LỜI KẾT CHO LOẠT
BÀI VỀ CUỘC CHIẾN TẠI UKRAINE
Cuộc chiến ở Ukraine chạm mốc
4 năm vào ngày 24-2-2026. Và suốt 9 tháng qua, từ khóa “Ukraine” trở thành
trung tâm năng lượng trong cái vũ trụ nhỏ bé của tôi.
Lời kết này là một chút chia sẻ
để độc giả hiểu hơn về bối cảnh phía sau những trang viết.
—
■ TÔI CÓ KHÁCH QUAN KHÔNG?
Chắc chắn là không.
Không ai có thể khách quan
100%. Có rất nhiều lý do cho những thiên kiến mà tôi cũng như nhiều người mang
trĩu nặng trên vai mà có khi không hề hay biết.
• • • Tiến hóa
“Cảm xúc” là chiến lược tồn tại
của con người. Tri thức cộng đồng và trải nghiệm cá nhân được kết tinh thành
tình cảm yêu - ghét.
Khi cần thiết, sự yêu-ghét ấy
là đường tắt giúp ta QUYẾT ĐỊNH NHANH CHÓNG. Nếu ta phải dùng lý trí cho mọi thứ
trên đời thì bộ óc sẽ không thể tải nổi, thời gian sẽ quá tốn kém, và cơ hội sống
sót cũng không còn. Tôi đã chia sẻ tính khoa học của cơ chế này trong một video
phỏng vấn với Have A Sip (Sợ hãi là cảm xúc quan trọng nhất).
• • • Ký ức tuổi thơ
Hôm ấy, tôi theo mẹ đi bán
hàng rong ở cạnh Nhà Hát Lớn. Đang thơ thẩn thì một cái xe buýt xịch đến. Từ
bên trong túa ra một đám người cao lớn. Mẹ bảo: Người Nga đấy, đừng sợ.
Một cô tóc vàng, da trắng, mắt
xanh tiến tới. Cô QUỲ XUỐNG bên tôi, lúc đó đứng như trời trồng vì chưa có người
lớn nào giao tiếp với mình kiểu ấy. Khi mắt ở ngang tầm nhìn, cái cô tiên xinh
đẹp ấy cài lên áo tôi một chiếc huy hiệu. Cô bẹo má tôi rồi vẫy tay tạm biệt.
Thời khắc ấy ghi dấu trong tâm
trí con bé 5 tuổi một nguyên lý không thể thay đổi: “Người Nga là những thiên
thần”.
• • • Tiếng Nga là ngoại ngữ đầu
tiên trong đời tôi.
Thời đó, mỗi học sinh được
phát một cuốn sách giáo khoa bìa bọc vải, giấy bóng loáng, in màu, cầm nặng trịch.
Với những đứa trẻ sinh ra trong thời bao cấp đói kém, cuốn sách ấy đẹp hơn bất
kỳ một thứ đồ chơi nào. Khi học xong, tôi còn…trưng bày nó trong tủ kính cùng
con búp bê biết nhắm mắt và những bộ ly bát chỉ dùng ngày Tết.
Chưa hết, cô giáo tiếng Nga lại
rất đẹp, mới ở Nga về. Ai học trường Lê Ngọc Hân (Hà Nội) ngày xưa hẳn nhớ cô
Phương, có cái nốt ruồi ở mép. Tụi học sinh gọi xách mé sau lưng là cô Phương
“râu”. Cô cắt tóc kiểu cũng lạ, ăn mặc cũng khác. Cô thơm phức. Nhìn cô chẳng
giống Việt Nam tý nào.
• • • Văn hóa Nga trở thành một
vầng hào quang lạ lùng.
Chúng tôi viết tên mình bằng
ký tự tiếng Nga, thậm chí dùng nó viết nhật ký để ba mẹ không phát hiện ra. Khi
những học sinh Nga đến trường tôi giao lưu, tôi bực tức nhìn đứa bạn thân (con
Thương - hotgirl của lớp) được chọn để khiêu vũ trong buổi đón tiếp.
Những cuốn tiểu thuyết đầu
tiên trong đời tôi là văn học Nga. Tôi đọc đến mức thuộc lòng nhiều đoạn trong
"Đất Vỡ Hoang". Cả giá sách toàn các tác giả viết bằng tiếng Nga.
