Thứ Ba, 3 tháng 3, 2026

SẤM KÝ

 

SẤM KÝ

Ái Điểu

Prophecy (1956) – Tranh: Krasner


“… tháng Bảy năm Ất Tỵ có thiên hôn, địa ám. Mưa to gió lớn, sấm sét kinh hoàng bảy ngày, bảy đêm. Ngày mất mặt trời, đêm vắng mặt trăng. Gà không gáy, chó không sủa.

Lũ ngạ quỷ, đám cô hồn ngự trị khắp dương gian, hãm hại người lương thiện.

Kẻ ác nhơn, người hiền hậu tựa vàng thau lẫn lộn khó phân biệt được.

Người đức hạnh biến đổi thành kẻ sa đoạ như bị ma da bắt.

…..

Ai nhận được sấm ký này nhớ sao chép ra nhiều bản, lan truyền cho bá tánh biết để làm điều lành, lánh việc dữ, hòng tai qua nạn khỏi.

Bà Ba Hồng bán thịt heo ở chợ sao chép một trăm bản được trúng số độc đắc… Ông Lê Tuấn chủ tiệm cầm đồ vứt bỏ vào chỗ dơ bị té gãy chân…”

1-

Con Liễu đọc mà bỏ bớt nhiều đoạn cho bà Ngọc nghe lời sấm ký chép trên giấy vở học trò.

Bà Ngọc nói: mắt mũi cô không thấy được. Con nhớ cà-phê cô ít sữa thôi nghen.

Ông Chiến nói: thời này đâu có rảnh chép tay, phô-tô cho nhanh. Cái vụ sấm ký này xưa rồi, bậy bạ, ai mà tin.

Bà Huệ nói: có kiêng có lành. Xưa rồi mà nghiệm ra y như thời nay.

Tiếng nói của họ chập chờn trong mưa gió và âm điệu Bô-Lê-Rô rầu rĩ.

Mưa lớn từ ba giờ khuya. Sấm chớp vang rền, dữ dội hơn phim chiến tranh.

Đến bảy giờ sáng mưa giảm dần mà trời còn u tối.

Bất chấp nắng mưa, bàn cà-phê của nhóm lớn tuổi, bạn từ thời trung học, vẫn có người ngồi. Đàn bà nhiều hơn đàn ông.

Lâu lâu lại vắng một vài người. Bịnh nặng, theo con đi xa hay đã chết. Dù gì họ cũng trên bảy mươi rồi.

Bà Huệ nói: mưa lớn quá mà Huệ cũng đi. Ngủ không được, dậy từ ba giờ khuya, ngồi chờ sáng để đến đây.

Ông Chiến nói: bữa nào không đi thấy khó chịu. Y như là ghiền. Mà không phải ghiền cà-phê.

Bà Bảy nói: ghiền gì nói rõ ra cha nội.

Ông Chiến nhe răng cười, cố ý khoe hàm răng sứ trắng toát mới trồng.

Ông Việt Kiều San đến ngồi gần bà Ngọc. Hai người có có chút tình như mây khói thuở học trò, hơn bốn mươi năm mới gặp lại.

Ông hỏi nhỏ: sao, tình hình gia đình bà yên chưa? Tui ở xa mà có nghe kể.

Bà Ngọc yên lặng, nước mắt bà chớm chảy ra.

Bà Huệ trả lời thay bạn: hai thằng con trai của bả ghiền ma tuý, đi cai nhiều lần không bỏ. Ông chồng lại đột quỵ, nằm liệt hơn một năm rồi.

Thời thế gì lạ, như có ma quỷ. Đang làm ăn ngon lành tự nhiên sa vào cá độ, ma tuý. Cái phố chợ này mười đứa trai tráng cũng dính hết bảy.

Bà Bảy tiếp lời: Cha mẹ phải bán nhà, mắc nợ. Mà đâu phải trả một lần là xong, ma tuý, cá độ như ma ám khó mà dứt bỏ, nợ đời cứ kéo dài đến khi tán gia, bại sản.

Bà Huệ nói: con Ngọc chịu đựng giỏi thiệt đó ông San. Sáng nào nó cũng cà-phê với bè bạn. Mỗi tuần ba đêm đi hát-cho-nhau-nghe, giao lưu khiêu vũ nữa đó. Ai không biết, tưởng nó đang sung sướng.

Bà Ngọc nói: cũng phải có lúc lãng quên để sống. Ai bày gì cũng làm mà hết cách rồi. Bây giờ chỉ còn biết cầu trời cho hai đứa con thoát khỏi nghiệp chướng.

Bà Huệ nói: ở quê mình, nhìn bề ngoài khó biết ai mắc nợ. Mấy thứ ăn chơi văn nghệ giải sầu ở xứ này rẻ thôi ông San. Cà-phê mười lăm ngàn. Năm mươi ngàn có chỗ hát, nhảy, bao luôn nước uống.

Bà Bảy hỏi: bên Mỹ có sướng vậy không?

Ông San nói: có cái sướng, có cái khổ tuỳ hoàn cảnh riêng.

Chờ cho mọi người ngó chỗ khác, ông San xếp nhỏ tờ một trăm đô, lén nhét vào tay bà Ngọc, nói: cầm chút đỉnh này cho tui vui.

Bà Ngọc xúc động: thôi ông, vợ chồng tui có lương hưu giáo viên cũng đắp đổi được qua ngày.

Ông Chiến nhìn thấy, nói: bạn bè cho cứ nhận. Đời vô thường buông bỏ hết đi, an nhiên mà sống. Bà Ngọc thấy tui không? Chí trai đã gãy gánh, vẫn ngẩng cao đầu cười ngạo nghễ.

Bà Bảy thọc léc: ngẩng cao đầu được không? Nổ quá cha nội.

Cả bàn nghe câu tục, cùng cười như còn tuổi học trò.

Bà Ngọc cũng cười.

Con Liễu đem ly líp-tông cho ông Chiến. Ông lén khèo nhẹ vào tay nó, nói: cưng lấy cho hộp khăn giấy.

Con Liễu nói: dạ. Mà trong đầu nó nghĩ: rồi, có chuyện rồi.

Đúng như nó đoán. Khi về đến chỗ pha chế, nó nhận tin nhắn của ông Chiến: bốn giờ chiều nay đến Hoa Lan nghen cưng.

Nó trả lời: ba giờ ba mươi nghen. E mắc đi làm. A đến đó rồi nhắn cho e số phòng. E đến liền.

Ông Chiến bấm nhanh: ok.

2-

Trưa nay con Liễu không ngủ. Nó ráng chép thêm nhiều tờ sấm ký. Cầu trời phù hộ cho chồng nó sống sót trở về hoặc cho nó trúng số độc đắc.

