bởi chưa bao giờ nó mặc áo có túi. Ngậm chiếc kẹo vào mồm nó ngửng mặt lên cười với người đàn ông. Một bên má nó có một núm đồng tiền trông duyên tệ, và hình như má nó có chút mầu hồng.

- Cháu bao nhiêu tuổi?

- Mười.

- Mới lên mười thôi a?

- Thế là nhớn rồi đấy!

- Cháu có đi học không?

- Không, đã bảo nhớn rồi mà.

- Chú muốn hỏi cháu điều này, vì sao cháu bảo hoa và sách là đồ vô tích sự?

- Vì bố cháu bảo. Phàm thứ gì không ăn được là đồ vô tích sự hết. Thôi cháu về đây, nhưng thỉnh thoảng cháu lại ra chơi với chú nhé.

- Đồng ý. Và cháu hãy biết rằng cái tủ sách kia không vô tích sự đâu nhé. Trong đó lúc nào cũng có kẹo đấy.

Con bé nhoẻn miệng cười.

Sau buổi làm quen đó, cái Tý dường như đã có thêm một người bạn mới. Cứ đến phiên nó trông em là mắt trước, mắt sau nó đã đến ngôi nhà đó. Nó lặng lẽ đi chứ không rủ dăm ba đứa bạn cũng trông em như nó cùng lang thang đi chơi hoặc ngồi đánh chắt. Nay, nó phải giấu kín ngôi nhà đó. Vì trong ngôi nhà đó luôn có thức ăn chờ đợi và ít thôi nên không thể chia sẻ cùng chúng bạn.

Cái Tý là một con bé ngoan ngoãn và biết điều như mẹ nó vậy, không bao giờ ăn không của ai cái gì. Mỗi lần đến căn nhà đó, nó cùng em ăn xong cái bánh quy gai, hoặc một mẩu bánh mì, cũng là lúc nó nhìn ra việc cần phải làm. Nó quét dọn nhà cửa, khua mạng nhện. Nó phủi bụi trên giá sách. Nó cuốc đất vun cho mấy luống hoa. Nó rửa những cái bát rếch. Người đàn ông ngăn lại, không muốn nó làm thế. Nhưng nó cười duyên tệ:

 - Chuyện vặt của đàn bà, chú để ý làm gì.

- Sao lại đàn bà?

- Thì cháu đã chẳng phải là một đứa con gái rồi sẽ thành đàn bà ư?

Rồi một hôm nó nghĩ ra:

- Tại sao chú chỉ sống có một mình mà không có mẹ, bố, anh em, vợ con nhỉ?

- Ừ, vì chú chỉ thích sống một mình thôi.

- Tại sao lại có thể thích theo ý mình được nhỉ, chẳng lẽ không có ai bắt buộc chú phải làm điều đó ư? Ông, bà, bố, mẹ, họ hàng và hàng xóm nữa. ở làng cháu không có ai phải sống một mình cả. Đến như bà Gái thọt chân mà cũng ở với con đàn cháu đống nữa là.

Bỗng nó im lặng nhìn đăm đăm vào mặt người đàn ông:

- Có một người đàn ông sống một mình như chú, ở rìa làng không có ai đến chơi cả. Nhưng mà người đó chết rồi. Bà cháu kể rằng, ông ấy bị hủi. Vậy chú có phải...

- Thế bà cháu kể người hủi đó bị như thế nào?

- Ông ấy bị sần sùi hết mặt, tay chân bị cụt cả.

- Vậy cháu hãy nhìn chú xem, mặt có bị sần sùi không?

- Không, nhưng xanh rờn.

- Thế, tay chân chú có bị cụt không?

- Lành lặn cả nhưng vô tích sự.

- Sao thế?

- Chân cò tay vượn làm nên trò trống gì mà chẳng vô tích sự.

- Ai nói với cháu thế.

- Ông cháu bảo.

- Vậy chú không phải là người hủi nhé.

- Nhưng vì sao chú lại ở một mình?