Nước Nga là điểm đến của trí
thức. Các anh chị lớn tuổi ai được đi du học ở Nga đều phải là xuất sắc. Họ đi
học thôi mà gửi đồ về nhiều như thể họ đi buôn. Nhà hàng xóm có con chỉ đi làm
công nhân mà cũng gửi về hàng bao nhiêu thùng hàng đắt tiền.
• • • Giáo dục gia đình
Ông thân sinh tôi là một sĩ
quan cao cấp, cả đời cầm súng ở chiến trường. Khi còn sống, ông từng nói: “Nga
là cường quốc duy nhất trên thế giới không xâm chiếm Việt Nam”. Ông thần tượng
nhân vật Pavel Korchagin. Khi tôi mới học lớp 7, ông đã muốn tôi coi câu nói của
Pavel là kim chỉ nam tương lai: “Phải làm sao để đời này không sống hoài, sống
phí”.
Tất cả những điều đó, từ cơ chế
sinh tồn, ký ức thơ ấu, môi trường đi học, giáo dục gia đình... đền những ảnh
hưởng rất rõ ràng của Nga lên văn hóa, kinh tế, chính trị của Việt Nam khiến
tôi KHÔNG THỂ KHÁCH QUAN với nước Nga.
Đó là thiên đường vật chất,
chuẩn mực đạo đức, cái nôi văn minh, và thước đo của thành đạt.
—
■ PHẢI LÀM GÌ ĐỂ GIẢM BỚT
THIÊN KIẾN?
• • • Ngôn ngữ đọc
Thế hệ tôi sống vắt qua thời Đổi
Mới. Tôi học tiếng Nga đến hết cấp 2 thì sang cấp 3, cả nước chuyển sang tiếng
Anh.
Tôi từng nghĩ đó là một thứ
ngôn ngữ xấu xí cho đến khi phát hiện ra: nó dễ hơn tiếng Nga rất nhiều. Các
giáo viên tiếng Nga cũng đi học cấp tốc rồi dạy tiếng Anh. Cô Phương “râu” cũng
vậy.
Tiếng Anh mở ra một chân trời
mới. Nó khiến tôi nhìn thế giới không chỉ có Nga. Giá sách của tôi bắt đầu tràn
ngập văn học Pháp và Đức. Sau này, việc học tiếng Trung khiến tôi để ý nhiều
hơn đến văn học châu Á.
Càng đọc nhiều càng thấy cuộc
sống đa màu sắc. Tôi hiểu rằng Nga không phải là Liên Xô mà chỉ là 1 trong 15
nước cộng hòa. Thần tượng của ba tôi (Pavel) không phải người Nga mà là người
Ukraine. Thần tượng của tôi (Taras Bulba) không phải là người Nga mà là người
Zaporizhzhia. “Đất Vỡ Hoang” thực ra là một bi kịch hệt như Hợp Tác Xã của Việt
Nam nơi chị gái tôi chỉ ngồi đan áo cho hết ngày. Ông Stalin trên bức ảnh treo
trong nhà hóa ra cũng làm những điều rất ác…
• • • Trải nghiệm sống
Sau này, những chuyến sang Nga
làm hội thảo, du lịch + những người bạn Nga + những dự án làm nghiên cứu với đồng
nghiệp Nga → khiến tôi hiểu nước Nga một cách thực tế hơn.
Nhưng cũng vì những mảng màu
đa dạng, có xấu có tốt ấy mà nước Nga thú vị và thân thương hơn bức tranh toàn
màu hồng ngày xưa rất nhiều.
• • • Làm báo
Thời gian làm báo ở Việt Nam
(tính từ bài viết đầu tiên trên báo Nhân Dân lúc 15 tuổi) chính là những năm
tháng rèn luyện tôi buộc phải nhìn cuộc sống khách quan hơn.
Hồi đó có hai nam ca sĩ khiến
hàng triệu cô gái mê mẩn là Đan Trường và Lam Trường. Tôi có cảm tình với Lam
Trường vì lần nào tới tòa soạn cũng chủ động chào tôi (khi ấy là thư ký tòa soạn
phụ trách nội dung). Còn Đan Trường thì tôi ghét cay ghét đắng. Ông bầu của anh
ta là Hoàng Tuấn từng chê tôi xấu xí.