Nó có một đứa con hai tuổi, ở với nhà chồng. Chồng đi biển, nghề rập ghẹ. Đi xa lắm, tận Mã Lai. Thường lệ sáu tháng mới về nhà. Nhưng gần hai năm rồi vẫn chưa về. Bị bắt cóc bán cho ghe nước ngoài hay đã chết? Chưa ai xác định được.

Sáng, con Liễu chạy bàn cho quán cà-phê. Chiều tối làm cho quán nhậu. Vậy mà không đủ nuôi con và ba má chồng già, bịnh.

Ma đưa lối, quỷ dẫn đường, nó lén bán thân để kiếm thêm. Nó lựa mấy ông không biết gốc tích của nó, đã có vợ, có sĩ diện làm khách hàng. Họ giữ bí mật của họ và nó. Ít người thôi, vài ba ngày nó nhảy dù một chuyến.

Nhắm mắt đưa chân mà sống chớ biết làm gì đây? Con Liễu thở dài rồi bồng thằng con đang ngủ qua phòng má chồng, nói: bữa nay con đi làm sớm một chút.

Má chồng nó nhìn bằng ánh mắt hoài nghi. Thâm tâm bà thấy vừa lo vừa tội nghiệp cho đứa con dâu. Dù gì nó cũng còn trẻ, chồng coi như mất tích mà vẫn bươn chải nuôi con và nuôi luôn ba má chồng.

Trong khi chờ tin nhắn của ông Chiến, con Liễu ráng viết thêm mấy dòng sấm ký “… Lũ ngạ quỷ, đám cô hồn ngự trị khắp dương gian, hãm hại người lương thiện…”

3-

Cũng nhanh thôi, hơn ba mươi phút thì xong việc. Ông Chiến vội vã mặc đồ, nói: anh đi trước, cưng chờ anh đi khỏi rồi mới đi nghen.

Con Liễu nói: dạ.

Ông khách nào cũng như nhau, hết cơn ham thích đều muốn đi nhanh để khỏi bị thấy mình ăn chơi.

Con Liễu còn trần truồng thì có tiếng báo tin nhắn.

Tin nhắn của anh Chinh, con ông Chiến: a nhớ e quá, năm giờ mình gặp nhau nghen e.

Con Liễu bấm máy: dạ, gần năm giờ nghen. A đến Hoa Lan. Số P 205. E đặt trước chờ a.

Nó thầm nghĩ: cha nào con nấy. Thiên hạ đồn anh Chinh này cá độ, xì ke, gái gú đều chơi tuốt. Ông Chiến đã bán căn nhà mặt phố cứu nợ cho con.

Con Liễu vào phòng tắm xả nước cho trôi hết mùi người nhơ nhớp cơ thể. Lúc mới vào nghề nó tắm thiệt lâu mà vẫn còn muốn ói vì ám ảnh cái mùi của khách, dù các ông thường xịt nước hoa cẩn thận khi đi ăn chơi.

Bây giờ nó cũng quen dần.

Tắm xong, con Liễu không mặc áo quần. Như vậy cho đỡ mất thời gian, vì nó còn suất làm chiều ở quán nhậu.

Anh Chinh chưa đến. Trong khi chờ đợi, con Liễu lấy sấm ký ra viết tiếp:

“…Kẻ ác nhơn, người hiền hậu như vàng thau lẫn lộn khó phân biệt được.

Người đức hạnh biến đổi thành kẻ sa đoạ như bị ma da bắt…”

Con Liễu viết chậm, nắn nót cho dễ đọc.

Đang viết, con Liễu chợt nhớ đến thời thiếu nữ, còn đi học. Người ta nói nó dễ thương, học giỏi. Thời ấy đã xa lắc, xa lơ nên lâu nay nó quên.

Bây giờ nhờ chép sấm ký nó nhớ lại.

Ái Điểu

 

về truyện ngắn của một cây bút mới: Ái Điểu

 

Vài cảm nghĩ về truyện ngắn của một cây bút mới: Ái Điểu

Ái Điểu

Một bạn văn của tôi, anh Nguyễn Lệ Uyên, gửi cho tôi một số truyện ngắn của một cây bút mới, tên tuổi còn xa lạ với văn đàn, cả trong lẫn ngoài nước: Ái Điểu. Truyện, hầu hết, đều từ ngắn đến rất ngắn. Dài nhất đếm được 2500 chữ và ngắn nhất chỉ có 174 chữ; số còn lại thì khoảng 1500 chữ, 1200, 1150, 880… rồi thì là 239, 226 chữ. Có thể tạm xếp chúng vào  loại “truyện rất ngắn” (very short story) hay “truyện chớp” (flash fiction).

Truyện Ái Điểu, được biết, xuất hiện đều đều trên Facebook (FB), một trong những trang mạng xã hội phổ biến nhất hiện nay. FB – cõi ảo – không chỉ là nơi người ta dùng để phản ảnh các hiện thực xã hội, mà lắm khi, nó còn hiện-thực-hóa chính nó. Người ta đọc, nghe, nhìn, tham gia, tương tác với nhau một cách trực tiếp, sống động. Rốt cuộc, ảo mà thực, thực trong ảo. Chả thế mà, công bố sáng tác (hay sáng tác ngay) trên FB dần dà trở thành nét đặc trưng thời kỹ thuật số, tạo thành một loại văn chương mới, “văn chương FB”, như một nhà nghiên cứu văn học có lần đã mệnh danh. Vô hình trung, FB trở thành một tạp chí tự tạo, nơi chủ tài khoản cũng là chủ biên kiêm chủ bút đồng thời là cộng tác viên. Độc giả – đối tượng của sáng tác – luôn luôn có sẵn, đa dạng và… vô tận. Tải lên là có ngay độc giả, có ngay phản hồi, khác hẳn với cái vắng lặng buồn tẻ của các tạp chí văn chương chuyên nghiệp. Chẳng lạ gì, nhiều tác giả, kể cả những cây bút thành danh, đã sử dụng FB như một diễn đàn văn chương, liên tục công bố những sáng tác ngắn, gọn, tức thời của mình. Thơ, văn đã rồi; mà còn cả nhận định hay phê bình văn học. Tôi không dùng FB, chỉ thỉnh thoảng ghé vào xem ké FB của người trong nhà, do đó, không có kinh nghiệm gì về sinh hoạt này. Tương lai của hình thức sáng tác này sẽ đẩy văn chương về đâu, chưa biết, nhưng nó đã hiện hữu, càng ngày càng hấp dẫn, thu hút đông đảo người đọc và người gõ.

Trở lại với Ái Điểu.

