Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2026

Trên đỉnh giời

 

Trên đỉnh giời – Truyện ngắn của Y Ban

Cha mẹ chăm chỉ làm nương rẫy, nhà nó đủ cái ăn cái mặc. Có bận người của xã đến vận động cha mẹ cho nó để lớp học. Cha cũng lặn lội đưa nó đi được nửa tháng. Con đường đến trường phải qua hai cái đỉnh trời, ba con suối. Cha than thở, khó hơn trăm lần kiếm cái bỏ vào mồm, nói như cán bộ cũng chỉ là học cái chữ rồi kiếm cái bỏ vào mồm thôi mà, đủ cái bỏ vào mồm rồi mà. Thế là nó không đi học, hai đứa em cũng không đi học. Nó chẳng buồn. Ba chị em nhà nó làm ra đủ cái vui.


                                            Nhà văn Y Ban

Chiếc giường này là một thân cây gỗ được xẻ ra làm đôi. Nó rất dài và rộng, được đặt trong một căn nhà nhỏ trên đỉnh núi.

Con bé đó đã nằm ngủ trên chiếc giường này từ khi mẹ sinh ra nhưng chỗ của nó không in một nơi. Từ khi nó biết nhớ chỗ của nó đã dịch ra xa lòng mẹ để nhường chỗ cho đứa em gái mới sinh của nó. Thi thoảng tay mẹ vẫn với qua chỗ nó, lúc sờ trán, lúc sờ vào mông. Nó còn bé nên vẫn đái dầm. Mẹ sờ trán để xem nó có khỏe mạnh không và sờ đít xem nó có đái dầm không. Chỉ là sờ vậy thôi, khi trán nó hu hi mẹ cũng chỉ nằm yên ngủ tiếp, khi đít có ướt mẹ cũng không dậy để thay váy cho nó. Trán nó sẽ tự mát và váy nó sẽ tự khô. Một thời gian sau nó càng nằm cách xa mẹ hơn bởi đứa em nữa ra đời, nó là con trai. Mẹ không với tay qua nó nữa. Mí lại nó cũng đã biết nằm cách xa đứa em gái. Nó không còn đái dầm nhưng con bé kia thì vẫn đái dầm, nó đái bãi to ướt cả sang váy chị. Có một chỗ bất di bất dịch, đấy là chỗ nằm của cha nó. Cha luôn nằm mé ngoài cùng phía tay phải. Thường thì là cha, rồi đến mẹ, đến em trai, em gái và sau cùng là nó. Cũng có những bận thay đổi, mẹ không nằm cạnh cha mà đến bên nằm cạnh nó hoặc là giữa nó và em gái. Khi ấy em trai sẽ nằm vào lòng cha. Cha vòng tay qua mông thằng bé. Nó và em gái chưa bao giờ được nằm trong lòng cha.

Trong căn nhà đó có một nơi cho ông bà của nó nằm. Ông bà đã già, không nằm trên cây gỗ vì rất lạnh và đau người. Cha nó khâu tấm vải chàm rồi nhồi những bông hoa lau vào đấy. Cái đệm rất êm ái được đặt cạnh bếp lửa. Ngày đông lạnh giá chị em nó sẽ ngồi cùng ông bà trên tấm đệm. Nó lớn nhất sẽ canh chừng bếp lửa để lửa không tắt và không cháy lan vào tấm đệm.

Cha mẹ chăm chỉ làm nương rẫy, nhà nó đủ cái ăn cái mặc. Có bận người của xã đến vận động cha mẹ cho nó để lớp học. Cha cũng lặn lội đưa nó đi được nửa tháng. Con đường đến trường phải qua hai cái đỉnh trời, ba con suối. Cha than thở, khó hơn trăm lần kiếm cái bỏ vào mồm, nói như cán bộ cũng chỉ là học cái chữ rồi kiếm cái bỏ vào mồm thôi mà, đủ cái bỏ vào mồm rồi mà. Thế là nó không đi học, hai đứa em cũng không đi học. Nó chẳng buồn. Ba chị em nhà nó làm ra đủ cái vui.

Sau cái mùa đông lạnh giá tê người nắng ấm chiếu thẳng xuống ngôi nhà của nó, mẹ tất bật mang váy áo ra phơi. Cha dựa lưng vào gốc cây trám cổ thụ cười trong trẻo, cha nó còn trẻ.

– Giời đất mới tuyệt vời làm sao chứ, mấy đứa trẻ đâu ra cả đây mà đón nắng mới. Nhà ta ở cả một đỉnh giời.

Những đứa trẻ không ở trong nhà, chúng đã luồn vào rừng từ sáng sớm. Cả mùa đông chúng bị giam chân bên cái bếp, chân chúng buồn lắm rồi. Chúng im lặng chạy len lỏi qua các gốc cây. Chúng đi tìm những con thú nhỏ chui ra khỏi hang để kiếm ăn. Thằng Tím rất giỏi bắn đá. Nó kiếm một cái chạc cây ổi, gỗ dẻo quánh. Nó gọt hết vỏ chỉ còn lõi. Nó bảo cha kiếm cho nó một đoạn dây cao su, nó chế thành súng cao su. Viên đạn đá cũng được nó mài thật tròn và nhẵn thín. Em Thỏn thì giỏi bắt cá suối. Qua mùa đông nước suối cạn. Từ hốc đá chui ra một lũ cá. Em Thỏn lấy đất đắp thành một con lươn quây lũ cá lại. Em dùng tay tát bớt nước. Lũ cá giãy giụa trong bàn tay của Thỏn. Mỗi khi bọn trẻ vào rừng đều mang được sản vật từ rừng về.

Một đêm mẹ nằm xuống bên cạnh nó. Mẹ rờ rẫm khắp người nó, rồi mẹ luồn tay vào ngực nó. Trên cái ngực phẳng kỳ của nó đang mọc lên hai cái múm cau tròn tròn. Nó thường tránh không động vào hai cái cục tròn tròn trên ngực vì rất đau. Nó nằm im co rúm lại không dám phản ứng với cái tay của mẹ. Bàn tay của mẹ sờ xuống mông rồi lần cả vào khe hẹp giữa hai chân nó. Ở cái nơi đó cũng rất đang khó chịu, những cơn ngứa ngáy xấu hổ chết đi được. Tay mẹ đụng vào bỗng rụt vội như khi đụng vào đám lông trên bẹ măng. Nó bỗng nghe tiếng mẹ thở dài. Xong rồi mẹ nằm xây lưng lại với nó. Những ngày sau mẹ như muốn nói điều gì với nó rồi lại như ngại ngùng đành thôi.

Ở đỉnh trời ngày nắng cũng đã tách biệt với mọi người, có khi cả năm không có khách nào qua nhà nó, đừng nói ngày mưa. Khi mưa xuống chỉ có ngồi trong nhà trông mưa. Nếu không nhanh cái chân thì cũng chỉ có rúc vào hang chờ mưa tạnh. Mẹ nó đã không kịp về khi mưa rừng ập xuống. Mẹ nó cũng không kịp tìm một cái hang. Khi tạnh mưa cha nó đi tìm mẹ, cõng mẹ về nhà chỉ còn cái xác, linh hồn đi chơi nơi khác rồi. Cha nó chôn mẹ cách nhà 10 mét. Ba chị em nó buồn thiu cùng lũ chó ngồi canh mộ mẹ. Thằng Tím vòng tay ôm chặt lấy nấm đất chưa có cọng cỏ nào rồi ngủ thiếp trên đó.

