Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Phan Lưu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Phan Lưu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 22 tháng 2, 2024

Xoa tay và cười…

Trong truyện của Ngô Phan Lưu chỉ những người là người (vâng, tôi nhại một mệnh đề nổi tiếng: “Những chữ là chữ”!)

Hầu như không có gì là sự kiện trong các truyện này, nếu bạn không định coi một vụ thiến chó bằng dây chun “văn minh, nhân đạo” (truyện “Xoa tay và cười”) là cái gì đó sự kiện.

Nhưng, dĩ nhiên, không sự kiện sao thành truyện được. Đối với tâm trí thì sự hài lòng, thỏa mãn, hay một sự nhận ra, một cơn bất mãn, một tình trạng hốt hoảng hay thấp thỏm, v.v… chính là những sự kiện. 

Nhà phê bình văn học

Nguyễn Chí Hoan

 

Xoa tay và cười…

Ngô Phan Lưu

Ngô Phan Lưu - Ảnh Nguyễn Hiệp

8 giờ sáng. Một sáng trời nắng. Chú Công bước vội trên con đường lát bê-tông xi-măng đến nhà lão Án. Vào đến cổng, chú thấy lão Án ngồi sẵn nơi chiếc bàn nhôm, trước mặt có chai rượu cùng gói giấy báo. Con chó Mực chồm lên sủa mấy tiếng, thấy chú Công quen, lại thôi. Nó ngoắc đuôi, nằm lại nơi gầm bàn chờ chực thứ gì đó trên mặt bàn. Dường như nó đã quen như thế mỗi khi chủ nó ngồi nơi này.

Chú Công vừa tiến vào, vừa giơ tay lên trời: 

“Chào.” 

Lão Án ngồi nơi chiếc bàn nhôm, cũng giơ tay đáp trả: 

“Chào. Đúng giờ gớm nhỉ.” 

Chú Công quét mắt xuống mặt bàn, thấy hoang vắng, liền cau mặt: 

“Có quái gì hấp dẫn phải đến sớm? Nào, chúng ta vào việc.” 

“Ừ.” 

Sóng bạc đầu

Truyện Ngô Phan Lưu không viết về tham quan ô lại, không viết về chộp giật lừa đảo, cả cái sex, cái trần trụi ô trọc cũng không nốt. Nhưng nó viết về hệ luỵ, hay nói một cách khác, Ngô Phan Lưu viết về con đẻ của những cái ấy; chúng sống ngột ngạt trong không gian cũng do những cái ấy tạo nên, nhà văn chỉ ngồi chép lại, vừa thở dài vừa chép lại.

VanVN.Net

Sóng lừng ngoài khơi Kanagawa (The Great Wave off Kanagawa) tác giả Hokusai.

Sóng bạc đầu

 

Ngô Phan Lưu

Nhân đi Qui Nhơn về, quỹ thời gian đầy túi, tôi tạt Long Thủy thăm anh bạn nuôi tôm, mà trong tầng sâu, không những nhớ anh, mà tôi còn nhớ biển...

 

Do không gặp thường xuyên, anh ta mừng lắm, lệnh vợ con, và chỉ hai mươi phút sau đã bày ra bàn: nào gỏi sưa đầm, mực xào, tôm luộc, cà dĩa sống, mắm chua, cá sặc... Chúng tôi “diệt” sạch bầu rượu ngâm hà nàm chó con! Sức khỏe bỗng ùa về thân thể cũ, hồn trí như được tân trang, phấn chấn ra phết!      

Nhạc trầm my

 

Những cô nàng ở Avignon (Les Demoisellesd’Avignon)

Nhạc trầm my

 

Ngô Phan Lưu

           Sau khi điện thoại cho anh bạn, để báo địa chỉ đang ở, tôi nhìn ra khung cửa kính khách sạn.

           Tôi đang đứng ngang tầm nửa cây thông già, và ở dưới chân là những cây hoa Mimosa còn đẫm sương. Xuyên qua vạt đồi thông, ẩn hiện lô nhô những mái ngói đỏ. Tôi đảo mắt cố tìm ống khói nơi nóc nhà, nhưng không thấy. Quả thật, trước mắt tôi là một bức tranh!

           Người ta cho tôi biết: Thành phố này đẹp, một phần bởi có chính quyền can thiệp vào. Anh chị xây nhà ư? Rất tốt, nhưng anh chị không được xây giống kiểu nhà bên cạnh! Thế là buộc anh chị phải tìm kiếm, sáng tạo kiểu mới! Anh chị xây tường rào ư? Tốt thôi, nhưng không được bịt kín bằng tường, phải để cho mắt nhìn thông thoáng! Thế là buộc anh chị phải trồng hoa, cây cảnh và không được đổ rác! Như vậy, kết quả sẽ là: đa dạng, xinh xắn, sạch sẽ và cá tính! Đó là nhà cửa ở đây. Những nhà cửa trầm tĩnh, biết lo trau chuốt bản thân mình, để kẻ khác vừa ý!

           Tôi nhớ lại, hôm qua nơi Thiền viện Trúc Lâm, bài kệ của Trúc Lâm Đại Đầu Đà như một sinh linh chập chờn bay lượn, và giờ đây đậu vào những nhánh cây lá kim, hoa Mimosa và hoa Phượng tím. Tâm khảm tôi đã tràn ngập bài kệ: “Phải trái rụng theo hoa buổi sớm/Lợi danh lạnh với trận mưa đêm/Hoa tàn mưa tạnh non im vắng/Xuân cỗi còn nguyên môt tiếng chim!”