- Vì bố mẹ chú chết hết cả rồi. Anh em đi làm mỗi người một nơi. Còn vợ, thì chẳng ai lấy chú cả.

- Thế thì khi nào lớn cháu sẽ là vợ chú để nấu cơm quét nhà cho chú.

Con bé vừa nói, vừa nhìn xuống đất nên nó không nhìn thấy vẻ mặt của người đàn ông lúc ấy, nó bừng lên như buổi sáng mùa xuân. ánh hồng lướt qua gò má xanh rờn từng trải. Trong đầu người đàn ông đang nhẩm tính khoảng cách giữa mình và con bé. Người đàn ông 40 tuổi còn con bé 10 tuổi, khoảng cách là 30 năm.

- Chú biết không, chú cũng nên lấy vợ để chia ruộng chứ không lấy cái gì mà ăn. Nhưng không biết chú có được tiêu chuẩn xã cho ruộng không nhỉ? chắc là không rồi, vì chú ở nơi khác đến. Thế thì để cháu vậy. Cháu mà lấy chồng cũng được chia ruộng riêng. Nhưng mà lâu quá, những 8 năm nữa mới đủ tuổi. Thôi thì, khi nào cháu 13 vậy, cháu sẽ làm vợ chú. ở quê cháu ối chị mới 15 đã bảo 18 để đi lấy chồng.

Cái Tý vừa nói, vừa nghĩ trầm ngâm như một bà cụ già. Bởi cái sự toan tính đó nên nó không nhìn thấy những giọt nước mắt lăn tròn trên má người đàn ông.

Từ khi cái Tý đưa ra lời tuyên bố sẽ làm vợ người đàn ông thì nó như có trách nhiệm hơn với căn nhà đó. Hầu như ngày nào nó cũng có mặt để thu dọn quét tước và thỉnh thoảng còn nấu cơm hộ. Một hôm nó bàn:

- Chú ạ, hoa cũng đẹp thật đấy nhưng vô tích sự, hay ta dẹp bớt lại để trồng lấy luống rau.

Bàn là để bàn vậy thôi chứ nó đã quyết rồi. Nó chỉ để lại ba khóm hoa hồng, còn nó phá tất. Nó cuốc đất thành hai luống xinh xắn. Hôm sau, nó mang đến đủ loại rau thơm: tía tô, kinh giới, mùi tàu, xương sông, lá lốt... trồng cho kín hai luống.

Thấm thoắt thời gian thoi đưa, từ ngày cái Tý biết người đàn ông nọ đã một năm trôi qua. Nó và người đàn ông đó rất thân thiết với nhau. Họ như đã quen nhau cả thế kỷ. Và, ở người đàn ông thì như đã đủ cả một đại gia đình sống bên mình. Thế nhưng cái Tý chưa một lần hỏi xem người đàn ông đó là ai và từ đâu đến. Nó nghe phong phanh đâu như nhà người đàn ông đó ở trên phố kia nhưng chán sống ở đó nên về quê nó ở. Đôi lúc nó cũng muốn hỏi cho đến điều nhưng nó lại sợ như bố mẹ ở nhà hễ cứ hỏi nhau chuyện gì lại y như cãi nhau.

Sáng hôm ấy nó đến sớm hơn mọi bận. Đứa em ngủ ngặt nghẽo trên lưng. Người đàn ông rủ nó:

- Cháu đi ra bưu điện với chú được không?

- Để cháu đặt em vào giường đã nhé. Nhưng phải đi nhanh lên kẻo em cháu dậy, nó hết nước mắt.

Người đàn ông dắt xe đạp ra, buộc thêm một chiếc khăn mặt bông vào poóc ba ga để nó ngồi cho êm. Bưu điện cách nhà chừng 2 cây số, ở ngoài thị trấn. Ra đến thị trấn nó quên khuấy mọi thứ. Lần đầu tiên nó mới biết thế nào là phố xá, dẫu rằng đó chỉ là một thị trấn nhỏ miền sơn cước. Nó mê đắm nhìn vào các cửa hiệu, mà ở đó, nó thấy cái gì cũng đẹp lộng lẫy kỳ lạ. Người đàn ông đến bưu điện, bảo nó ở ngoài trông xe. Lát sau người đàn ông đi ra mặt đầy phấn khởi:

- Hôm nay khá lắm, chú sẽ đãi cháu một chầu kem.