Trên chiếc giường nhà nó, cha vẫn nằm ở mé ngoài cùng phía tay phải, rồi đến thằng Tím, đến em gái rồi đến nó. Thiếu mẹ nên chỗ nằm cứ thừa ra mênh mông. Chúng còn trẻ con giấc ngủ thiên thần vẫn choán chỗ nhớ thương. Chỉ có cha nó trằn trọc cả đêm không ngủ được. Cha mò dậy uống rượu. Uống say rồi thì mò về giường ngủ.

Bóng tối dày đặc cha khua hai tay như để chọc thủng cái lớp màng. Cái nơi cha nó thuộc về đã như là một sự mặc định năm bước chân, không hơn không kém. Cha muốn đổi chỗ nằm. Một bóng người nhỏ thó chặn bước chân của cha nó.

– Không phải chỗ này là chỗ của mày đâu. Đừng làm thế con ơi, tội lỗi đấy. Để rồi mế sẽ tìm vợ mới cho mày, đừng thế, không được làm thế. Về lại chỗ của mày đi con trai.

Cha nó lè nhè, không khí toàn hơi rượu.

– Kệ tôi, là của tôi mà, tôi đã làm ra nó mà. Nó là của tôi.

– Nó không phải là cây ngô, mày trồng ra cây rồi mày bẻ bắp. Nó là con người đấy, nó là con người mà.

– Tôi cũng yêu nó mà. Tôi cũng yêu nó mà.

– Không phải tình yêu đấy đâu, mày là cha nó, mày yêu con mày, mày yêu con mày, không phải là tình yêu đấy đâu. Mày đen rồi mày đừng nhuộm đen con mày. Hãy để một thằng con trai tinh khiết như hạt sương tìm đến với nó. Chúng nó sinh tình với nhau, chúng thành vợ thành chồng rồi sinh con đẻ cái. Như vợ mày với mày đấy thôi, mày yêu vợ mày.

Cha khóc nức nở rồi quay về chỗ của cha nó.

                           Tranh của họa sĩ Hoàng A Sáng

Bà ốm nặng rồi. Hằng đêm không còn thức để canh cha nó. Cha không ngủ được hằng đêm vẫn uống rượu. Cha còn bỏ đi khỏi cổng trời, lâu lắm mới về nhà. Đêm ấy cha nó về nhà say khướt. Cha đến nằm xuống bên cạnh nó. Cha ôm nó vào lòng. Nó không ngủ nữa mà tỉnh luôn. Nằm trong lòng cha nó thực thấy không thoải mái chút nào. Khi còn bé nữa nó cũng muốn được nằm trong lòng cha như em Tím. Nhưng bây giờ thì nó không muốn. Có một bản năng nào đó đang mách bảo nó, hãy vùng dậy và chạy đi. Nhưng cha đang ghim chặt cánh tay vào cổ nó. Cha luồn tay vào ngực nó. Hãy vùng dậy và chạy đi. Nó cứng đờ người ra, không nhấc nổi bàn tay. Nước mắt của nó rịn ra. Cha nó rít lên.

– Nếu mày khóc to tao sẽ bóp cổ mày chết. Mẹ mày chết rồi, mày phải thay việc của mẹ mày chứ.

Bỗng đâu như có người nâng nó dậy rồi đẩy nó ra khỏi giường. Tiếng của mẹ thì thầm vào tai nó, chạy nhanh đi con ơi. Nó chạy một mạch xuống núi. Người con trai đầu tiên gặp nó cũng còn trẻ con như nó vậy. Đưa nó về nhà rồi nói với mẹ rằng muốn nó làm vợ. Nó ở lại nhà đấy vừa đúng một tháng. Nó nhớ nhà. Nó muốn bảo vệ em Thỏn. Nó bỏ trốn ra khỏi ngôi nhà sàn có bếp lửa ấm.

Một năm sau nó sinh ra một đứa con gái. Bà khóc nhiều đến đui cả mắt. Bà cứ ôm chặt lấy nó mà hờ.

– Bà có tội với mày, bà không bảo vệ được mày. Mày đi rồi sao còn quay về nhà làm gì chứ. Sao bà lại ngu muội thế, sao bà không dạy mày cách bỏ trốn biệt đi chứ. Bà lại tốn lời dạy cái thằng đầu óc đen đặc như bóng đêm. Lý ra bà phải dạy mày cách thoát ra cái sự u tối này. Ôi nếu còn mẹ mày, còn mẹ mày thì mẹ mày đã biết cách bảo vệ cho mày rồi. Cháu gái ơi, trên cái giường đó cả nhà ta cũng đã nằm, cả nhà ông bà nội, ông bà cố nội đều nằm trên đó. Nằm cùng nhau để sưởi ấm qua mùa đông lạnh cóng. Nằm cùng nhau để chống lại con thú đêm hôm mò vào nhà bắt người. Những người đàn ông tráng kiện, trụ cột gia đình đều nằm mé ngoài cùng bên phải. Những người đàn ông đó đều mang trong mình một cục u tối, tao làm ra chúng nó, tao phải được hưởng trước chứ. Nhưng họ không thể nào thực hiện được hành vi u tối vì sự cản trở bất diệt của những người mẹ. Cháu gái khốn khổ của ta, mẹ mày chết rồi nên không bảo vệ được mày. Bà già rồi bà bấy bớt như con cua đá lột xác bà cũng không bảo vệ được mày. Nhưng mày, mày phải bảo vệ em gái mày đấy. Mày phải thay mẹ mày bảo vệ em gái mày.

– Bà ơi cháu quay lại đỉnh giời để bảo vệ em gái cháu. Cháu đã thoát được khỏi sự u tối. Cha cháu không thể động được vào cháu vì mẹ cháu vẫn bảo vệ cháu mà. Đứa bé này là của Lềnh dưới thung lũng.

Chỗ nằm của nó trên chiếc giường có sự thay đổi. Cha nó nằm mép ngoài cùng phía tay trái, nó nằm đầu cùng phía bên phải, đến con nó, rồi đến em gái nó rồi là thằng Tím. Cuộc sống hằng ngày của nhà nó cũng thay đổi. Cha nó bê tha rượu chè không chịu làm nương. Ba chị em nó đầu tắt mặt tối trên nương. Nhà nó vẫn đủ cái ăn cái mặc.

Bà nội qua đời rồi đến ông nó. Ba chị em nó chôn ông bà ở bên cạnh mẹ.

Thằng Tím không chịu nằm trên cùng chiếc giường đó nữa. Nó đi nương làm xong rồi xuống bản, chỗ có đông người. Đến phiên chợ, nó mua những thứ trên đỉnh trời không có. Đó là một chiếc hộp phát ra được tiếng nói. Ba chị em rất thích thú. Thằng Tím nằm trên chiếc đệm của ông bà nó.

Hết mùa đông lạnh lẽo những chùm nắng khỏe khoắn chảy chan chứa xuống ngôi nhà, nó tất bật mang chăn màn ra phơi. Thằng Tím cố sức lôi cha ra ngoài, đặt cha dựa vào gốc cây trám. Thằng Tím nói với cha.

– Nắng đỉnh giời tốt lắm cha à, ngồi đây sưởi người đi, sưởi cả cái tăm tối của cha. Ai làm cha khổ đâu, tại cha mang nó vào người chứ.

Thằng Tím ngồi dựa vào bậu cửa. Nó ngửa mặt nhìn không hề nheo mắt vào bầu trời xanh ngắt không một cọng mây. Nó nhìn lâu lắm, rồi nó vùng đứng dậy. Nó đến bên hai chị gái đang ngồi trên một thảm cỏ xanh mướt với đứa cháu gái bé bỏng bụ bẫm, đẹp đẽ, hai má đỏ hồng như hai trái đào tiên. Đứa bé đang bi bô học nói.