Trước hết, một trong những đặc điểm của văn Ái Điểu nằm ở ngôn ngữ và cung cách diễn tả: gọn gàng, dễ hiểu, cụ thể. Nhiều chỗ, truyện chẳng khác gì những ghi chép sống. Có sao nói vậy, không thêm mắm dặm muối, không bóng bẩy, màu mè, không ẩn dụ. Lại không ứng dụng (và lạm dụng) một vài thủ pháp viết lách thời thượng để “chứng tỏ” mình, như dòng ý thức, phân mảnh, phi tuyến tính, vân vân. Cũng không phân tích tâm lý dài dòng, hay  triết lý làm dáng. Sự kiện, khung cảnh và đối thoại chiếm lĩnh phần lớn không gian truyện.

Đọc thử vài trích đoạn trong Sấm ký, một trong những truyện có cấu trúc khá lạ.

Mô tả cuộc hẹn hò giữa một ông cao niên và một đứa con gái trẻ, Ái Điểu viết:

Con Liễu đem ly líp-tông cho ông Chiến. Ông lén khèo nhẹ vào tay nó, nói: Cưng lấy cho hộp khăn giấy.

Con Liễu nói: Dạ. Mà trong đầu nó nghĩ: Rồi, có chuyện rồi.

Đúng như nó đoán. Khi về đến chỗ pha chế, nó nhận tin nhắn của ông Chiến: Bốn giờ chiều nay đến Hoa Lan nghen cưng.

Nó trả lời: Ba giờ ba mươi nghen. E mắc đi làm. A đến đó rồi nhắn cho e số phòng. E đến liền.

Ông Chiến bấm nhanh: OK.” (Sấm ký)

Một kiểu hẹn hò vô cùng “thời đại”: nhanh, gọn, khỏe và… văn minh.

Rồi sao nữa?

“Cũng nhanh thôi, hơn ba mươi phút thì xong việc. Ông Chiến vội vã mặc đồ, nói: Anh đi trước, cưng chờ anh đi khỏi rồi mới đi nghen.

Con Liễu nói: Dạ.

Ông khách nào cũng như nhau, hết cơn ham thích đều muốn đi nhanh để khỏi bị thấy mình ăn chơi” (Sấm ký).

Rồi sao nữa?

Con Liễu còn trần truồng thì có tiếng báo tin nhắn. Tin nhắn của anh Chinh, con ông Chiến […] Con Liễu vào phòng tắm xả nước cho trôi hết mùi người nhơ nhớp cơ thể […] Tắm xong, con Liễu không mặc áo quần. Như vậy cho đỡ mất thời gian, vì nó còn suất làm chiều ở quán nhậu” (Sấm ký).

Cha hẹn gái xong đến con hẹn gái; gái ngủ với cha xong rồi ngủ với con. Chữ nghĩa tỉnh queo, nhân vật tỉnh queo. Tính cách này, tự nó, là ý nghĩa. Ý nghĩa tiềm ẩn trong sự kiện.

Mô tả tính cách của một nhân vật cũng thế, Ái Điểu phác thảo một số nét tiêu biểu:

Thường lệ, từ ngày về hưu, cứ đúng năm giờ ba mươi phút sáng ông Dư đạp xe đến quán cà phê con Ba Bốc. Ly cà phê đen mười hai ngàn. Rẻ, đương nhiên là không ngon. Nhưng ông Dư tìm thấy cảm giác của thời trai trẻ. Một mình giữa nhiều người, độc lập nhưng không lẻ loi. Kiểu lãng tử ông thích mà không được sống. Thỉnh thoảng ông có nhìn trộm khe ngực của con Ba Bốc, khi nó vô tình để hở lúc cúi xuống. Chỉ vậy thôi, ông không có cử chỉ hay lời lẽ nào thiếu đứng đắn.” (Nơi đất lành chim đậu)

Thỉnh thoảng, cô đẩy hiện thực lên một tầng mới, mờ mờ ảo ảo, nhuốm đôi chút  không khí “hiện thực hoang đường” (magical realism) trong văn chương Tây Ban Nha:

Người xà ích đội cái mũ bèo nhèo che kín mặt. Xe chở một bà mụ đỡ đẻ. Bà giống y như mụ phù thuỷ trong truyện cổ tích. Bà nhai trầu. Nước trầu chảy leo ra khoé miệng. Bà đưa hai ngón tay quệt. Tay và môi bà dính màu đỏ máu bầm. Chiếc xe ngựa bánh gỗ cũ mệt mỏi, chậm chạp lăn vô tận trong cõi vô minh. Qua những đoạn đường đá núi, những cồn cát gió bay, những vũng sình lầy trơn trợt, những vực thẳm nằm giữa trời và biển […] Chiếc xe ngựa cũ kỹ ngày nào lướt trong mây trắng bồng bềnh, dừng ở cửa sổ tầng chín. Bánh xe gỗ chậm rãi quay đều”  (Bốn đoạn ngắn về một người đàn bà).

Giữa những mô tả trông rất bình thường, đôi khi, ta bắt gặp một nhận xét bất ngờ, như một tia chớp xẹt ngang giữa bầu trời yên tĩnh, khiến ta giựt mình, ngừng đọc và suy gẫm:

Làng đã có nhiều đàn ông. Họ về từ chiến tranh, từ cõi chết. Người làng không phân biệt chiến tuyến. Tất cả đều là con của làng. Có người mất tay, chân. Có người câm, điếc. Có người mất trí. Có người u uất, lạc lõng trong bình yên. Những người lính thực thụ không muốn kể lại những chiến công. Chỉ có người không còn lương tri mới hân hoan thành tích sát nhân của mình” (Bốn đoạn ngắn về một người đàn bà).

Vâng! “Chỉ có người không còn lương tri mới hân hoan thành tích sát nhân của mình.” Một nhận định, mà cũng là một lời kết án. Nhất là đối với bộ máy tuyên truyền, ngày đêm ra rả kể chuyện chiến công, anh hùng, chẳng để làm gì, ngoài mục đích đánh bóng cho kẻ cầm quyền.

Cũng có khi, giọng văn nghe rất chân tình, nhưng ẩn giấu nét trào lộng:

Thầy cuốn tôi dâng cao theo tâm trạng của Katia, Dasa, Rotsin… trên Con đường đau khổ. Thần tượng Paven Coocsaghin qua Thép đã tôi thế đấy rực sáng ngọn lửa soi đường cho tôi. Ăn cơm độn, mặc áo vá là chuyện tầm thường; chúng tôi không nghĩ đến. Chúng tôi vui sống trong hào quang của lý tưởng cao cả. Mọi người bình đẳng, giống nhau trong sự thiếu thốn vật chất. Nhiều đứa bạn còn tự hào về cái nghèo của gia đình mình. Con người có hạnh phúc bằng ảo tưởng. Sau này, khi sống gần với những người nghiện tôi thấy họ sảng khoái khi có ảo giác nhờ chất kích thích. Tuổi trẻ chúng tôi cũng có niềm vui sống qua ảo ảnh của một thế giới bình đẳng, hạnh phúc trong tương lai. Tôi như ngọn cỏ khô, cháy lên những ngọn lửa ước mơ. Như đoá hoa hoang dã hé nụ đợi chờ. Đến bây giờ, tôi vẫn thấy đó là những ngày tháng êm đẹp nhất đời mình” (Mộ phần của những ngọn lửa nhỏ).