Khi phóng viên nộp bài, tôi phải
dụng 10 thành công lực để bỏ qua mối thù cá nhân (và hơi trẻ con ấy). Tôi cố gắng
duyệt các bài viết khen ngợi Đan Trường một cách chuyên nghiệp nhất có thể.
Giờ nghĩ lại thấy buồn cười.
Nhưng với một cô gái còn non nớt (tôi là một trong hai thư ký tòa trẻ nhất Việt
Nam thời điểm đó), lại có tí quyền lực trong tay, việc cỏn con ấy là những rào
cản bắt tôi phải vượt qua để trưởng thành.
• • • Làm nghiên cứu
Tuy nhiên, điều khiến
"khách quan" trở thành "bản năng thứ hai" là khi tôi rẽ
sang làm nghiên cứu.
Tiếng Anh có câu “con ruồi
trên tường”. Người làm nghiên cứu phải như một con ruồi bé tí đậu yên trong
phòng không ai để ý, vai trò “người quan sát” bị cực đoan hết mức có thể.
Về bản chất, khoa học không
quan tâm đến việc TÁC GIẢ NGHĨ GÌ. Tất cả đều xoay quanh DỮ LIỆU. Viết được một
bài thì tác giả phải “đậu trên tường” mất 1-2 năm trời.
Tôi đã viết về Ukraine với
tinh thần “con ruồi” như vậy.
—
■ DỮ LIỆU ĐƯỢC THU THẬP THẾ
NÀO?
Lợi thế của người làm khoa học
khiến việc viết thể loại báo chí sâu dễ dàng hơn. Tôi áp dụng phương pháp Cắm Rễ
(Grounded Theory) và Dân tộc học (Ethnography). Sau đây là tóm tắt các bước thực
hiện:
• • • Tổng quan Tài liệu
(Literature Review)
Đọc, đọc, và đọc để xây dựng
những giả thuyết ban đầu.
Tôi dùng NotebookLM - một AI
chuyên dụng cho nghiên cứu để bao quát và phân tích các tài liệu chính thống từ
khoảng 10 ngôn ngữ khác nhau, với nhiều dòng lý thuyết và lăng kính đối lập
nhau. Trong số các tài liệu này có RẤT NHIỀU tác giả người Nga, gốc Nga, hoặc
tiêu biểu cho các góc nhìn của giới khoa học Nga.
Dựa vào tổng quan tài liệu,
tôi xây dựng một bộ câu hỏi mở.
• • • Thực địa (Fieldwork)
Trong 4 tháng điền dã tại Nga,
Ukraine và các nước vùng Baltic, bộ câu hỏi mở liên tục được tinh chỉnh để phù
hợp với dữ liệu phỏng vấn mới (Iterative Process).
Tôi chỉ quyết định dừng ở cuộc
phỏng vấn thứ 57 khi đã đạt bão hòa dữ liệu (Data Saturation). Đây là thời điểm
mà các câu chuyện bắt đầu lặp lại, các khía cạnh của bức tranh chung đã được
khai thác hết, không còn biến số mới xuất hiện.
Để chọn người phỏng vấn, tôi
chọn mẫu bao trùm (Inclusive Sampling). Điều này tức là tôi phải từ chối và bỏ
qua rất nhiều lời giới thiệu, vì nhân vật tuy hay nhưng bị trùng lặp. Nó khiến
tôi vô cùng áy náy vì người giới thiệu phải cất công đi tìm, thuyết phục nhân vật
đồng ý. Phổ biến nhất là các binh sĩ vừa từ mặt trận trở về. Họ rất muốn chia sẻ,
nhưng họ không thể chiếm quá nhiều trong tổng tỷ lệ người được phỏng vấn.
Tôi cũng phải chủ động tìm kiếm
những người có ý kiến khác số đông. Khó nhất là tìm được người ỦNG HỘ NGA, vì họ
chỉ là một thiểu số rất nhỏ và rất sợ lên tiếng. Tuy nhiên, họ là một phần sự
thật không thể thiếu của bức tranh toàn cảnh. Bài 10 được viết dành riêng cho họ
lên tiếng.