– Chị, tôi phải đi đây. Tôi không ở trên cái đỉnh giời này nữa đâu. Tôi ở lại đây tôi lại tăm tối như cha. Cả nhà vẫn mãi mãi ngủ trên một chiếc giường này sao? Sự u tối sẽ giết chết cả chúng ta chứ không phải vì ta đói cái bụng đâu.

Nó cứng đờ người ra khi nghe thằng Tím nói sẽ bỏ nhà ra đi. Như cái đêm khi cha ôm nó vào lòng có một thứ bản năng nữa trỗi dậy trong nó. Nó muốn nói với em rằng, đi đi em, hãy đi ra khỏi đỉnh giời đến với sự mênh mang của con người.

Nhưng nó gào khóc:

–  Tím ơi mày bỏ cha bỏ chúng chị mà đi thì mọi người sẽ chết hết đấy, ai sẽ gùi ngô về nhà, ai sẽ gùi thóc về nhà. Ai sẽ lùa mấy con trâu xuống suối tắm. Ai sẽ mổ con gà lúc cúng ông bà và mẹ? Tím ơi mày đừng đi. Ở nhà cũng có cái bỏ vào mồm mà. Chị sẽ đi hỏi cái Mây về làm vợ cho mày. Cái giường sẽ của vợ chồng nhà mày. Vợ chồng mày sinh con đẻ cái và lớn khôn trên chiếc giường đấy. Hai chị mày với cha với con bé này sẽ nằm trên cái đệm hoa lau của ông bà.

– Chị đừng cản tôi nữa, tôi đã quyết rồi. Chị đã bắt đầu u tối như cha vậy đó. Mà này chị mới 20 tuổi đấy. Chị hãy tỉnh lại đi. Chị nhớ bảo vệ chị Thỏn đấy, để cha ngủ với chị Thỏn tôi về tôi giết cả nhà.

Thằng Tím bước những bước dài về phía con đường mòn. Nó như tỉnh cơn mê. Nó chạy về phía chuồng bò tháo dây một con bò rồi dắt con bò chạy theo thằng Tím.

– Tím ơi dừng lại, đi chậm chút nào. Dắt theo con bò này, xuống chợ mà bán đi, lấy cái tiền mà đi tìm cái mênh mông không u tối.

Trên chiếc giường nhà nó còn lại bốn người. Cha nó vẫn nằm nơi ông ấy thuộc về sau khi có sự sắp đặt lại, mép ngoài cùng phía bên trái, đến con gái nó, rồi đến nó, em gái nó nằm phía sau lưng nó. Mé ngoài cùng bên phải. Nó cả đêm không ngủ để canh chừng em gái và canh chừng cả chính nó. Cả đêm cha nó không ngủ, cứ đục thủng màn đêm để mò rượu. Uống say rồi thì về giường vồ lấy nó.

– Của tao làm ra mà, tao được hưởng chứ. Mẹ mày chết rồi mày phải thay mẹ mày chứ.

– Con là con của cha chứ con không phải là vợ của cha, cha không được làm thế với con.

– Mày không chịu à, vậy thì để con Thỏn nó chịu vậy.

– Cha không được động vào em ấy. Con không cho phép cha động vào em ấy.

– À mày dám à.

Cha nó nằm sấp lên người con Thỏn. Con Thỏn hét lên.

– Chị ơi cứu em với chị ơi.

Nó xông vào cào cấu cha nó.

– Bỏ ngay em ấy ra, tôi sẽ giết chết ông đấy, bỏ em ấy ra.

Con Thỏn khỏe vùng dậy ủn cha ngã xuống đất. Một cơn giận u tối xâm chiếm toàn bộ cơ thể hai chị em nó. Chúng nhảy lên người cha gào rú đấm đạp. Đứa trẻ thức giấc khóc thét, giãy đành đạch. Những tiếng gào rú dội vào thinh không trên đỉnh giời như tiếng dế nỉ non.

Cha nó ngày càng chìm đắm trong rượu rồi chỉ nằm một chỗ không thể dậy đi lại được.

Vào tiết đông lạnh giá con bé Thỏn có người đến hỏi. Đám cưới của nó rất to. Trên đỉnh giời nó giết một con trâu hai con lợn và một chục con gà để mời bản trên bản dưới đến ăn. Thằng Tím sang tận Lào làm việc cũng về dự cưới chị.

Nó chuyển cha nó vào chỗ bếp nằm trên cái đệm hoa lau của ông bà. Nó và con gái nó nằm ngủ trên cái giường rộng mênh mông. Trước chỉ thiếu mẹ nó mà chỗ nằm đã rộng ra mênh mông rồi. Bây giờ chỉ còn lại có nó và con nó thì sự mênh mông biết nhường nào.

Nhà nó vẫn đủ cái ăn và cái mặc.

Y BAN

Truyện ngắn dự thi Báo Văn Nghệ 2022-24

Jô -

 

Jô -

Truyện ngắn của Y Ban

Jô được ông chủ cứu sống với giá 10 đô la khi tàu ông cập vào một đảo nhỏ trong hành trình vượt đại dương của ông. Một nồi nước được đun sôi, những thổ dân trên đảo đã sẵn sàng vặt lông Jô. Jô được đưa lên tàu. Một lần nữa ông chủ lại cứu Jô. Thủy thủ trên tàu tìm mọi cách để vứt Jô xuống biển. Theo họ - mang một con khỉ trên tàu rất đen đủi. Ông chủ đã mang Jô về phòng trưởng tàu của mình. Tàu cập bến an toàn và thu được nhiều lợi nhuận, ông chủ đã khui sâm banh:

- Các cậu thấy không? Có thể các cậu đúng khi cho rằng khỉ là một loài có vận đen đủi, nhưng đối với con khỉ cái này nó mang đến vận may cho chúng ta.

Jô đứng trên vai ông chủ, bám vào mũ kêpi thủy thủ của ông để về nhà. Nhà ông chủ rất đẹp. Một biệt thự với hai lần cổng khóa. Trong vườn cây cối rậm rạp, có những cây cao như cây cổ thụ và những cây leo quấn quít. Trên các bậc thềm hoa là những chậu cây cảnh đắt tiền.

Bà chủ cũng đẹp cùng những đứa bé ra lần cổng thứ hai đón ông chủ. Lần cổng 1 gia nhân đã đứng mở sẵn. Những đứa trẻ sung sướng khi ông chủ mang Jô về nhưng bà chủ lại có vẻ không vui. Cùng một suy nghĩ như các thủy thủ trên tàu, bà bảo - Khỉ chỉ mang đến vận đen dủi mà thôi. Ông chủ không nói gì cả. Ông xích Jô vào chân ghế, bỏ đồ chơi ngoại cho bọn trẻ, rồi khoác vai bà chủ vào phòng ngủ. Lát sau bà chủ với vẻ mặt đầy hạnh phúc trở ra ngoài. Bà vẫn chưa kịp cất xếp đô la ông chủ đưa cho. Bà ngồi xuống bên cạnh Jô:

- Đáng yêu quá mất thôi. Nhưng này, mày chưa có tên phải không, Ừ, cái trán mày dô ra trông ngộ quá. Mày tên là Jô nhé, có được không?

- Jô hả mẹ, được đấy, cái tên dễ gọi, dễ nhớ. Jô này, Jô này.

Jô có cái tên từ đấy.



Tranh của Ohara Koson.