Có đến trong mơ nó cũng chưa bao giờ được ăn kem ngon như thế. Nó cũng đã từng được ăn kem nhưng chỉ là kem hai trăm, lạo xạo toàn đá và hơi ngòn ngọt. Nó ăn hết hai cái, còn ngỏ ý muốn ăn cái thứ ba. Nó cầm cái kem thứ ba đầy lưỡng lự, rồi bỗng nhớ đến em ở nhà. Nhân lúc người đàn ông vào trong quầy trả tiền, nó lẻn ra luống khoai bên cạnh đường hái một chiếc lá, gói chiếc kem vào, rồi giấu trong vạt áo. Trước khi về người đàn ông còn mua cho nó một chiếc áo hoa mầu đỏ. Nó sung sướng đến mụ cả người. Dọc đường về nó líu lo nói chuyện mà chẳng chuyện nào ra chuyện nào. Gần về đến nhà nó đã nghe tiếng em gào khóc. Nó nhảy phắt khỏi xe chạy như phi vào nhà:

- Nín đi, chị có cái này cho em đây.

Thằng bé nhìn thấy chị có chiếc áo hoa mới tròn xoe đôi mắt nhìn, nín khóc. Cái Tý giở lá khoai, chiếc kem to là thế nay chỉ còn bé tý bằng ngón tay nhưng nước chảy ra vẫn còn lạnh. Nó múc nước bón cho em mà không hiểu vì sao kem lại chảy thành nước.

Có chiếc áo mới nó mừng vô tả cõng em chạy tung tẩy về nhà. Vừa về đến đầu xóm bọn thằng Ba đã đứng túm tụm như chờ nó về. Bọn chúng hò hét ầm ĩ:

- Cái Tý đi chơi với người yêu về, được người yêu mua cho chiếc áo mới.

- Người yêu cái Tý là người hủi.

Bố cái Tý nhìn thấy con có chiếc áo mới thì cả mừng. Thay vì gọi người đàn ông đó là đồ vô tích sự như mọi khi thì lại bảo:

- Cái ngữ ấy làm gì mà cũng nhiều tiền gớm nhảy. Cái áo này cũng phải nửa tạ thóc chứ chẳng ít.

Mẹ cái Tý thì nhìn nó suy tính vắn dài nhưng rồi thấy thân hình nó vẫn còm cõi thế bèn chép miệng thở dài:

- Sắp mười hai tuổi rồi mà bé tý như đứa lên tám vậy thôi. Nhưng mà mày cũng ít sang nhà người ta chơi thôi kẻo làng xóm họ bàn tán.

Cái Tý được người đàn ông mua cho chiếc áo đẹp như là một sự kiện ở cái xóm nhà nó. Người ta tha hồ mà tưởng tượng, mà thêu dệt. Chỉ có điều căn nhà đó không chỉ còn là của riêng nó nữa. Nhiều bé gái như nó cũng cõng em đến. Ối chị 16, 17 cũng lân la đến ngôi nhà đó nhưng chưa dám vào, họ tụ nhau thành đám dăm ba người đi ngang ngõ cười ré lên.

Với cái Tý, sau niềm vui có chiếc áo mới thì dường như nó đang chán ghét chiếc áo đó. Làng trong, xóm ngoài ai nhìn thấy nó cũng hỏi thăm: "Người yêu mày dạo này thế nào?". Sao mà nó căm thù cái thứ gọi là người yêu đến vậy. Nó đầy vẻ thô bỉ, giễu cợt. Đành rằng nó hứa sẽ làm vợ người đàn ông đó nhưng làm vợ chứ có phải là người yêu đâu. Hãy xem bộ mặt khả ố của thằng Ba khi nó réo lên:

- Người yêu cái Tý mua cho nó chiếc áo mới để nó thành cô tân thời kìa:

Cô tân thời đánh rơi mất vú

Chàng công tử hỏi vú cô đâu

Vú cô để ở đầu cầu

Con chó nó tưởng quả bầu nó tha

- Cô tân thời ơi, vú cô đâu.