Ngoài lề một chút thì:
- Dễ nhất là tìm người chửi
quan chức
- Thú vị nhất cũng chính là
các quan chức vì họ biết nhiều và rất hăng say phê phán các chính sách của đảng
đối lập.
- Xúc động nhất là phỏng vấn
những người mẹ người vợ có chồng con chết trận.
Bất ngờ nhất là những cuộc phỏng
vấn với cộng đồng LGBT.
- Và thân thương nhất là những
lần nói chuyện với người Việt.
• • • Mã hóa Dữ liệu (Coding)
và Phân tích Chủ đề (Thematic Analysis)
Gần 200 giờ phỏng vấn được bóc
tách để xếp thành các thông điệp cốt lõi một cách có hệ thống. Ví dụ, khi thấy
có vài người nhắc đến “Nga hóa” thì tôi coi “Nga hóa” là một chủ đề và kết nối
với các câu chuyện liên quan từ các nhân vật khác. Kết quả là một bài viết sâu
về những gì các nhân vật chia sẻ về việc Ukraine đã chịu ảnh hưởng của Nga từ
thời đế quốc ra sao (bài 7).
• • • Kiểm chứng chéo
(Triangulation)
Hãy tưởng tượng 2-3 vòng tròn
chồng lên nhau, VÙNG CHỒNG LẤN là những kết quả khả tín.
Trong nghiên cứu cũng vậy. Nếu
từ nhiều nguồn khác nhau (phỏng vấn, thông tin chính thống, báo cáo khoa học,
quan sát thực địa) mà dữ liệu vẫn trùng khớp với nhau thì dữ liệu ấy đáng tin cậy
hơn.
Điều này tức là tôi không được
tin ngay những gì nhân vật chia sẻ (trừ phi đó là cảm xúc và câu chuyện cá
nhân). Ví dụ, một quan chức nói về chiến thuật ngoài mặt trận, tôi sẽ phải kiểm
tra chéo với các sĩ quan, binh lính, tài liệu của chính phủ và các nguồn tình
báo độc lập.
—
■ TRUNG LẬP HAY KHÁCH QUAN?
Người ta thường kỳ vọng báo
chí phải trung lập, tức là đứng ở giữa và chia đều tiếng nói cho mọi bên, không
phán xét đúng sai.
Điều này đúng, nhưng chưa đủ.
Chúng ta có thể nhìn cuộc chiến
ở Ukraine từ nhiều lăng kính khác nhau. Việc giữ vị trí trung lập hay không phụ
thuộc vào VAI TRÒ của chúng ta để lựa chọn lăng kính phù hợp.
• • • Lăng kính thứ nhất: Đạo
đức và Luật pháp Quốc tế
Dưới góc nhìn luật pháp quốc tế
và các cơ chế tài phán toàn cầu (Tòa án Công lý Quốc tế - ICJ hay Tòa án Nhân
quyền Châu Âu - ECHR, Hiến chương Liên Hợp Quốc) ---> hành động của Nga đáng
bị lên án.
Với lăng kính này, thái độ
trung lập trong cuộc chiến ở Ukraine đồng nghĩa với việc đứng về phía kẻ xâm lược
là Nga.
Hầu hết những người ủng hộ
Ukraine dùng lăng kính này. Đây cũng là góc nhìn với rất nhiều cuộc chiến và thảm
họa nhân đạo khác trong lịch sử, trong đó có cuộc chiến ở Gaza và Việt Nam. Nổi
tiếng nhất là cuộc đấu tranh chống lại chế độ phân biệt chủng tộc ở Nam Phi.
Câu nói nổi tiếng của Giám mục Desmond Tutu trở thành kim chỉ nam cho nhiều nhà
hoạt động và đấu tranh xã hội: "Nếu bạn trung lập khi nhìn thấy điều bất
công, bạn đã chọn phe của kẻ ác."
• • • Lăng kính thứ 2: Địa
chính trị và Lịch sử
Tuy nhiên, những người theo
trường phái Hiện thực (Realism) lại có cách nhìn khác.
Với họ, MẠNH ĐƯỢC YẾU THUA là
lẽ đương nhiên. Kẻ yếu phải biết thân phận mình để khỏi bị thiệt thân (ngu thì
chết). Kẻ mạnh nếu có cơ hội thì chẳng dại gì mà không lấn tới (ngu sao bỏ).