Jô là một con khỉ cái, đã được 2 năm tuổi. Trước khi được ông chủ cứu, nó sống hoang dã ở trong rừng. Tuy nhiên, hòn đảo nhỏ nơi nó sinh sống là nơi rất đẹp, nhiều khách du lịch. Nó đã từng được tiếp xúc với nhiều người. Con người mà nó tiếp xúc yêu quí nó. Nó đứng trên cành gọi họ, bứt những lá cây rắc trên đầu họ, rồi che miệng cười. Con người tỏ ra thú vị vì những trò nghịch ngợm của nó. Bởi những trò nghịch ngợm đó mà chuyến đi của họ thú vị hơn.

Jô được ông chủ sắm cho một chiếc lồng đẹp. Ông chủ để chiếc lồng trong một ngôi nhà nhỏ lớp lá gồi giữa vườn cây, trông đầy thơ mộng. Kế bên cạnh ngôi nhà của Jô là sân ăn ngoài trời của ông bà chủ. Những ngày đẹp trời ông bà chủ dọn bàn ăn ngay bên cạnh chuồng của Jô. Lũ trẻ yêu quí Jô nên chúng chưa cần ngồi vào bàn vội. Chúng lấy chuối hoặc cơm nắm đưa cho lỗ. Jô kêu chí chí đầy vẻ thích thú rồi ăn những thức ăn bọn trẻ cho. Những lúc hứng chí hơn Jô dùng thức ăn ném lại bọn trẻ. Thế là náo loạn cả bàn ăn. Ông chủ không hài lòng vì trò nghịch ngợm đó của bọn trẻ và Jô. Nhung Jô lại tỏ ra đặc biệt thích thú. Jô rất nhớ rừng và đồng loại. Nhớ cả những người du lịch đến đảo của Jô. Bởi vậy chỉ có khi chơi cùng bọn trẻ Jô mới quên đi thân phân cá chậu chim lồng của mình. Ông chủ hay vắng nhà. Những lúc ông chủ đi vắng bọn trẻ và Jô tha hồ nô đùa với nhau. Bọn trẻ chạy quanh chuồng Jô và cười khanh khách, hồn nhiên. Jo thò tay ra ngoài chuồng để nắm tay, túm tóc, giật áo quần bọn trẻ rồi nhảy tót lên nóc chuồng nhìn xuống che miệng cười. Từ ngày có Jô lũ trẻ vui vẻ và nhanh lớn hơn. Với 2 lần cửa khóa lũ trẻ cũng chẳng khác Jô là mấy. Chúng ít được giao tiếp với bạn bè và cuộc sống.

Riêng có bà chủ thì Jô không sao hiểu được. Bà chẳng bao giờ bận tâm đến việc lũ trẻ chơi với Jô ra sao. Bà cũng chẳng cấm đoán khi bữa ăn dọn ra cạnh chuồng Jô và lũ trẻ dùng thức ăn để đùa cợt với Jô. Khi ông chủ đi vắng bà như đang bận toan tính đâu đó. Bà ngóng trông, ánh mắt vượt qua cả 2 lần cửa và sự xoi mói của người vú già... Khi ông chủ về bà chủ như người thay đổi hẳn. Đầu tiên, bao giờ bà cũng vui mừng cầm 1 sấp đô la ra chuồng Jô, dứ dứ vào mặt Jô rồi nói:

- Ông chủ mày thắng đậm lắm, mày có biết không?

Ông chủ đi đằng sau nhìn theo bà âu yếm. Đó là niềm vui duy nhất khi ông chủ ở nhà. Sau khi cất sấp tiền vào tủ, bà chủ lại trở về bộ mặt lạnh lùng với ánh mắt xa xăm. Jô còn chứng kiến một sự vui mừng nữa của bà chủ, ấy là khi ông chủ với hành lí đi tàu. Bà chỉ chia tay ông bịn rịn, đôi khi có cả nước mắt nữa:

- Anh đi, đầu sóng ngọn gió, nhớ thật sự giữ gìn. Anh mà có mệnh hệ nào thì mẹ con em biết trông cậy vào ai để mà sống. Rồi cái nhà này tiêu ma hết, anh hiểu không?

Ông chủ đã hiểu điều này, nên khi bà chủ nói thế ông cho rằng bà chủ đã thật lòng với ông. Ông ôm chặt lấy vai bà, hôn lên tóc bà:

- Anh yêu em, nhớ chăm sóc các con và chờ anh nhé.

Khi ông chủ ra khỏi lần cổng thứ 2, bà chủ nhảy chân sáo trở về, qua chuồng Jô, bà không nén nổi niềm vui sướng. Bà thò tay vào cù Jô:

- Mày biết không, ông chủ đi rồi đấy.

Jô nhảy cẫng lên cười chí chí. Jô cũng vui lắm. Ông chủ đi là Jô tha hồ mà nô nghịch với bọn trẻ.

Một lần ông chủ trở về nhà với vẻ mặt buồn bã. Bà chủ không còn niềm vui cầm một sấp đô la ra chuồng Jô để khoe nữa. Bà chủ lặng lẽ như một chiếc bóng. Tuy thế, những bữa ăn vẫn diễn ra ở ngoài, bên cạnh Jô. Lũ trẻ thỉnh thoảng lại đánh mắt trao đổi tín hiệu với Jô. Jô cũng đánh tín hiệu lại với chúng trong sự im lặng. Vậy mà, không qua mắt ông chủ được. Ông chủ nghiêm khắc cảnh cáo bọn trẻ. Những ngày sau đó, ông chủ luôn ngồi ở chiếc ghế xích đu trong vườn hút thuốc liên tục. Bà chủ ở trong phòng, không mấy khi ló mặt ra ngoài. Bọn trẻ lại trở về trạng thái như khi Jô chưa đến: chậm chạp và biếng ăn.

Jô cũng buồn chán. Với bản năng cũ, Jô nhớ rừng, nhớ bạn bè, nhớ sự tự do phóng khoáng, nhớ sự nhảy nhót chuyền cành và kêu chí chí vang cả thinh không, nhớ cả cái đói khát mà sự hoang dã mang đến... Khi sống bên cạnh con người Jô thấy trong mình có sự thay đổi. Jô biết yêu, biết giận, tuy chẳng biết phải trái là gì. Jô yêu lũ trẻ, mến bà chủ, ngưỡng mộ và sợ hãi ông chủ. Có một điều dần phai mờ trong trí não của Jô là sự biết ơn cứu mạng Jô với ông chủ. Lúc mới về nhà ông chủ, Jô nhủ mình phải khắc dạ, ghi xương. Nhưng dần dần Jô không còn nhớ sự biết ơn đó nữa. Cứ mỗi lúc ông chủ về Jô không còn được sống trong niềm vui với bọn trẻ thì sự biết ơn của Jô phai đi một ít. Đến một lúc Jô bỗng thấy ghét ông chủ.

Ông chủ ở nhà mãi không đi, bà chủ, bọn trẻ và Jô cùng mong muốn ngày ông lên tàu thật sớm. Sự mong chờ của họ hoàn toàn tiêu tan khi ông chủ tuyên bố: ông sẽ nghỉ ngơi một năm. Sau lời tuyên bố đó, ông chủ cũng tỏ ra ít khắt khe hơn với bọn trẻ. Jô lại được cùng bọn trẻ chơi đùa, thậm chí có lúc ông chủ cũng chơi đùa với Jô và bọn trẻ. Chỉ có bà chủ thì ngày càng tỏ ra khổ sở.