Cái Tý ngượng lắm. Có đến cả tháng sau nó không đến nhà người đàn ông đó. Rồi câu chuyện cũng nhạt dần như chiếc áo hoa dần dần cũ đi. Nó lại nhắc mình bổn phận phải đến ngôi nhà ấy. Người đàn ông mừng lắm.

- Cháu biến đi đâu thế, chú cứ lo cháu ốm nhưng có mấy đứa bạn cháu qua đây bảo cháu không sao nên chú mới đỡ lo.

- Những đứa nào qua đây thế? - Cái Tý bỗng cảm thấy một nỗi hờn ghen dâng đầy.

- À, cái Mùi, cái Bông ấy mà.

- Lũ con gái xí xớn.

Nó lặng lẽ bắt tay vào dọn dẹp. Dường như vắng bàn tay nó căn nhà trở nên lộn xộn và bẩn thỉu. Người đàn ông ngồi lặng lẽ nhìn theo nó. Dọn dẹp xong nó ra giếng rửa chân tay đã thấy người đàn ông chờ nó ở đó.

- Tóc cháu rối bù trông thật xấu xí. Để chú cắt cho gọn nhé.

Nó đồng ý ngay, đỡ phải để bố xén bằng liềm đau ê cả đầu. Cắt xong người đàn ông lấy xà phòng thơm gội đầu cho nó. Có cái đầu gọn ghẽ trông mặt nó thật xinh.

- Cháu xinh lắm, ước gì chú có một đứa con như cháu nhỉ.

- Sao lại là con hả chú? Chỉ còn gần hai năm nữa cháu sẽ là vợ chú mà, chú quên rồi sao.

- Làm sao có thể quên được! - Người đàn ông phá lên cười.

Cái Tý nói thế nhưng nó đã biết thế nào là bổn phận của người làm vợ đâu. Mà từ trong tim nó, nó thấy người đàn ông đó thật gần gũi như cha mẹ nó vậy. Nó muốn được ôm ấp vào lòng như mẹ nó vẫn ngày ngày ôm ấp em bé của nó. Có lẽ lúc nó biết nhớ, nó luôn chỉ được đứng bên cạnh để nhìn mẹ ôm ấp hết đứa em nọ đến đứa em kia nối đuôi nhau ra đời. Nó nghĩ rằng, hai năm nữa, khi nó làm vợ người đàn ông nó sẽ được ôm ấp vào lòng như mẹ, một cử chỉ mà chưa khi nào bố nó làm, nó bỗng muốn nhào vào lòng người đàn ông mà gọi bố ơi. Nhưng sao kia, người đàn ông đó cười mà mắt lại ngấn nước. Và, ánh mắt nhìn nó mới yêu mến làm sao. Nó đến bên cạnh người đàn ông, khẽ đụng vào vai. Người đàn ông ôm choàng nó, thổn thức: "Con ta". Tim nó ngân vọng: "Cha ơi".

Buổi tối ở quê cái Tý tối đen như mực, vì thế người già và trẻ em không có việc gì đều đi ngủ từ tối. Đến năm cái Tý 12 tuổi không đi ngủ sớm nữa. Chúng tụ tập ở nhà một đứa bạn cùng tuổi ngồi nói lại những chuyện chúng nghe lỏm của người lớn.

- Này, u tao bảo lão Khả đi bán tinh lợn rồi lão bán luôn cả giống người nữa đấy.

- Lạ nhỉ, sao nhà lão lại có giống người nhỉ? Lão ươm giống ở đâu?

- Thật đấy, u tao cũng bảo thế mà. U tao còn kể, cái chị Sửu ở ngoài làng vớ phải anh chồng thui, lấy nhau mười năm chưa có con. Lão Khả mang lợn đến cho nhà chị ta lấy đực, mà chị ta lại vớ được một thằng cu bụ bẫm mới hay chứ.

