Nhà văn nữ trước
1975: Trùng Dương
(Tiếp theo)
Tác giả: Nguyễn Ngọc Chính
Tôi xếp Trùng Dương
[1] là nhà văn nữ cuối cùng trong loạt bài về “ngũ hổ tướng” vì nhiều lý do. Thứ
nhất, viết về Nhã Ca, Túy Hồng, Nguyễn Thị Hoàng và Nguyễn Thị Thụy Vũ tương đối
dễ dàng hơn là về Trùng Dương, người vốn được mệnh danh là lá cờ đầu của chủ
nghĩa hiện sinh trong giới nhà văn nữ của Sài Gòn trước 1975.
Thứ nhì, Trùng Dương
vừa là nhà văn vừa là nhà báo nên xếp vào danh sách 5 nhà văn nữ có phần khiên
cưỡng. Mới thoạt nhìn, nhà văn và nhà báo “tuy hai mà là một” nhưng xét cho
cùng lại thấy “trông thì một nhưng lại dứt khoát là hai”. Một người viết văn
hay chưa chắc là nhà báo giỏi, nhưng xuất phát từ một nhà báo bình thường vẫn
có cơ hội trở thành một nhà văn nổi tiếng.
Hơn nữa, người ta thường
quan niệm làm báo chỉ là hành “nghề” trong khi đó viết văn lại là cái “nghiệp”.
Ở trường hợp Trùng Dương có phần đặc biệt, xuất phát từ một nhà văn và sau này
lại bước sang làm báo, xin nhấn mạnh “làm báo” chứ không phải “viết báo”.
Trùng Dương
Như đã viết trong
bài Báo chí thời VNCH
(1) (http://chinhhoiuc.blogspot.com/2012/10/bao-chi-sai-gon-thoi-vnch-1.html),
nhà văn nữ Trùng
Dương nổi lên như một “người làm báo” với chức danh Chủ nhiệm tờ Sóng
Thần là một hiện tượng lạ trong làng báo miền Nam dù trước đó cũng có
Bà Bút Trà làm chủ tờ Saigon Mới. Báo của Bà Bút Trà thuộc loại
bình dân, nếu không nói là “lá cải”, nhưng Sóng Thần của Trùng
Dương lại là tờ báo theo đúng nghĩa của báo chí.
Trong bài phỏng vấn của
Lê Quỳnh Mai, Trùng Dương cho biết: “Khi viết báo, tôi tôn trọng dữ kiện,
sự chính xác. Khi viết văn, tôi để óc tưởng tượng của tôi thở, sống, ‘theo chân
mây’, như tựa một cái truyện ngắn viết trước 1975, thay vì nhốt nó ở đâu đó. Ở
cả hai bộ môn, văn chương và báo chí, chân thực là điều căn bản, nhất là sự
chân thực trí thức”.
Khởi đầu Sóng
Thần là cơ quan ngôn luận của nhóm chống tham nhũng Hà Thúc Nhơn, tên
một đại úy y sĩ đã bị sát hại vào năm 1970 trong khi đơn thương độc mã chống
tham nhũng trong chính quyền. Nhóm này còn có bác sĩ Phạm Văn Lương, giáo sư
Nguyễn Liệu, Hà Thế Ruyệt, Phan Nhự Thức, Uyên Thao, Lý Đại Nguyên.
Theo Trùng
Dương, Sóng Thần được hình thành là do sự đóng góp tiền bạc dưới
hình thức mua cổ phần của các cổ đông và độc giả. Tờ báo do Trùng Dương đứng
tên làm chủ nhiệm và Chu Tử làm chủ biên. Ngoài những thông tin thời sự, bình
luận thời cuộc, xã hội, Sóng Thần còn có những mục giải trí,
trong đó có việc đăng tải những tiểu thuyết nhiều kỳ (feuilleton) của Nguyên
Vũ, Cung Tích Biền, Nguyễn Thụy Long, Vũ Ngọc Đĩnh, Hoàng Hải Thuỷ…
Điều hành công việc
tòa soạn có Uyên Thao, với tư cách tổng thư ký; phụ trách về trình bầy và dàn
trang, lo in ấn có các hoạ sĩ Đằng Giao, Huy Tường và Vị Ý. Thành phần biên tập,
bình luận và nhiếp ảnh có Vũ Ánh, Đỗ Ngọc Yến, Lý Đại Nguyên, Đường Thiên Lý,
Lê Thiệp, Dương Phục, Nguyễn Tiến Sơn, Lê Thị Bích Vân, Anh Điển, Nguyễn Tân
Dân, Chóe (Nguyễn Hải Chí), Hùng Phong, Nguyễn Tuyển, Thục Viên, Triều Giang,
Chu Vi Thủy, Vũ Ngọc Long…
Trùng Dương còn mời
thêm hai nhà văn nữ Túy Hồng và Nguyễn Thị Thụy Vũ tham gia viết bài và trong
danh sách “khách mời” còn có Nhã Ca và Nguyễn Thị Hoàng nhưng chưa thực hiện được
thì biến cố năm 1975 ập đến.
Trùng Dương xác nhận: “Cả
bốn chị đều là những nhà văn có nhiều sách truyện đã xuất bản và được nhiều người
biết tới và đọc, khác với tôi, một người viết truyện ‘xuân thu nhị kỳ’, như chủ
bút Văn dạo ấy, Trần Phong Giao, đặt cho tôi, có thể vì tôi luôn có những sở
thích khác lôi cuốn mình, không chỉ mình văn chương”.
Trong những tác phẩm
thuộc loại ‘xuân thu nhị kỳ’ ấy, người ta chú ý đến Mưa không ướt đất (1967)
và Lập đông (1972) với những tư tưởng ‘nổi loạn’ của các nhân
vật theo trào lưu ‘hiện sinh’ [2] của Jean Paul Sartre [3] rồi đến Franҫois
Sagan [4]. Cũng vì thế, người ta phong cho Trùng Dương danh hiệu ‘hiện sinh’
trong số các nhà văn nữ ở miền Nam.
Qua chủ nghĩa hiện
sinh, người miền Nam làm quen với những khái niệm ‘dấn thân’, ‘chọn lựa’,
‘nguỵ tín’ trong văn chương. Về phần nhà văn theo chủ nghĩa hiện sinh, nhiều
câu hỏi được đặt ra: viết là gì? viết để làm gì? viết cái gì? viết thế
nào? Nhưng quan trọng hơn cả là viết cho ai?
Rõ ràng là những nhà
văn, nam cũng như nữ, nếu không theo trường phái hiện sinh thì truyện của họ được
quảng đại độc giả đón nhận, sách của họ được nhiều người mua đọc vì những tác
phẩm đó đi sâu vào đời thường như hơi thở và người đọc không nhất thiết phải
suy nghĩ khi bỏ sách xuống. Đó là những trường hợp của Nhã Ca, Túy Hồng, Nguyễn
Thị Hoàng, Nguyễn Thị Thụy Vũ, những nhà văn nữ đã một thời làm mưa làm gió
trên văn đàn.


.jpg)

%20-%20Tr%C3%B9ng%20D%C6%B0%C6%A1ng.png)