Một mặt bà vẫn phải làm tròn chức trách với chồng con. Mặt khác bà đang đau đáu ra khỏi 2 lần khóa. Có thể con người, ngay cả ông chủ, không thể nào hiểu dược nỗi lòng của bà chủ. Nhưng với Jô, dường như nó hiểu được hết, vì bản năng giống cái - loài - khỉ của nó. Trong 2 lần cổng khóa bà chủ không có ai để trút bầu tâm sự. Một đêm, khuya lắm, cả nhà đã ngủ say, bà chủ ra ngồi trên xích đu ông chủ vẫn ngồi. Bà cũng hút thuốc lá. Một hồi rất lâu sau dường như bà không thể chịu đựng hơn được nữa. Bà đến chuồng Jô.

- Jô ơi, mày có hiểu được tao không hở Jô? Mày có cách gì giúp tao với. Tao sắp chết mất. Mày làm sao để cho ông chủ lại vắng mặt ở cái nhà này đi. Mày có biết mỗi lần ông chủ đi vắng tao hạnh phúc đến thế nào không? Bây giờ thì tim tao sắp vỡ mất rồi. Hãy giúp tao đi, mày là điều may mắn của ông chủ. Vậy bây giờ mày cũng mang sự may mắn đến cho tao đi. Jô, hãy nói đi, mày có giúp được tao không?

Jô rất thương bà chủ nhưng nó chẳng có cách nào để an ủi. Nó khẽ rên lên nho nhỏ. Bà chủ sau khi than thở được với Jô vài lời, chừng như cũng nguôi ngoai đi, bà lau  nước mắt hít một hơi thật sâu cho căng phồng ngực rồi đi vào trong nhà.

Sáng sớm hôm sau khi cả nhà còn đang ngủ, ông chủ đã trở dậy đến bên chuồng Jô. Ông thò tay vào mơn trớn Jô. Jô ngồi im để cho ông chủ vuốt ve. Trong nó đang có sự cãi lộn giữa tình nghĩa và thù hận. Mặc dù sự thù hận đó là do sự đồng cảm với bà chủ, như hai kẻ đồng lõa với nhau. Sau đó, sự thù hận đã thắng, bởi chính Jô cũng muốn ông chủ đi đâu đó khỏi nhà này một thời gian. Jô nhớ lại cái cách bố mẹ nó đuổi một con thú khác khỏi lãnh thổ của gia đình. Bố nó đã lừ lừ đi sau con thú và bất thần cắn mạnh vào gáy. Con thú sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy. Jô bắt đầu canh chừng ông chủ. Nó đã nhìn thấy chiếc chốt của chuồng bị long ra. Ông chủ sau một hồi đùa rỡn với Jô mà không được nó đáp lại bèn quay lưng bỏ đi. Jô khẽ nhấc cánh cửa lên, khéo léo lách người ra khỏi chuồng. Một sự tự do ập đến làm Jô lâng lâng. Nó muốn ngay tức khắc nhảy lên một cây cao để nhìn trời xanh lồng lộng. Nhưng nó còn phải làm xong nhiệm vụ của mình trước đã. Nó rón rén bước đằng sau ông chủ. Rồi đột nhiên bất thần nó chồm lên cắn vào khoeo chân ông chủ. Ông chủ kêu lên ngạc nhiên và đau đớn. Sau đó ông chủ ngã xuống thềm.

Ông chủ là một người đàn ông lão luyện, từng trải, thực sự ngạc nhiên trước việc con khỉ tấn công mình. Ông đã từng nghe nhiều câu chuyện kể về các con thú như đười ươi, tinh tinh tấn công chủ. Nhưng đó là con thú lớn và chủ của chúng thì thô bạo nên đối xử bạo ngược với chúng. Nay Jô chỉ là một con khỉ nhỏ, được ông cứu sống. Trong cuộc của nó, ông đối xử cũng rất tử tế. Ông yêu quí nó thực sự, lẽ nào nó lại tấn công ông kia chứ. Jô cắn rất mạnh vào khoeo chân ông, nó còn nhay nhay nên cái đau tưởng như vô tận. Ông chủ cảm thấy mình sắp chết. Ông lấy tay đánh mạnh vào Jô thì Jô lại vồ lấy tay ông mà cắn. Ông cảm thấy không thể nào thoát khỏi con khỉ này. Chợt ông nhìn thấy nơi gia đình hay ngồi ăn những khi thời tiết đẹp. Ăn có nghĩa là cắn. Phải. Ông cúi xuống cổ Jô và cắn rất mạnh. Jô bị bất ngờ, nó vội nhả ông chủ ra. Thay vì chạy lên cây để thoát thân thì nó lại chạy vào chuồng để trốn. Ở trong chuồng nghĩ ngợi về vết thương trên cổ nó. Nó đã lường trước sự thể. Ông chủ có thể đánh nó. Nếu ông chủ đánh nó bằng tay hay bất cứ bằng vật gì nó sẽ nhảy lên cây để chạy trốn. Nhưng ông chủ đã bất thần cắn nó như cách bố nó đã cắn con thú khác để đuổi chúng ra khỏi lãnh địa. Như vậy nó sẽ phải rời khỏi lãnh địa của kẻ khác, mà lãnh địa nó đang đứng ấy là sự tự do mà nó vừa cảm nhận được. Thế là nó chạy vào chuồng. Sau sự bất ngờ Jô bình tĩnh chờ đợi cái chết.

Ông chủ bị thương nặng. Dù không cố ý cắn ông chủ đau đến thế nhưng do phạm phải chỗ hiểm yếu như khớp chân, khớp tay nên ông chủ bị đứt gân. Sau tiếng kêu đau đớn của ông chủ, bà chủ và người làm đã đưa ông chủ vào bệnh viện.

Jô chờ cái chết được phán quyết, nó ủ rũ, ân hận. Thực chất nó vốn là giống vật rất tình nghĩa. Nay sống ở nhà ông chủ nó cũng có khi hạnh phúc, sung sướng chứ không đến nỗi nào. Nó còn rất ngưỡng mộ ông chủ nữa. Nên bảo nó căm thù ông chủ thì không phải. Bảo nó vì quá thương và đồng cảm với bà chủ cũng không. Trong nó chỉ đang có một sự biến đổi làm lẫn lộn mọi thứ vốn rất rạch ròi trong nó.

Sau khi đưa ông chủ đi bệnh viện, bà chủ về đứng bên chuồng Jô:

- Tao có bảo mày làm như thế đâu. Mày có biết mày làm thế có nghĩa là mày phải chết không? Không còn cách nào cứu được mày nữa đâu. Bây giờ ông chủ phải nằm viện rồi, tao sẽ được tự do phần nào, nhưng tao còn bụng dạ đâu nữa. Mày chẳng thể hiểu được bọn đàn bà chúng tao đâu. Tình và nghĩa, mày hiểu không? Bây giờ tao biết làm sao đây. Đúng là khỉ thật.

Jô không hiểu bà chủ nói gì. Nó đang đợi cái chết. Hơn một tháng sau, ông chủ xuất viện. Tuy đã khỏe mạnh nhưng chân ông bước vẫn còn tập tễnh, có lẽ chẳng bao giờ chân ông bước thẳng được như xưa nữa. Thay vì cơn thịnh nộ hoặc một nồi nước được đun sôi sẵn để chờ vặt lông thì ông chủ lại đến bên chuồng Jô:

- Chỉ vì tao không cho mày nô đùa với bọn trẻ trong bữa ăn mà mày căm thù tao đến thế ư? Thôi được, tao sẽ tha cho mày, có lẽ mày đã đến tuổi làm mẹ rồi đấy.