Với họ, lăng kính thứ nhất
không phải là điều quan trọng nhất. Pháp luật quốc tế chỉ tồn tại cho có lệ.
Khi cần, pháp luật có thể bị vi phạm.
Dưới lăng kính này, cuộc chiến
ở Ukraine được đặt vào một chuỗi nhân quả lịch sử phức tạp. Với người đứng
ngoài, trung lập được xem là một lựa chọn cần thiết, vì nếu đã chấp nhận nguyên
tắc "cá lớn đương nhiên nuốt cá bé" thì chẳng có ai đúng ai sai cả.
Từ góc nhìn này, Ukraine “rất
dại dột” vì đã từ bỏ vai trò vùng đệm giữa Nga và NATO. Nga cũng "mắc sai
lầm" khi đánh giá quá thấp Ukraine, dẫn đến việc mất luôn hàng nghìn km
biên giới của Phần Lan vào tay NATO.
Việt Nam kiên trì với vai trò
trung lập. Chiến lược của Việt Nam dường như kết hợp cả hai lăng kính trên.
Theo tinh thần "ngoại giao cây tre": Việt Nam kiên định về nguyên tắc,
linh hoạt về sách lược.
- Về nguyên tắc: Việt Nam liên
tục nhấn mạnh về việc “không chọn phe” mà chọn “chính nghĩa”. Ở đây, “chính
nghĩa” = "luật pháp quốc tế" (lăng kính thứ nhất).
Các tuyên bố của Việt Nam kiên
quyết bảo vệ nền tảng "tôn trọng độc lập, chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ của
các quốc gia". Đây là giới hạn đỏ không thể thỏa hiệp. Nếu Việt Nam chấp
nhận tiền lệ một nước lớn có thể dùng vũ lực thay đổi biên giới của một nước nhỏ,
điều đó sẽ tạo ra rủi ro cực lớn với chính Trung Quốc trong tương lai.
- Về mặt sách lược: tuyên ngôn
đó cũng là sự phủ nhận gián tiếp của Việt Nam. Trong khi hầu hết các nước khác
chỉ mặt gọi tên đích danh Nga là kẻ xâm lược, Việt Nam không nhắc đến “Nga”,
"xâm lược", hay "lên án" trong các tuyên bố chính thức. Họ
đã khéo léo biến một vấn đề cụ thể thành một tuyên bố về nguyên tắc chung.
Ngoài ra, lãnh đạo cấp cao Việt Nam vẫn tiến hành các cuộc gặp gỡ song phương với
Tổng thống Ukraine.
Như vậy, đây là cách Việt Nam
vừa (1) bảo vệ được nguyên tắc cốt lõi của luật pháp quốc tế và Hiến chương LHQ
(2) từ đó bảo vệ chính lợi ích chủ quyền của mình, và (3) tránh làm phật lòng
Nga.
• • • Lăng kính thứ 3: Báo chí
và Nghiên cứu Khoa học
Người làm báo và người làm
nghiên cứu không nhất thiết phải trung lập. Nhiệm vụ của họ là KHÁCH QUAN. Điều
này được gói gọn trong câu nói của nhà báo nổi tiếng Christiane Amanpour:
"Truthful, not neutral" - Chân thực, chứ không trung lập.
Đây chính là lý do tôi chọn
phương pháp nghiên cứu khoa học cho một dự án báo chí.
Sau khi hoàn thành mỗi bài viết,
tôi gửi cho 3 người đọc thử: một nhà sử học gốc Nga, một nhà dân tộc học người
Ukraine, và một vài Việt Kiều. Họ đều đang sống hoặc chạy tị nạn từ miền Đông.
Có rất nhiều điểm trong loạt bài này họ không thích, nhưng buộc phải công nhận
là có thật.
Khi các bài viết được công bố,
tôi chỉ đặc biệt chú ý đến các comment từ những người ĐANG SỐNG Ở UKRAINE.
Tôi mừng đến nghẹn thở khi
không thấy ai phản đối tôi viết sai sự thật. Ngược lại, rất nhiều người chia sẻ
bài viết và tỏ ra ngạc nhiên tại sao tôi lại có thể hiểu họ đến thế. Tôi rớt nước
mắt khi một Việt Kiều đã sống ở Ukraine hơn 50 năm nói rằng: "Anh kinh ngạc
với sự quan sát tỉ mỉ của em. 12 kỳ báo của em rất khách quan, vô tư, và trong
sạch với lịch sử".