Ai đã từng sống qua thời “ăn cơm độn, mặc áo vá”, nhưng lại “vui sống trong hào quang của lý tưởng cao cả” nhờ những tác phẩm Con đường đau khổ và Thép đã tôi thế ấy đầy mùi vị Nga Xô-Viết ngày nào, nhất định không thể không chia xẻ cảm giác “những ngày tháng êm đẹp nhất đời mình”, nghe rất trái khoáy, này cùa Ái Điểu.

Mặt khác, tuy không nằm trong ngôn ngữ, nhưng ẩn dụ lại thấp thoáng xuất hiện trong câu chuyện, trong sự kiện, và trong cách kể chuyện, khiến văn chương Ái Điểu có lúc  mang tính chất ngụ ngôn. Văn, ở đây, pha trộn giữa thực và ảo. Người không có dấu chân chẳng hạn. Truyện mở đầu như sau:

Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng – bằng đôi chân trần – ông đều không để lại dấu chân. Không ai chú ý, biết sự dị thường này; kể cả ông. Vì con người thời nay mang giày, dép. Dụng ý ban đầu giày dép là để bảo vệ chân, sau đó vì nghi thức và làm dáng. Đôi khi có đi chân trần nhưng người ta không bao giờ nhìn xuống hoặc quay đầu nhìn lại coi mình có để lại dấu chân không? Mà dấu chân khô khan, chai sần chỉ cần một cơn gió đã thổi bay. Dấu chân đẫm ướt mồ hôi, máu bom đạn, cát bụi phong trần cũng lau khô mất dấu tích thôi mà.”

Ngoài đặc điểm “không có dấu chân”, ông Dư là người bình thường.

Về hưu với chức phó phòng cấp huyện, ông làm một chuyến thăm quê. Một hôm, trên đường trở về từ nghĩa trang, thấy thằng bé dẫn đường – mà ông tưởng là một đứa cháu trong họ – để lại “những dấu chân trần nhỏ nhắn in trên con đường phù sa ẩm nước,” ông Dư mới khám phá ra là, ông chẳng hề để lại  dấu chân như nó; không những thế, sau đó, ông cũng mới hay rằng, thằng bé chỉ là bóng ma. Ấy thế mà, trong tang lễ của ông diễn ra ba tháng sau, một đại diện trong hội người cao tuổi, khi đọc điếu văn, có đoạn ca ngợi ông Dư có nhiều công lao to lớn khi còn công tác, và nhắc nhở, “Thế hệ sau nên theo dấu chân ông mà đi.”

Một kẻ không có dấu chân, thì lấy gì để người sau (noi) “theo dấu chân”?

Trong truyện, Ái Điểu không tự hỏi như thế, nhưng lại kết luận bằng một “Lời ngoài truyện”: “Các bạn đọc quý mến của tôi có khi nào xem thử mình có dấu chân hay không?”:

Đề tài lạ. Câu chuyện lạ. Kết thúc cũng lạ. Cái tưởng ảo thì là thực; ngược lại, cái tưởng thực thì hóa ra ảo. Nghịch lý này không khó tìm thấy trong cuộc sống nháo nhào hiện nay ở Việt Nam. Người không có dấu chân ngắn, gọn, đơn giản, nghe có phần hoang đường, nhưng lại vô cùng thời sự!

                                                                        *

Ái Điểu sinh năm 1980 tại Ninh Thuận, hiện sống ở Châu Đốc. Viết truyện ngắn và làm thơ.

Ngoài một số bài thơ và truyện ngắn  xuất hiện trên trang Văn Việt, hầu hết các sáng tác đều được đăng tải trên Facebook của mình. Chưa có tác phẩm xuất bản.

T. D. N.

(11/2025)

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

Cuộc chiến Nga-Ukraine (bài cuối): Danh tính – nội chiến văn hóa

 

Cuộc chiến Nga-Ukraine (bài cuối): Danh tính – nội chiến văn hóa

 

Một bức tranh tường nghệ thuật đường phố mô tả cảnh giằng co giữa một binh sĩ Nga và một binh sĩ Ukraine tại Izyum, Ukraine vào năm 2023

  •  
    • Tác giả, Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai
    • Vai trò, Gửi cho BBC News Tiếng Việt từ Sydney, Úc
  • 11 tháng 2 2026
  • Thời gian đọc: 20 phút

Cuộc chiến tại Ukraine không chỉ là những thách thức ở hậu phương và tiền tuyến (Phần 1: bài 1bài 2, bài 3, bài 4bài 5), mà còn bắt rễ sâu xa từ các xung đột lịch sử (Phần 2: bài 6bài 7bài 8). Điều này thúc đẩy các yếu tố cực đoan trong quan hệ với Nga và quá trình xây dựng bản sắc dân tộc (Phần 3: bài 9bài 10bài 11).

Học giả Phạm Quỳnh từng nói: "Truyện Kiều còn, tiếng ta còn. Tiếng ta còn, nước ta còn." Kỳ cuối cùng của loạt bài này tập trung vào vấn đề ngôn ngữ. Đây là thách thức gây chia rẽ lòng người lớn nhất trong cuộc cách mạng danh tính ở Ukraine.

1991: Tiếng Nga là ngôn ngữ xã hội

Sau khi Liên Xô sụp đổ, dù tiếng Ukraine trở thành ngôn ngữ chính thống cấp nhà nước, thực tế đây vẫn là một quốc gia song ngữ.

Hầu như ai ở Ukraine cũng có thể nói hoặc hiểu tiếng Nga với mức độ thành thạo khác nhau. Địa vị xã hội của tiếng Nga thậm chí còn có phần lấn lướt (bài 7). Di sản của 300 năm "Nga hóa" đã biến nó thành ngôn ngữ của quyền lực và trí tuệ. Từ công sở đến chính phủ, tiếng Nga là công cụ bắt buộc để học tập, hòa nhập và thăng tiến. Muốn thành công trên chính quê hương mình, người Ukraine buộc phải thạo tiếng Nga.

Ngược lại, tiếng Ukraine bị giới hạn trong gia đình hoặc nông thôn, gắn liền với định kiến "nhà quê, ít học". Trước chiến tranh, nhiều người vẫn mặc định tiếng Nga đẳng cấp và văn minh hơn.