Sau đó, Jô được ông chủ mang đến vườn thú để làm bạn với một con khỉ đực. Khi mang thai Jô trở về nhà ông chủ. Từ khi ở vườn thú trở về, Jô học được cách chấp hai tay, cúi đầu xuống vái. Cái vái đầu tiên Jô dành cho ông chủ. Ông chủ có vẻ cảm động trước cử chỉ của Jô:

- Thôi, mày đừng làm thế.

Dạo này nhà ông chủ hay có khách lắm. Khách đến thăm ông chủ bị tai nạn. Mỗi khi tiễn khách về đi qua chuồng Jô, Jô lại chắp hai tay cúi đầu vái lạy cả khách lẫn chủ. Đôi khi Jô còn khóc nữa. Nước mắt của Jô là thành thực, mà không thành thực sao được kia chứ khi ông chủ đã ba lần cứu sống.

Jô sinh một con khỉ đực rất khỏe mạnh, đẹp đẽ. Suốt ngày hai mẹ con Jô không rời nhau nửa bước. Bọn trẻ rất vui. Chúng không còn chọc đùa Jô một cách vô tư, đôi khi hơi quá nữa. Chúng đến bên Jô cho kẹo, cho chuối và vuốt ve. Để đáp lại sự yên mến của bọn trẻ, thỉnh thoảng Jô cho chúng bế con của mình.

Ông chủ đã đi biển. Bà chủ lại trở về trạng thái hạnh phúc như xưa. Nhưng cũng chính vì trạng thái hạnh phúc đó mà bà không còn thổ lộ lòng mình với Jô. Bà như quên hẳn Jô.

Mỗi lần ông chủ đi tàu về, ông lại phải tiếp đón nhiều khách khứa. Chủ yếu ông đưa khách ra thăm Jô, để xem đứa con và xem Jô lạy. Ông chủ thích thú sự ân hận của Jô. Chính vì sự thích thú đó mà Jô bắt đầu lo ngại. Jô linh cảm rằng sắp có điều gì đó đến với nó. Sự linh cảm này còn cao hơn cả khi Jô chờ đón cái chết. Sự lo lắng tăng lên cao độ khi một lần ông chủ nói với khách.

- May quá, nó sinh ra con khỉ đực. Giống cái hay phản trắc lắm không biết đâu mà lường được.

Quả đúng thế, sự lo lắng của Jô đã ứng nghiệm. Khi con khỉ con tròn 1 tuổi ông chủ bắt con khỉ con mang đi. Jô gào khóc, rên rỉ lạy ông chủ rối rít nhưng mặt ông chủ hoàn toàn lạnh tanh. Jô bỏ ăn, suốt ngày ngồi ủ rũ ở xó chuồng, mặc cho bọn trẻ con dỗ dành. Rồi chính bọn trẻ khóc. Chúng thương Jô và sợ Jô chết mất. Nước mắt của bọn trẻ đã làm Jô muốn sống. Nhưng khi bọn trẻ đi rồi Jô lại muốn chết. Bà chủ cũng có tâm trạng không giải thoát được. Bà lại năng đến thăm Jô. Một đêm, bà tâm sự với Jô:

- Tao khổ sở quá Jô ơi, ông chủ biết hết cả rồi. Giá như ông ấy đánh đập chửi mắng thì tao còn có cách, chứ đằng này ông ấy lại vẫn cứ tảng băng, lạnh lùng. Ông ấy muốn để tao chết dần, chết mòn. Mày cũng khốn khổ lắm phải không Jô. Tao thả mày ra nhé. Về rừng đi, rồi mày sẽ vui thôi. Còn tao, tao quen ngôi nhà này rồi, tao mà đi khỏi biết lấy gì mà sống đây. Tao mở chốt chuống rồi đấy, mày đi đi.

Lần này thì Jô hiểu bà chủ lắm. Bỗng nhiên nó muốn nói biết chừng nào. Nhưng nòi giống của khỉ là nơi bắt đầu của con người, thì sao mà khỉ nói được. Nó đến bên bà chủ đưa tay ra sờ vào tay bà. Bà cầm tay nó giục:

- Đi, mày đi đi Jô.

Trong bóng tối nên bà chủ không nhìn thấy Jô lắc đầu. Nó không còn đủ sức để trở về với hoang dã được nữa. Trong ngần ấy năm sống ở cạnh con người, nó đã học được đức tính: nhẫn nại, hi sinh, yêu thương, căm ghét. Nay mà trở về rừng với những đức tính đó nó cũng chẳng thể nào mà tồn tại được.

Sáng hôm sau ông chủ ra chuồng Jô thì thấy Jô đã chết rồi. Mặt ông lạnh băng không một biểu hiện. Ông sai người khâm liệm Jô cẩn thận và chôn Jô ở góc vườn. Rồi ông đi ra khỏi nhà. Lát sau ông quay lại với con khỉ đực con. Ông thả nó vào chuồng và khẽ đùa với nó. Ông dặn người làm: đừng nói về cái chết của Jô với bọn trẻ để chúng khỏi buồn.

Nơi cha sinh ra.




Nơi cha sinh ra. 
Truyện ngắn của Y Ban


Cha tôi là một người thành đạt. Ngoài việc ông là một giám đốc uy tín, có nhà cao cửa rộng, ba đứa con là chúng tôi khỏe mạnh, đẹp đẽ ...


Nam Định là tỉnh, còn nếu ghi đầy đủ phải là Giáo Phòng - huyện Nghĩa Hưng - tỉnh Nam Định. Đó là quê cha tôi. Cái tên rất quen thuộc với chúng tôi nhưng những sự tưởng tượng về nó thì xa mờ như ở một hành tinh khác vậy.

Tết năm nay đột nhiên cha tôi quyết định cả nhà về quê, không ai được từ chối vì một lí do nào cả.

Dự báo thời tiết ngày 12 tháng 2 tức là ngày mùng 4 tết âm lịch: Gió mùa đông bắc tăng cường, nhiệt độ xuống thấp, rét đậm.

Trời thấp, xám xịt. Đất đai đang phình bụng phơi màu nâu bạc dưới cái rét. Dăm ba cây cải bắp để dành ra giêng đứng chơ vơ giữa ruộng màu. Nước trong veo, nhạt thếch. Đường làng gồ ghề, vắng lặng. Nghe tiếng ô tô bọn trẻ con bỗng đâu chạy túa ra. Chúng hò reo, mặt mũi hớn hở. Ngày tết nên áo quần chúng mặc lành lặn cả nhưng cúc áo cúc quần cái đứt cái còn thành ra vẫn lòi cả da thịt. Chúng chạy chân trần, băm băm phía trước xe, rồi ngoái đầu nhìn lại cười như nắc nẻ. Anh tài căng thẳng vì lũ trẻ, lẩm bẩm chửi.

- Đẻ cho lắm vào rồi lùa ra đường như dê.

Tôi bật cười vì có ai lùa dê ra dường bao giờ, phải lùa vào rừng chứ.

Về đến làng cha tôi khác hẳn. Sự đường bệ của ông giám đốc không còn. Từ đầu làng ông đã bảo chúng tôi xuống xe đi bộ. Ông đi trước chắp hai tay trước bụng, gặp ai cũng chào.

Nhà bác cả đổ mái bằng to nhất làng, bảo chúng tôi sẽ nghỉ ngơi ở đấy. Cha tôi đồng ý. Ngày tết nên việc ăn uống diễn ra chóng vánh hơn vì mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn. Ăn xong cha tôi đi trước chúng tôi theo sau đi thăm họ mạc.

Nhà thím tôi, chú đã mất để lại bốn người con, nay cái nhà cũng đã xây lại lợp ngói. Cha tôi mở lồng bàn thấy mâm cơm có thịt ngan, giò lụa, mặt cha tôi giãn ra vui vẻ.