Những chuyện đó cái Tý nghe lạ tai lắm, nó kể lại cho người đàn ông nghe và mong chờ một sự giải thích cặn kẽ. Nhưng người đàn ông chỉ ngồi im rồi bảo nó:

- Chuyện vớ vẩn lắm cháu đừng bận tâm, có chuyện gì hay hơn cháu kể cho vui đi.

- Chuyện gì hay ư? Cháu cũng không biết có hay không nhưng mà cháu thấy lạ lắm. Vì nhà cháu nuôi một con mèo đực lâu lắm rồi. Bố cháu bảo nó sắp sửa hóa cáo. Thế mà hôm qua nó cõng ở đâu một đám mèo con, để lũ con ở đống gio cạnh bếp. Rồi nó cho lũ con bú. Nhưng mèo đực làm gì có sữa nên lũ con bị đói kêu loạn cả nhà. Bố cháu biết đem hót cả đống mèo vứt ra bụi tre, bảo:

- Rõ là điềm gở ai đời mèo đực nuôi con bao giờ không ấy.

- Ừ thật là chuyện lạ đời.

Cái Tý đến tuổi 13, nó không còn được rong chơi nhởn nhơ như trước nữa. Nó phải theo mẹ ra đồng, ra bãi. Lúc rỗi việc đồng áng phải lo rau cám cho lợn. Bây giờ chỉ thỉnh thoảng nó mới ra ngôi nhà đó. Thực chất không phải nó bận bịu đến mức không có thời gian để đi chơi. Chỉ là vì càng ngày nó càng đi ngủ muộn hơn. Nó được nhập bọn với lũ bạn lớn hơn. Chúng thì thì thào thào nhỏ to bí bí, mật mật gây nên sự tò mò không thể chịu được. Chúng sắp xếp những câu chuyện cái Tý lờ mờ biết rằng, ngôi nhà nhỏ của nó không phải là yên ả và sẵn mọi điều đã được giải thích cả. Màn đêm phủ xuống sẽ mang đến những điều bí mật. Chiếc cầu nhỏ bắc qua con mương dẫn vào làng nó là nơi thật hấp dẫn. Những đứa bé như cái Tý đang chờ cái ngày lần đầu tiên được ra ngồi ở chiếc cầu đó. Chúng ngồi trên thanh cầu, một bên con trai, một bên con gái. Chúng trao đổi với nhau dăm ba câu chuyện vu vơ trong vòng hai giờ đồng hồ rồi kéo nhau về. Những đêm tối không nhìn thấy mặt nhau, bọn con trai sẽ hòa vào đám con gái. Rồi, vài ba đứa con gái bỗng nhảy lên vì bị bóp vú. Nhưng bọn con gái ở đây không có thói kêu. Sau cái đau như nghẹt thở là cảm giác lạ lẫm dâng lên. Đó là khúc dạo đầu để mở tiếp những điều bí mật khác: một ánh mắt con trai đưa tìm, một cái véo rất đau vào đùi, một cuộc trốn tìm sau đống rạ, một cuộc săn tìm trong gia phả xem hai họ có thù oán nhau không. Rồi sau đó là những điều mà cả làng ai cũng biết lễ ăn hỏi, đám cưới, chia ruộng, sinh con đẻ cái. Trong cơ thể cái Tý cũng đang có một sự thay đổi lạ kỳ. Nó bỗng ăn rất khỏe. Trước nó có thể nhịn ăn một bát để dành cho em, nay nó không thể nhịn được. Vừa ăn xong nó đã thấy đói ngay. Và nó rất hay xấu hổ. Nó vẫn thích kẹo và bánh quy nhưng lại thấy ngượng ngùng mỗi khi muốn đến ngôi nhà đó. Tuy nhiên bao giờ bổn phận cũng thắng sự xấu hổ. Nhất là khi nó có những quả trứng của một thị gà mái mắn đẻ, đẻ lang thang bên đống rơm, để mang đến nấu cho người đàn ông bát cháo. Nó thật ái ngại khi về rồi người đàn ông chỉ nằm có một mình, trơ trụi, không có ai ở bên hỏi han, giúp đỡ. Nó lại bàn:

- Chú này, mẹ cháu bảo cháu không thể lớn được. Vậy mà sắp đến tuổi 13 rồi còn gì. Thôi chú lấy vợ đi. Chú phải sống một mình thế này khổ lắm.