Đây là nguồn gốc ra đời của thứ ngôn ngữ pha trộn Surzhyk (nghĩa đen là bột mì pha lúa mạch đen). Dân quê lên phố cố gắng học tiếng Nga để hòa nhập nhưng không thoát được gốc gác, vô tình tạo ra một thứ ngôn ngữ lai căng: ngữ pháp, phát âm kiểu Ukraine, nhưng chèn từ vựng Nga. Nôm na, nó hơi giống như tiếng bồi: "Mày mếch-xua cái đét-lai cho tao nhé."

Vì thế hệ trẻ ít thạo tiếng Nga hơn, trước chiến tranh, trong các gia đình thường có cảnh bố mẹ dùng tiếng Nga, con cái dùng tiếng Ukraine mà vẫn hiểu nhau. Nhiều nhân vật tôi phỏng vấn mở đầu bằng tiếng Ukraine vì phép lịch sự, rồi chuyển sang tiếng Nga cho thuận tiện. Họ sống theo "công thức Kyiv" – một từ tiếng lóng chỉ sự linh hoạt cả hai ngôn ngữ, bởi Kyiv là thủ đô trung tâm, nơi giao thoa của nhiều luồng di dân và văn hóa Ukraine.


Trong thời kỳ quá độ chuyển đổi ngôn ngữ, nhiều học sinh chọn tiếng Surzhyk để trò chuyện với nhau vì ai cũng hiểu (Ảnh một trường học dưới lòng đất ở Kharkiv)

2012: Tiếng Nga trở thành quân bài chính trị

Năm 2012, uy tín của Tổng thống thân Nga Viktor Yanukovych sụt giảm khi lời hứa "cải thiện đời sống" thất bại. Để kéo sự chú ý khỏi vấn đề tham nhũng, ông quay sang thực hiện một cam kết tranh cử khác: Nâng tiếng Nga thành "ngôn ngữ quốc gia thứ hai".

Tuy nhiên, điều này cần 2/3 Quốc hội đồng ý sửa Hiến pháp. Để lách luật, ông dùng "Hiến chương châu Âu về Ngôn ngữ" để trao cho tiếng Nga địa vị "ngôn ngữ khu vực". Nhờ đó, tại vùng Đông Nam, tiếng Nga sẽ được dùng trong dịch vụ công ngang hàng với tiếng Ukraine.

Ủy ban Venice của châu Âu phản đối, coi đó là sự đánh tráo khái niệm. Hiến chương là để bảo vệ những ngôn ngữ sắp tuyệt chủng, trong khi tiếng Nga tại Ukraine đang thống trị truyền thông, kinh doanh và đô thị. Hiến chương bị chỉ trích là công cụ để nâng vị thế tiếng Nga mà không cần sửa Hiến pháp.

Như vậy, trước năm 2012, tiếng Nga là "ngôn ngữ xã hội", đặc biệt là ở vùng Đông Nam, (giao tiếp tự do, nhưng giấy tờ hành chính là tiếng Ukraine). Sau 2012, tiếng Nga trở thành "ngôn ngữ khu vực" ở Đông Nam (giấy tờ buộc phải có tiếng Nga).

Chính sự luật hóa này đã khiến phe cực hữu cáo buộc rằng "chính sách Nga hóa đang quay lại, Ukraine đang mất chủ quyền văn hóa". Họ dùng luôn quân bài "ngôn ngữ" để đánh lại Yanukovych và kích động tâm lý sợ hãi. Nhiều cử tri ôn hòa dồn phiếu cho đảng cực hữu Svoboda vì họ cam kết bảo vệ tiếng Ukraine một cách cực đoan nhất.

 

Đảng cực hữu Svoboda biểu tình năm 2012 đòi bảo vệ tiếng Ukraine

Bạo lực bùng phát dẫn đến Cách mạng Maidan, buộc Yanukovych tháo chạy. Cùng năm đó (2014), Nga sáp nhập Crimea và hậu thuẫn miền Đông ly khai với lý do "bảo vệ người nói tiếng Nga".

2019: Tiếng Nga phải là ngôn ngữ thứ hai

Việc bị mất Crimea và hai tỉnh miền Đông khiến chính phủ Ukraine nhanh chóng nhận ra rằng ngôn ngữ không chỉ là "công cụ giao tiếp" mà còn là "cột mốc biên giới". Ở đâu có tiếng Nga, ở đó xe tăng Nga "có cớ tiến vào". Việc luật hóa tiếng Ukraine trở thành vấn đề an ninh quốc gia và hành động tự vệ.

Năm 2019, luật ngôn ngữ mới ra đời, thay thế quyền lực địa phương (luật 2012) bằng quyền lực tập trung ở cấp nhà nước, chuyển tiếng Ukraine từ "khuyến khích" sang "bắt buộc".

  • Mọi giao tiếp trong không gian công cộng (công sở, trường học, bệnh viện, nhà hàng, truyền thông, giao thông) phải bắt đầu bằng tiếng Ukraine, chỉ chuyển sang tiếng Nga nếu có yêu cầu. Ví dụ, nhân viên hay tài xế… sẽ chào bằng tiếng Ukraine, sau đó chuyển sang tiếng Nga hoặc tiếng Anh nếu khách yêu cầu.
  • 90% thời lượng truyền thông là tiếng Ukraine. Báo chí bằng tiếng nước ngoài phải có bản tiếng Ukraine. Chi phí gấp đôi khiến nhiều tờ báo đóng cửa bản tiếng Nga.
  • Mọi quan chức, bác sĩ khu vực công, giáo viên, thẩm phán, cảnh sát... phải có chứng chỉ tiếng Ukraine mới được bổ nhiệm.
  • Giáo dục siết chặt dần: Cấp I vẫn học bằng tiếng Nga nếu đó là tiếng mẹ đẻ; Cấp II tăng tỷ lệ tiếng Ukraine từ 20-60%; Cấp III tối thiểu 80%.
  • Tuy nhiên, đây không phải lệnh cấm nên trong cuộc sống hằng ngày và không gian tôn giáo, tiếng Nga vẫn được nói như thường: từ trên mạng, đến trong nhà, ra ngoài đường. Hầu hết các cuộc phỏng vấn trong loạt bài này là bằng tiếng Nga.

Luật ngôn ngữ 2019 bị Đảng Đối lập (thân Nga) kháng cự mạnh mẽ. Chính phủ bị kiện ra tòa. Ủy ban Venice của châu Âu lại tiếp tục chỉ trích cú đảo chiều 180 độ này. Hungary lên án kịch liệt vì có tới 150.000 người Ukraine gốc Hung nói tiếng Nga. Họ tuyên bố chặn đường Ukraine vào NATO nếu không sửa luật.