Ở quê, ruột thịt gần nhất chỉ còn bác cả với thím. Sau đến các chú, các bác họ xa. Nhà chú Truyền ở xóm ngoài, đi mỏi như chân mới đến. Nhà vắng lặng, tối om. Cha tôi hắng giọng thì cửa liếp mới được đẩy ra. Chú Truyền đứng ở cửa đón khách, cuống quít cả lên khi biết cha con tôi đến thăm. Thằng em tôi bỗng cười rinh rích. Nó kéo cổ tôi thì thầm:

- Chị xem, quần bò của ông Sơn thải ra ông kia ông ấy mặc kìa.

Tôi cũng vội bịt chặt lấy miệng. Thằng em tôi nó to cao nên quần của nó vừa dài vừa rộng. Nó lại thích mốt nên lấy đá mài, mài cho sờn đầu gối. Bởi thế chiếc quần trông vẫn mới nhưng đầu gối đã rách. Nó lấy làm thích lắm cứ luôn mặc cái quần hở đầu gối ra. Chả biết cha tôi gói gửi về quê lúc nào. Nay chú Truyền mặc phải vặn lên 4 gấu. Hai chỗ rách ở đầu gối được chú vá bằng hai miếng vải gụ. Ở đằng sau thì thằng Sơn trang trí nào móc nào xích, cứ xủng xoảng sau lưng chú Truyền. Chiếc áo khoác đen của mẹ tôi may kiểu kí giả đã lỗi mốt được chú mặc ra ngoài chiếc áo bộ đội.

Chúng tôi phải cố lắm mới khỏi phá lên cười.

- Cô và các cháu đâu hả chú?

- Nhà em dẫn cháu đi mua thắt lưng, sáng 30 mẹ nó đi chợ, thằng Tí dặn mẹ mua cho nó cái thắt lưng màu "da mặt mẹ." Mẹ nó mua màu đen nó bắt đền nay phải mang đi đổi.

Thắt lưng màu "da mặt mẹ". Đến nước này thì chúng tôi không thể nhịn được cười cùng phá bung ra khanh khách, hi hi. Cha tôi có vẻ giận lắm. Thằng Thanh vô tư cứ hỏi đi hỏi lại:

- Màu "da mặt mẹ" là màu gì hả chú?

- Nào chú có biết đâu nhưng nó cứ chỉ vào mặt mẹ nó mà bảo phải giống màu da mặt mới được.

Chúng tôi lại đổ ra giường cười.

Đang cười thì cô Truyền le te nghe có khách chạy về. Nhìn thấy cô trận cười của chúng tôi lại bùng lên. Chiếc áo len thụng dài đến gối của tôi lỗi mốt cũng được gửi về quê. Nay cô Truyền mặc như chiếc áo tế. Thêm chiếc quần thâm bằng vải nilon hay được xắn lên trên gối để lội ruộng. Lâu ngày thành nếp dẫu có bỏ xuống thì nó vẫn tự xoắn lại như chiếc lò so bị giãn không đồng đều, phía trước cao đến gần đầu gối phía sau đến lưng bụng chân. Mỗi bước đi hai ống quần cứ nhảy lên nhảy xuống.

Cha tôi gằn giọng bảo:

- Đừng cười nữa, các con hãy ngắm xem màu "da mặt mẹ" người quê ta nó như thế nào?

Chúng tôi ngừng bặt.

Người dân quê cha tôi đến gần 90% theo đạo Thiên chúa. Ngay cả cô Truyền người đàn bà nghèo khổ ở rìa làng cũng có một khuôn mặt rất đẹp. Mặt trái xoan, đôi mắt nâu to, mũi thẳng, miệng tươi hàm răng đẹp. Có lẽ vì chủ nhật nào các bà mẹ cũng đi lễ nhà thờ, cũng ngước nhìn lên ảnh mẹ Maria để cầu nguyện cho thoát nạn thoát khổ... Mẹ Maria có nghe thấu lời cầu nguyện hay không thì không biết nhưng hình ảnh của mẹ đã được khảm vào lòng các bà mẹ đang mang thai nên con gái họ đẻ ra đều xinh đẹp cả. Nhưng gió mưa đồng chiêm trũng đã nhuộm tái nước da thiên thần của họ. Thành ra bây giờ da mặt cô Truyền có một màu nâu sạm đen, lại thêm một lớp da mốc do tiết trời hanh heo, giá rét.

Chúng tôi đang tư duy xem màu da đó là gam màu nào trong hội họa thì cha tôi bảo chúng tôi đi về.

Bữa cơm chiều đã được bác tôi dọn ra tươm tất. Mùi cơm gạo tám xoan thơm ngào ngạt. Và miếng cơm vào miệng nhai chậm rãi mới cảm thấy cái ngọt, cái ngậy, cái thơm hết mình của hạt gạo quê.

- Gạo quê mình vẫn ngon thế chị nhỉ? - Cha tôi gật gù.

- Trồng nó cũng nhiều công phu lắm đấy.

- Thì vẫn biết thế mà - Cha tôi nhấm nhẳng.

Buổi tối anh Bằng con út của bác cả xấp xỉ tuổi với chúng tôi rủ:

- Hôm nay huyện mang máy về xã này chiếu bóng đấy, chúng mày có muốn đi xem không?

- Ôi dào, toàn phim cũ rích xem làm gì. Anh thích đi xem hôm nào lên nhà em, em thuê toàn phim mới về cho mà xem.

- Mày ngốc làm Sơn ạ. Đi xem ở bãi thích lắm, tha hồ mà...

Anh Bằng nhìn tôi rồi kéo Sơn thì thầm vào tai nó. Thằng Sơn mắt sáng lên rồi gật gù:

- Thật đấy à, Thế thì chị Hoa đừng đi. Chị phải ở nhà thôi.

Thằng Sơn bảo tôi. Anh Bằng sắp sửa đưa hai thằng em tôi đi xem phim thì bác tôi chạy ra bảo:

- Mày đi xem thì đi chân đất thôi. Mày đi dép, rồi du nhau mất dép lại tốn mấy nghìn bạc đấy.

- U buồn cười, tôi giấu ở bụi tre nhà ông Đông gần bãi chiều phim mất sao được.

Ở nhà cha tôi ngồi nói chuyện với bác. Tôi ngồi bên hóng.

- Năm ngoái tôi đã gửi tiền về để chị xây lấy cái hố xí tự tiêu thế mà chị vẫn bắc cầu vậy, mùa hè đến ruồi muỗi chết.

- Thế nó tiêu hết thì lấy gì mà bón. Cây lúa cây khoai nó cần phân như người mình cần thức ăn thức uống vậy. Cái thức người ăn cũng có đồ giả, đồ thật thì thứ phân bón cũng có đồ làm giả. Bảo phân đạm phân lân làm giả đã đành. Nay đến phân người cũng làm giả. Vụ trước tôi mua một xe thồ phân bắc về làm màu, ai ngờ đến nửa xe là đất trộn với phân. Vì cái sự ấy nên của nhà mình làm ra chẳng hơn à.

Cha tôi bỏ giữa chừng câu chuyện đi ngủ sớm. Đến khoảng 10 giờ đêm thì tan phim. Anh em Bằng kéo nhau về. Thằng Thanh quần áo lấm be bét, mặt mày ngơ ngác. Thằng Sơn với anh Bằng thì cứ nháy mắt nhau cười khi khí.