- Chú biết lấy ai bây giờ.

- Cháu biết có mấy chị hay đi qua nhà chú lắm. Chú thích chị nào thì chú đi ra cầu ở đầu làng vào đêm nào thật tối, để các chị không nhìn thấy mặt chú. Chú xông vào ôm thật chặt. Dù chẳng nhìn thấy mặt chú đâu nhưng nếu chị ấy mà thích chú thì chị ấy cũng biết ngay là chú. Chị ấy sẽ tìm cách đánh tín hiệu để chú nhận thấy. Sau đó thì..., nhưng mà ở nhà chú không có đống rơm nhỉ. ở đống rơm dễ nói chuyện lắm. À nhưng mà thôi, chỉ cần chú đi ra ngoài thị trấn mua cho chị ấy một chiếc áo hoa thật đẹp là được. Rồi chú mua trầu cau về ăn hỏi. Đám cưới vui lắm, rồi chị ấy về ở với chú.

- Nhưng mà, cháu đã hứa sẽ làm vợ chú rồi cơ mà.

- Nhưng mà, cháu không lớn được. Thôi thế này, hay là cháu sẽ làm con nuôi chú vậy. Nhà cháu có sáu chị em. Bớt cháu đi, sẽ bớt đi một miệng ăn. Rồi thỉnh thoảng cháu chạy về làm giúp bố mẹ cháu cũng được. Nhưng mà nếu không phải là vợ chồng thì chẳng được chia ruộng đâu, rồi lấy gì mà ăn.

- Ừ, chú cũng nghĩ như cháu. Cháu làm con nuôi chú cũng được nhưng mà chú thích cháu làm vợ chú hơn. Chú sẽ chờ cháu cho đến cả ngàn năm sau, bé con thân yêu của chú ạ. Còn bây giờ chú không thể chờ đợi hơn được nữa rồi. Cháu hãy đặt tay lên tim chú để xem này, nó đập rất yếu ớt. Chú nhờ cháu việc này. Cháu hãy cầm mảnh giấy này ra bưu điện gửi đi cho chú. Tiền còn thừa cháu cầm lấy để ăn kem. Cháu ăn ba cái kem như lần trước nhé.

Đến tận trưa cái Tý mới trở về. Nó hổn hển nhào vào trong nhà với một bọc lá khoai lang thu lu trong vạt áo. Mặt nó rạng rỡ:

- Cháu mang kem về cho chú đây. Lần trước cháu chỉ bọc trong một chiếc lá khoai nên gió thổi vào kem chảy gần hết, giờ cháu bọc kín lắm.

Nó thật sự thất vọng khi hai chiếc kem đã bị chảy gần hết, nhưng nước vẫn còn lạnh. Nó lấy thìa bón cho người đàn ông. Người đàn ông nuốt từng thìa thật khó khăn, từ khóe mắt chảy ra những giọt nước to tròn.

- Chú đau ở đâu phải không?

- Đau lắm, đau ở đây này. Người đàn ông chỉ vào ngực mình. - Đau vì kiếp này chú không có cháu làm vợ.

Cái Tý không hiểu được những lời to lớn ấy, "kiếp này" là thế nào? Nếu người đàn ông cứ muốn nó làm vợ thì có thể chờ thêm mấy năm nữa. ở ngực nó đã mọc hai cái mụn nho nhỏ. Mẹ nó bảo, hai cái mụn đó sẽ thành hai cái tý to để nuôi con và để... ôi, nói ra thì ngượng chết. Thôi thì, khi nào nó sẽ nói cho người đàn ông đó biết vậy, để khỏi thất vọng.