Tuy nhiên, người dân phản kháng bằng cách "mặc kệ". Phép vua thua lệ làng, nhiều nơi chỉ thay đổi về mặt hình thức, còn giao tiếp thực tế ở công sở, nhà máy, trường học vẫn dùng tiếng Nga như cũ.

 

Ảnh chụp màn hình hướng tên lửa Nga tấn công Odesa. Các mạng xã hội ở miền Đông Nam vẫn chủ yếu bằng tiếng Nga.

2022: Tiếng Nga là ngôn ngữ của kẻ thù

Nhưng cuộc chiến toàn diện năm 2022 đã thay đổi tất cả. Chỉ qua một đêm, bom đạn đã khiến chính sách ngôn ngữ vừa chậm chạp vừa bị phản đối bỗng tăng tốc chóng mặt. Trớ trêu thay, chính Putin chứ không phải chính quyền Ukraine đã tạo ra làn sóng người dân ruồng bỏ tiếng Nga.

"Tôi quay lại nói tiếng Ukraine ngay sau khi Nga xâm lược" – một cựu chiến binh thời Liên Xô kể – "Cứ như một cuộc cách mạng văn hóa vậy, hàng triệu người từ chối nói tiếng Nga, dù đó là ngôn ngữ mẹ đẻ của họ. Tổng thống Zelenskiy cả đời nói tiếng Nga cũng chuyển sang tiếng Ukraine. Ông ấy nói sai rất nhiều.

Thậm chí người già cũng đổi. Vợ tôi bảo Nga là quân xâm lược, nói tiếng Nga chỉ tổ 'bẩn miệng'. Bà ấy còn không muốn gõ chữ 'ы' trên bàn phím (ký tự chỉ có trong tiếng Nga).

Thế là tôi cũng phải đổi. Tôi phát hoảng khi thấy mình đã bị Nga hóa đến mức quên cả tiếng mẹ đẻ. Khi cô nói 'cảm ơn' bằng tiếng Ukraine, tôi vừa xấu hổ, vừa xúc động. Tại sao một cô gái xa lạ lại tôn trọng tiếng nói của tôi hơn chính bản thân tôi?"

Thói quen khó bỏ

"Chú còn nói tiếng Nga không?"

"Có chứ. Nhưng chỉ khi cãi nhau với vợ thôi. Tức quá thì chỉ muốn phun ra thật nhanh cho bõ tức."

"Ông ấy còn nói chuyện với… chó bằng tiếng Nga nữa" – Bà vợ ngồi cạnh bật cười chêm vào – "Chó mèo thì nói tiếng gì chẳng được. Miễn vuốt ve là nó thích."

Ở Khmelnytsky, một tình nguyện viên thú thật với tôi: "Giúp Mai phiên dịch vất vả lắm, vì não tôi phải qua 3 bước: Nghĩ bằng tiếng Nga → chuyển sang tiếng Ukraine → dịch sang tiếng Anh. Thế nên tôi phản ứng chậm. Mai kiên nhẫn nhé."

Tôi nhanh chóng nhận ra, vào thời điểm 2025, bất chấp luật hạn chế và phong trào đổi tiếng, ngôn ngữ xã hội chủ đạo ở Ukraine vẫn là tiếng Nga. Nhiều lần tôi nói "cảm ơn" bằng tiếng Ukraine khiến những nhân viên ở siêu thị và bảo tàng… giật nảy mình. Tôi thường nháy mắt một cái. Họ ngạc nhiên khi thấy một cô gái châu Á nói tiếng Ukraine. Họ bẽn lẽn cười như ngầm bảo: "Ok, tôi biết rồi."

Ở Odesa, khi thấy một nhà khảo cổ nói tiếng Nga, tôi trêu: "Ơ kìa, đây là viện bảo tàng, chị phải nói tiếng Ukraine chứ?" Oksana cười xòa: "Biết vậy mà khó quá. Cả đời mình đã nói tiếng Nga." Rồi cô rơm rớm nước mắt: "Đau lòng lắm. Vì tôi đang dùng tiếng nói của kẻ thù. Vì chúng tôi nói tiếng Nga mà cuộc chiến này nổ ra. Vì tiếng Nga mà chồng tôi phải ra trận."

 

Tác giả và nhà khảo cổ Oksana

Bài tiếng Nga cực đoan

Tuy nhiên, cuộc chiến tàn khốc đã tạo ra những "cảnh sát ngôn ngữ cực đoan".

Một Việt kiều so sánh như sau: "Việt Nam và Trung Quốc hết đánh nhau lâu rồi, nhưng tâm lý bài Tàu vẫn rất mạnh vì đó là kẻ thù truyền kiếp. Hồi có ý kiến đưa tiếng Trung thành ngoại ngữ ở cấp phổ thông, tôi nhớ người ta rầm rầm phản đối. Nghệ sĩ Trấn Thành nói tiếng Việt, đóng góp hàng tỷ tiền cứu trợ, làm ra bao chương trình hay. Thế mà còn bị chửi là 'mong gì một thằng gốc Hoa lấy vợ Hàn có lòng yêu nước?' Thử tưởng tượng nếu bây giờ Trung Quốc ném bom tàn phá Việt Nam thì những văn hóa người Hoa có thoát khỏi kỳ thị không?"

Tương tự, cuộc chiến ở Ukraine đã tạo ra những "cảnh sát ngôn ngữ cực đoan".

Có những bồi bàn bị mắng vì không chào bằng tiếng Ukraine. Có những giáo viên bị học sinh quay video vì lỡ dùng tiếng Nga. Một kỹ sư ở Odesa cho rằng "không nói tiếng Ukraine thì không phải người Ukraine". Một giáo sư tuyên bố những người lính ở tiền tuyến "không chiến đấu vì Ukraine nếu họ nói tiếng Nga", vì "người yêu nước phải nói ngôn ngữ của dân tộc".

Ở Kyiv, tôi trò chuyện với một cô bé 15 tuổi, con một nhân viên sứ quán Việt Nam. Bé nói tiếng Việt ở nhà, tiếng Nga ở trường, tiếng Ukraine khi cần và tiếng Anh với tôi.

Thấy bé giỏi quá, tôi hỏi thì bé kể: "Chiến tranh khiến nhiều bạn tẩy chay tiếng Nga. Thậm chí có bạn bảo 'mày cứ nói tiếng Việt đi tao còn thấy dễ chịu hơn'." Tiếng Anh được các bé chọn vì nó trung tính nhất.

 

Bé kể nhiều bạn vứt hoặc đốt hết sách tiếng Nga. Có cô giáo tiếc của, cho bé rất nhiều sách cũ. Bé không nỡ từ chối, lại sợ sách bị đốt nên đem về, nhồi hết dưới gầm sô pha.