- Mày thấy không? Phim thì hay quái gì đâu nhưng mà chen nhau mới hay. Thế là tao biết con Thơm ấy cũng phổng phao làm rồi. Cuối năm tao bảo bác sang hỏi nó cho tao lấy làm vợ.

- Anh nói cái gì thế, anh mới 17 tuổi cơ mà.

- Thế thì sao, để 20 tuổi là ế rồi đấy.

Bác tối kéo với thằng Thanh đi rửa ráy thay quần áo. Tôi đi theo nó để hỏi sự tình. Thằng bé 12 tuổi vẫn chưa hết ngơ ngác.

- Anh Bằng cứ thích chen vào đám con gái. Anh ấy bảo em đứng trước, anh ấy đứng sau. Anh ấy ép chặt em vào lưng các chị ấy xong anh ấy thò tay vào áo vào quần các chị ấy. Các chị ấy quay lại chửi em mà em có làm gì đâu. Có chị lại túm tóc em giật nữa.

- Thế thằng Sơn có làm vậy không?

- Mới đầu anh Sơn không dám, nhưng anh Bằng cầm tay anh Sơn dí vào. Chỗ rộng các anh ấy không đứng, cứ chen vào chỗ bọn con gái rồi xô đẩy. Em thấy anh nào cũng cố chen vào chỗ các chị ấy rồi ép, rồi chen. Em bị ngã xuống đất, còn bị giẫm lên nữa.

Thàng Thanh vừa kể vừa hậm hực chực khóc. Tôi phải bịt lấy miệng nó dỗ dành, kẻo cha biết lại bị mắng.

Tối hôm ấy thằng Sơn cứ nhất định đòi ngủ với anh Bằng, mặc dù nó hơn anh Bằng 2 tuổi và chê anh là học ít.

Sáng ngày mùng 5 trời bỗng sáng bừng lên, đến 9 giờ mặt trời ló ra. Cả làng nhốn nháo hẳn lên. Đợt rét đậm kéo dài đến nửa tháng, nên việc bỏ phân bị trễ. Không bỏ nhanh lại không kịp vụ cấy. Bác tôi bảo:

- Cậu đưa các cháu ra chùa đi, nay nhà lấy phân bỏ ruộng.

Cha con tôi lững thững ra chùa. Ông cụ Chùa ra đón cha tôi tay bắt mặt mừng. Ông dẫn cha tôi vào giữa chùa chỉ chiếc đỉnh đồng:

- Cái đỉnh của cậu phúng tôi đặt chính giữa.

Cha tôi thắp hương cắm vào các bát thờ. Rồi ông dẫn cha tôi ra cổng:

- Thế đôi con voi này cậu có vừa ý không?

Cha tôi lặng lẽ gật đầu.

- Theo gương cậu mà những người làm ăn xa quê gửi về phúng nhiều lắm nên làng xây được cái chùa, cái đình khá khang trang. Ở đây xong, tí nữa cậu ra đình. Để tôi bảo chú tiểu chạy ra gọi mấy ông ở xã vào.

- Thôi cụ ạ, cháu thấy cả làng đang đi bón phân.

- Ô, may quá, thời tiết ấm lên rồi, cầm cây mạ xuống đỡ rét chân.

Lúc về, cha con tôi vòng lên đê. Từ trên đê nhìn xuống đồng, bãi, người nông dân như đàn kiến cần mẫn tha mồi về tổ. Từng đoàn xe cải tiến nối đuôi nhau đổ ra phía ruộng. Những bà, những chị quần xắn đến bẹn, đầu chít thêm một mảnh vải mưa cất thúng phân lên đầu lội đổ ra ruộng. Phân bắc đã được gio thấm bớt nước nên dù có hôi thối nhưng không khổ bằng đội phân chuồng. Phân chuồng gồm phân, nước giải lợn, rác, rau, rơm... ủ mục. Nước phân chảy qua kẽ thúng xuống cổ, xuống áo, dù không thối nhưng mùi hôi rất khó chịu. Có lẽ cái màu "da mặt mẹ" của quê cha tôi còn một phần là do nước phân chuồng chảy qua nữa. Nước ruộng trong veo, nhạt thếch bỗng đỏ ngầu như vừa có một lớp phù sa lắng đọng.

Mặt cha tôi rầu rầu.

Buổi chiều cả làng lại trong không khí tết. Mọi người như vui vẻ hơn vì đã làm xong được một việc. Bây giờ chỉ chờ trời ấm lên nữa là cắm cây mạ xuống rồi cứ thế mà lên.

Anh Bằng rủ chúng tôi đến chơi nhà các anh chị lớn đã lấy chồng ở quanh làng. Đến nhà chị Hiền, chị luộc cho chúng tôi một nồi khoai lang to. Khoai vụ mùa, vừa bổ vừa ngọt. Chúng tôi ngồi xuýt xoa vừa thổi vừa ăn. Thằng Thanh bỗng nhăn nhó:

- Em buồn đi ngoài.

Tôi còn đang loay hoay chưa hỏi chị Hiền xem nhà vệ sinh ở đâu thì anh Bằng nghe thấy bảo:

- Mày chạy về nhà mà đi nghe chưa, để lấy phân bón ruộng. Đừng có đi ở nhà ai phí đi.

Tôi chẳng còn biết nói thế nào đành dẫn thằng Thanh về nhà bác.

Sáng mùng 6 tết cha con tôi tạm biệt quê để về nơi thị thành đông đúc. Tất cả các anh, các chị, dâu, rể, cháu chắt nhà bác cả đến để chia tay. Có dễ phải đến ba, bốn chục người đứng chật trong nhà, ngoài sân.

- Tôi đố chị, chị nói ngay hiện nay chị có bao nhiêu cháu nội, cháu ngoại. Cha tôi hỏi bác cả. Bác tôi ngớ mặt ra một lúc rồi giơ tay ra bấm đốt.

- Chị phải nói ngay chứ không được tính.

- Thế thì tôi chịu. Có dễ gần ba chục đứa.

- Còn gần gì nữa. Chị có 7 đứa, trừ cu Bằng chưa có vợ, còn sáu đứa có gia đình thì thằng cả đẻ 6, thằng thứ sáu "mới" có 2 con gái, còn phải đẻ nữa. Còn bốn cô, mỗi cô 5 đứa. Cỏ nào đẻ kịp cho nhà chị ăn bây giờ.

- Kìa cậu. Quê mình cái nghèo truyền đời, thôi thì cố níu lấy một cái giàu, ấy là giàu con, giàu cháu. Cậu cứ đi công tác cho hết tuổi làm việc, rồi già về đây con cháu nó hầu.

- Em chẳng mong thế đâu.

Tôi chưa bao giờ được đông người tiễn đưa đến thế. Cả đại gia đình bác cả, nhà thím, nhà các chú các bác họ hàng... Họ chất lên xe nào khoai, nào ngô, nào lạc.. mỗi nhà một bị cói. Cha tôi không dám chối từ một ai cả.

Đến đầu làng chỉ còn một đám trẻ con chân trần chạy theo xe như một chiếc đuôi dài. Anh tài xế tăng tốc độ để cắt "chiếc đuôi". Cha tôi lẩm bẩm một mình:

- Bao nhiêu năm rồi mà quê vẫn thế! Ngày xưa bà nội cũng đội phân để ra ruộng.

Thằng Sơn thì có vẻ hào hứng lắm:

- Tháng 7 nghỉ hè con lại về quê.

Thằng Thanh bảo:

- Nhưng con ứ đi xem phim ngoài bãi nữa đâu.

Còn tôi ngoái đầu lại phía sau, nơi cha tôi sinh ra có một màu xanh ngắt đến ngây lòng.

------------