Ngày hôm sau cái Tý phải ra đồng với mẹ đến tận trưa. Đến chiều nó mới đến căn nhà đó. Ơ kìa, có một chiếc ô-tô chắn trước ngõ. Nó rảo bước nhanh hơn. Trong nhà có ba người khách lạ. Họ đang thu dọn sách vở thành những bó gọn gàng. Người đàn ông vẫn nằm trên giường, có vẻ rất mệt mỏi vẫy nó lại gần:

- Chú phải đi đây. Họ đưa chú về thành phố. Chú để ngôi nhà này cho cháu. Khi nào chú khỏe, chú sẽ quay về với cháu. Chắc khi ấy cháu sẽ lớn rồi. à này, bây giờ chú đi rồi, lấy ai ăn rau nữa. Cháu nên trồng hết hoa hồng ra vườn cho nó đẹp. Dễ trồng lắm, cháu chỉ cần cắt một nhánh nhỏ đâm xuống đất, chịu khó tưới nó sẽ lên.

Cái Tý đứng nhìn trân trân, không kịp nói gì thì người đàn ông tiếp:

- Cháu cầm lấy cái này, của hồi môn chú tặng cháu đấy.

Cái Tý ôm lấy cái bọc vải đỏ khá nặng. Nó thật chẳng thể nào hiểu được câu chuyện. Có lẽ lại thêm một điều bí mật ở làng nó nữa chăng!

Nó chờ cho đến khi những người lạ khiêng người đàn ông ra xe. Giờ thì nó biết người đàn ông đó yếu đến mức không thể tự đi một mình. Một người khóa căn hộ lại, rồi bỏ chìa khóa vào túi. Người đàn ông nhắc người lạ đưa chìa khóa cho cái Tý. Họ ngồi cả vào xe rồi nhưng xe vẫn chưa chuyển bánh. Hình như họ cãi nhau thì phải. Lát sau họ mở hết các cửa xe, bảo cái Tý đưa cho họ bọc vải đỏ.

- Cháu có biết đây là cái gì không, bản thảo của chú ấy đấy. Các chú sẽ mang đi xuất bản, khi nào có sách các chú sẽ gửi về cho cháu một cuốn. Cháu biết đọc chứ?

Cái Tý gật đầu.

Người đàn ông ngồi im lặng trong xe nhắm nghiền đôi mắt, tay vẫy vẫy nó lại gần. Cái Tý chui vào trong xe ngồi xuống bên cạnh người đàn ông. Người đàn ông ôm nó vào lòng hôn lên tóc nó, rồi thì thầm:

- Thiên thần của tôi. Ước gì cho tôi còn sống được. Cháu hãy nhớ vun cho những khóm hồng ấy nhé. Mầu đỏ ấy là máu của chú đấy.

Cái Tý ngơ ngác nhìn người đàn ông, nó chẳng hiểu gì những lời to tát ấy. Nó đã chui ra khỏi xe. Xe nổ máy vút đi.

Cái Tý bỗng cảm thấy nỗi buồn trống vắng. Nó thẫn thờ vào ra. Rồi nó ra vườn đến bên khóm hồng, ngồi xuống vuốt ve một cây, chiếc gai nhọn đâm vào tay nó đau điếng. Nó òa khóc. Thực ra nó khóc bởi nỗi đau trong tim chứ không phải vì đau ở tay. Có lần băm rau lợn nó băm phải tay đứt một miếng to tướng mà nó có khóc đâu.

Một năm sau cái Tý vẫn còn nhớ đến người đàn ông đó nhưng căn nhà thì hoang vắng dần. Bọn trẻ con kháo nhau căn nhà đó có ma, đêm đêm hiện về tưới cho những khóm hồng. Quả thật những bông hồng cứ nở mơn mởn. Sau một năm cái Tý bỗng lớn phổng phao. Nó mon men ra cầu vào những buổi tối. Mẹ nó đã khai tăng tuổi cho nó. Thực chất nó mới 14 mà mẹ nó đã khai 16 tuổi.