Tương tự, Andrzej Ludek – một doanh nhân Ba Lan – kể rằng ông và các đối tác Ukraine đều thành thạo tiếng Nga, nhưng họ đã chọn tiếng Ba Lan (hoặc tiếng Anh) để giao tiếp vì không muốn nói tiếng Nga.

Khi ông tổ chức hòa nhạc quyên góp cho tiền tuyến ở Ba Lan, những nghệ sĩ Ukraine đang tị nạn ở đây đã từ chối vì trong chương trình có một cô bé hát tiếng Nga. Bài hát có lời "người lớn ơi, đừng đánh nhau nữa", nhưng vì hát bằng tiếng Nga nên nó trở thành "tiếng nói của kẻ thù" chứ không còn là "ca khúc phản chiến".

Andrzej vừa kể vừa nghẹn ngào: "Con bé bị loại khỏi chương trình. Nó mới 10 tuổi. Làm sao giải thích cho nó hiểu đây?"

 

Ông Andrzej Ludek (ảnh nhỏ) chia sẻ video bài hát "Отмените войну". Trên nền hoa mang màu cờ Ukraine, bé Zarinka hát tiếng Nga kêu gọi người lớn ngừng đánh nhau.

Ở Odesa, một giáo sư đã từ chối lời hẹn gặp của tôi: "Tôi rất bận, không tiếp cô được." Rồi bà nhắn thêm: "Nhân tiện, cô viết tên thành phố của tôi sai rồi. Odesa chỉ có một chữ 's'. Hai chữ 's' (Odessa) là phiên âm theo tiếng Nga."

Tôi vội vàng xin lỗi và xác nhận rằng, theo phiên âm tiếng Ukraine, Kharkov → Kharkiv, Lvov → Lviv, Kiev → Kyiv. Nhưng bà vẫn từ chối gặp tôi.

Thấy tôi buồn, một doanh nhân an ủi: "Bà đó cực đoan. Tôi vẫn viết Odessa hai chữ 's'. Gia đình tôi 6 đời ở đây. Tôi nói tiếng Nga nhưng sẽ chống Nga đến hơi thở cuối cùng. Chỉ đám cực đoan mới đánh đồng tiếng Ukraine với lòng yêu nước."

Chàng trai tình nguyện ở Khmelnitsky cũng giải thích thêm: "Ngôn ngữ và danh tính là hai khái niệm khác nhau. Người Mexico nói tiếng Tây Ban Nha nhưng đánh Tây Ban Nha giành độc lập. Người Đài Loan nói tiếng Trung nhưng đâu muốn là một phần đại lục? Người Mỹ, Ireland và Scotland nói tiếng Anh nhưng viết lịch sử bằng máu với người Anh."

Nội chiến văn hóa

Ở Odesa, tôi gặp một vài người thoạt tiên chạy tị nạn khỏi miền Đông. Sau khi thấy tiếng Nga bị tẩy chay các nơi khác ghê quá, họ lại quay về vùng chiến sự.

Họ phải chạy tị nạn hai lần. Một lần trốn bom đạn Nga, một lần trốn áp lực của hàng xóm, bạn bè và đồng nghiệp. Lần thứ nhất là cuộc chiến vật lý chống ngoại xâm, lần thứ hai là cuộc nội chiến văn hóa với chính đồng bào mình.

Một phụ nữ lớn tuổi từ Mariupol nói với tôi rằng bà từng là biên tập viên văn học Nga và rất yêu văn hóa Nga. Tuy nhiên, khi chạy loạn tới Kyiv, việc bà không che giấu tình yêu ấy khiến những người hàng xóm bị tổn thương. Họ gây sức ép khiến anh chủ người Việt đang cưu mang bà phải mời bà ra khỏi nhà và đi ở nơi khác. Họ bảo: "Chính vì những người như bà nên mới có cuộc chiến này."

 

Nhà soạn nhạc Nga Tchaikovsky được nhiều người Ukraine yêu thích. Cuộc chiến đã khiến các tác phẩm của ông bị tẩy chay. Những người còn quá gắn bó với văn hóa Nga có thể bị phán xét.

Khi nói chuyện với tôi, giọng bà hiền dịu nhưng đầy thách thức: "Đương nhiên là tôi nói được tiếng Ukraine chứ. Nhưng tôi cố tình không nói đấy. Không ai ép tôi được hết."

Thái độ phản kháng ấy lặp lại với một cô gái gốc Việt ở Odesa. Cô nói được tiếng Ukraine nhưng kiên quyết chỉ nói tiếng Nga. Lý do của cô là "phải nói tiếng Nga để người ngoài hiểu rằng không phải vì cái ngôn ngữ mà đánh nhau".

Giáo sư Anastasia Piliavsky là một trong những tiếng nói phản biện mạnh mẽ từ Odesa. Cô cho rằng việc kỳ thị tiếng Nga khiến đất nước bị chia cắt nặng nề:

"Người miền Đông nói tiếng Nga chống Nga kiên cường nhất và họ cũng là những người chịu thiệt hại nặng nề nhất trong cuộc chiến này. Từ những ngày đầu tiên, Odesa đã gọi tên Nga là kẻ xâm lược. Ở chiến hào, lính tráng vẫn nói tiếng Nga. Thật vô đạo đức khi những kẻ yên ấm ở hậu phương dám xúc phạm người đang đổ máu ở chiến trường chỉ vì họ nói tiếng Nga. Nếu những người lính ấy buông súng, thử hỏi cái đám ấy sẽ nói tiếng Ukraine kiểu gì khi đất này đã trở thành đất của Nga?"

 

Giáo sư Anastasia Piliavsky (ảnh nhỏ) cho rằng việc kỳ thị tiếng Nga là sai lầm chiến lược trong chính sách "thoát Nga" của Ukraine. Di sản văn hóa như tượng nhà văn Isaac Babel (sinh ra ở Odesa) cần được gìn giữ dù sinh thời ông viết bằng tiếng Nga.

Tuy nhiên, rất nhiều người nhấn mạnh rằng, những kẻ bài tiếng Nga cực đoan chỉ là thiểu số. Vấn đề là họ to mồm và hung hăng. Thay vì "khẩu súng", họ coi "ngôn ngữ" là vũ khí.

Tôi nhớ đến Maxim – chàng võ sĩ đấm bốc ở Odesa không dám đi lính nhưng đã khóc vì biết mình hèn nhát (bài 4). Một lần thấy đám trẻ con hát tiếng Nga để quay TikTok, anh điên tiết muốn tẩn cho bọn nó một trận. Nắm đấm lẽ ra dành cho kẻ thù suýt nữa thành vũ khí để anh bắt nạt lũ con nít.

Và máu đã đổ trong cuộc "nội chiến văn hóa" mà Anastasia mô tả.