Đến năm 16 tuổi thực cái Tý đã có người làng bên dạm hỏi. Bây giờ thì nó chẳng còn chờ đợi người đàn ông đó nữa. Những khóm hồng đã chết từ lâu, cỏ mọc tốt um cả vườn. Đến năm 17 tuổi cái Tý lấy chồng. Chồng cái Tý hơn nó 2 tuổi. Hai vợ chồng nó được chia 3 sào ruộng. Cái Tý tần tảo sớm khuya trên những sào ruộng khoán. Lấy chồng năm trước năm sau cái Tý sinh được một đứa con gái, đặt tên là Hoa. Cái Tý muốn đặt tên con gái là Hoa Hồng nhưng chồng nó không thích. Con bé có cái tên là Hoa nhưng mọi người vẫn gọi nó là cái Tý cho dễ. Còn cái Tý thì không ai gọi nó là cái Tý nữa. Đi lấy chồng người ta gọi nó theo tên của chồng: - Chị Chiến. Cái tên Thơm Thảo chỉ được dùng trong giấy tờ mà thôi.

Một hôm có bác bưu tá về làng hò cái tên Thơm Thảo từ đầu làng. Chị Chiến đang ngồi cho con bú, không mảy may nhớ đến cái tên đó. Bà mẹ già te tái chạy đến:

- Ơ hay mẹ cái Tý, người ta đang gọi mày đi lĩnh cái gì kia kìa.

- Con à mẹ.

- Chứ chẳng phải tên mày là Thơm Thảo mẹ đặt cho ư?

- Mẹ bế hộ con cái Tý.

Người ta đưa cho chị Chiến một gói vuông mầu đỏ. Mẹ Chiến mở ra thì đó là một quyển sách dày. ở trang thứ hai có một dòng chữ nắn nót: Tặng cái Tý - nguồn cảm hứng vô tận để cho tôi viết nên tác phẩm này.

Chị Chiến ngơ ngác, cái Tý bé bỏng vậy mà ai đã biết đến nó. Nhưng mà thôi, người ta đã tặng nó rồi thì cất đi cho nó vậy. Chị Chiến bọc kín lại cất lên bàn thờ.

Nửa đêm, chị Chiến bỗng thức tỉnh và chợt nghĩ. Thì ra người đàn ông đó vẫn còn sống và nhớ đến chị. Chưa chết thì sao không về tìm chị nhỉ. Một quyển sách thì nào có ý nghĩa gì đâu. Nhưng mà thôi, dẫu sao chồng chị Chiến cũng là người tốt. Anh hiền lành, chất phác, thương yêu vợ con lắm. Chị ôm chặt con vào lòng thổn thức một hồi rồi ngủ thiếp đi.

Có đến trong mơ chị Chiến cũng không thể biết được rằng một quyển sách đã làm nên một đời người thế nào. Quyển sách đó đã làm nên cả một danh tiếng, sự nghiệp, tiền bạc và vợ đẹp con khôn cho người đàn ông đó. Trong ngần ấy năm người đàn ông đã say sưa tận hưởng những thành công mà mình đã gặt hái được. Sự tận hưởng đó là chính đáng lắm, thực có gì sai trái đâu. Nhưng sự đời suy thịnh, thịnh suy, hạnh phúc rồi bất hạnh, nó chỉ cách nhau gang tấc mà thôi. Khi hạnh phúc người ta hướng về miền đất hứa, khi bất hạnh người ta nhớ về bến đò xưa.

Người đàn ông ấy đã ước mơ được trở về căn nhà lá với những khóm hồng trong vườn và có một cô vợ bé xíu như thiên thần.

Thôi có lẽ ước mơ đó sẽ làm nên một quyển sách khác cho người đàn ông đó.

Nhưng với chị Chiến, trước khi thiếp đi đã ước ao - giá mà đổi quyển sách 30 nghìn đồng này lấy một chiếc áo hoa cho cái Tý như ngày xưa ấy có phải hay hơn không.