Một nghị sĩ cực đoan tên là Iryna Farion đã chỉ trích binh sĩ của Lữ đoàn Azov rằng họ "không phải là người Ukraine nếu không nói tiếng Ukraine. Cùng lắm chỉ là người Nga có tư cách công dân Ukraine thôi."

Lính tráng và sinh viên phẫn nộ tột độ. Họ đòi bà bị sa thải. Một năm sau (2024), bà bị một thanh niên 18 tuổi ám sát. Cậu ta ra tay không phải vì ủng hộ nước Nga, mà vì bà đã "xúc phạm người lính và gây chia rẽ nội bộ".

Như vậy, ngôn ngữ và văn hóa Nga trở thành nạn nhân (sau cuộc chiến) chứ không hẳn là nguồn gốc (khởi đầu) cuộc chiến. Nỗi sợ "tụt hạng văn hóa" là có thật trong tâm trí nhiều người muốn giữ tiếng Nga. Bom đạn khiến cực đoan đẻ ra cực đoan, đẩy những người yêu nước theo kiểu khác nhau quay ra tấn công lẫn nhau.

 

Lễ tang bà Iryna Farion và con phố đặt theo tên bà (ảnh nhỏ)

'Thép đã tôi thế đấy'

Khi loạt bài này ra mắt, một bạn đọc người Việt nhận xét rằng Ukraine giống như nhân vật Pavel Korchagin trong Thép đã tôi thế đấy.

Hầu như ai bị/được tôi hỏi cũng phủ nhận, thậm chí bực mình khi Ukraine bị so sánh với một "biểu tượng tuyên truyền" của Xô-viết – thứ mà họ muốn cắt bỏ.

Duy nhất một nhà sử học đồng tình.

"Pavel là người Ukraine. Anh trưởng thành qua sự khốc liệt cả về tinh thần lẫn thể xác. Đất nước này cũng vậy. Ukraine xây dựng bản sắc trên những chấn thương. Đó là Nga hóa, là nạn đói Holodomor, là Chernobyl, là cuộc chiến hiện tại.

Nhưng để làm cách mạng, Pavel phải cực đoan với tư duy nhị nguyên. Anh ta nhìn thế giới chỉ có bạn hoặc thù. Ukraine cũng vậy. Nếu không có cuộc chiến này, quá trình 'thoát Nga' sẽ mưa dầm thấm lâu hàng chục năm. Nhưng chiến tranh đã khiến một số người Ukraine yêu nước kiểu độc hại.

Luật lệ chỉ là phần nhỏ thôi. Chính người dân vì thù Nga quá nên cái gì dính đến Nga cũng thành xấu xí và ghê tởm. Bom đạn đã khiến chúng tôi 'thoát Nga' như những người cộng sản năm xưa 'thoát Sa hoàng'. Cũng đập phá tan tành trật tự cũ, đổi tên, xây mới, chụp mũ nhau là giặc".

Tâm sự của nhà sử học khiến tôi nhớ tới một cô giáo ở Lviv. Cô bảo Ukraine đã bị "Nga hóa" quá lâu. Để xây dựng danh tính Ukraine có bản sắc riêng, họ buộc phải giết chết một phần thân thể mình.

"Cô ấy nói đúng đấy" – nhà sử học trả lời – "Chúng tôi phải đoạn tuyệt với văn hóa và ngôn ngữ Nga, cũng như Pavel phải đoạn tuyệt với cả hai người con gái anh yêu tha thiết. Người thứ nhất vì khác biệt giai cấp, người thứ hai vì anh sợ tình yêu sẽ xao nhãng lý tưởng cách mạng."

 

Áp phích tuyên truyền thời Liên Xô tả cảnh xây dựng tuyến đường sắt Baikal–Amur trên nền chân dung Pavel Korchagin – nhân vật chính trong tiểu thuyết Thép đã tôi thế đấy của nhà văn Nikolai Ostrovsky

"Nhưng nếu định nghĩa 'Ukraine = không phải Nga' thì đất nước sẽ bị chia cắt từ bên trong. Ukraine là một quốc gia đa văn hóa. Người nói tiếng Nga đã và sẽ mãi là một phần máu thịt của dân tộc này. Họ nói tiếng Nga nhưng chính họ đang đổ máu bảo vệ Ukraine".

"Tương lai Ukraine sẽ ra sao?" – tôi hỏi.

"Tôi không muốn Ukraine là thép. Tôi luyện trong lò lửa chiến tranh xong nó sẽ trở nên cứng rắn nhưng lạnh lùng. Tôi muốn Ukraine là một bài dân ca.

Hàng triệu nông dân hát dân ca đã gìn giữ được bản sắc Ukraine suốt mấy trăm năm qua. Dân ca của chúng tôi rất lạ, nhiều bè cao thấp, mới nghe chênh phô nhau, thậm chí hơi chói tai. Nhưng cuối cùng đều hòa quyện và ngân dài cùng nhau ở đoạn cuối.

Dân ca là linh hồn và tính cách của dân tộc này. Những kẻ cực đoan muốn tất cả phải hát cùng một giọng của chủ nghĩa dân tộc hẹp hòi. Nhưng khi tiếng súng ngưng, tôi tin người ta sẽ nhận ra rằng, để một bài dân ca kiểu Ukraine sống được, nó cần mọi thanh âm, kể cả tông giọng của những kẻ đã từng lạc nhịp vì lịch sử."

"Anh muốn nhắn gì với độc giả loạt bài này?"

"Tôi cảm ơn những người Việt đã lắng nghe tiếng nói từ Ukraine. Tôi xin tặng các bạn bài dân ca Cây cầu gỗ liễu (Verbovaya Dooshchechka). Người Ukraine chúng tôi thường múa điệu này bằng cách dệt tay vào nhau thành cây cầu để nâng một em bé đi qua:

'Này Nastochka em đang ở đâu? Em đang đi qua cây cầu gỗ liễu. Em chạy đến nơi rừng cây bốc cháy. Em dùng xô xách nước dập lửa. Bao nhiêu giọt nước là bấy nhiêu dòng sự thật'."

 

AFP/Getty Images

Ghi chú về tác giả và tác phẩm: Tiến sĩ Nguyễn Phương Mai là chuyên gia đào tạo trong lĩnh vực Khoa học Não bộ ứng dụng vào Giao tiếp-Quản trị đa văn hóa/Phát triển năng lực cá nhân. Loạt bài ghi lại những quan sát của tác giả sau gần 4 tháng sống tại Ukraine, Nga và một số nước trong vùng đệm của hai bên chiến tuyến (tháng 6-9/2025). Chuyến đi nhằm mục đích tìm hiểu văn hóa với tư cách cá nhân, độc lập, bằng chi phí riêng, phi lợi nhuận, không có tài trợ hoặc liên kết hợp tác với bất kỳ tổ chức nào. Tên một số nhân vật đã được thay đổi.