Khi đọc về những điều xấu xí
đang xảy ra như tham nhũng hay tình trạng trốn lính, những người ở Ukraine tuy
buồn và thất vọng, nhưng họ đều thừa nhận đây là những thứ tuyên truyền thường
lẩn tránh. Đặc biệt, kỳ 12 viết về tình trạng kỳ thị tiếng Nga là một vấn đề
gây chia rẽ sâu sắc ở Ukraine. Tuy đau lòng, nhưng đó là một mảnh sự thật không
thể thiếu, và những người ở Ukraine xác nhận điều đó.
Với những người Việt ủng hộ
Nga, tôi hiểu vì sao loạt bài này khiến nhiều bạn khó chịu. Sự thật của người
Ukraine không giống với sự thật của các bạn.
Nhưng đến tôi còn thấy khó chịu
nữa là Vì hóa ra mình nghĩ
sai quá nhiều.
Kết quả của 57 cuộc phỏng vấn
khiến chính tôi cũng ngạc nhiên. Tôi phải dần loại bỏ những giả thiết sai khi đối
chiếu với thực tế. Nhiệm vụ của tôi là lắng nghe NGƯỜI UKRAINE chứ không phải cố
tìm cách chứng minh MÌNH NGHĨ ĐÚNG.
Tôi không hy vọng bất kỳ ai
thay đổi quan điểm sau khi đọc loạt bài này. Và thực lòng, tôi cũng không còn sức
lực để quan tâm. Mục tiêu của tôi chỉ giới hạn trong việc mô tả chân thực suy
nghĩ của người HIỆN ĐANG SỐNG Ở UKRAINE.
Tại sao?
Bởi những tháng ngày ở Ukraine
đã dạy tôi một điều rằng: Nếu một NGƯỜI MẸ (ở Nga) không tin lời kể của chính
CON GÁI MÌNH (ở Ukraine) rằng gia đình họ đang bị ném bom, thì tôi là ai mà dám
hy vọng một kẻ xa lạ sẽ tin mình?
—
■ TẠI SAO VIẾT DÀI THẾ?
• • • Câu trả lời chính xác nhất
là “nó phải thế”.
Cuộc chiến ở Ukraine quá đau
thương, quá phức tạp, quá nhiều lớp lang. Mười mấy bài viết (hơn 50.000 chữ, bằng
cả một cuốn sách) nhưng vẫn chỉ chiếm một phần RẤT NHỎ trong khối lượng thông
tin khổng lồ từ thực địa. Rất nhiều chủ đề thú vị mà tôi chưa thể chia sẻ như:
- Ảnh hưởng của các nhà tài
phiệt kiêm chính trị gia ở miền Đông
- Cuộc sống của người miền
Đông chạy tị nạn
- Quá trình tìm lại bản sắc
Ukraine qua nghệ thuật dân gian
- Cộng đồng người Việt và thái
độ với chiến tranh
- Và tiếc hơn nữa là các trải
nghiệm ở Nga, Ba Lan, cũng các nước vùng Baltic đều chưa được viết thành bài.
• • • Câu trả lời riêng tư nhất
cho việc viết dài là vì “nó an toàn và tự do nhất”. Đây cũng chính là lý do tôi
chọn đăng trên BBC.
- BBC là kênh báo chí duy nhất
chấp nhận dự án viết long-form của tôi về đề tài này. Không một tờ báo nào có
tinh thần CẤP TIẾN đến mức sẵn sàng đăng 12 kỳ, mỗi kỳ gần 4000 chữ về một chủ
đề gai góc như vậy.
- BBC là kênh báo chí duy nhất
bằng tiếng Việt khiến tôi an tâm rằng: bài của mình một khi được xuất bản sẽ tồn
tại và không có lỗi 404, KHÔNG BỊ BÓC GỠ vì bất cứ lý do nào. Di sản của tôi được
hiện hữu trọn vẹn, được bảo vệ, và không thể bị bóp méo.
- BBC cũng là kênh báo chí duy
nhất đảm bảo việc tôi được tự do tối đa trong nội dung truyền tải. Trong suốt
hơn chục năm cộng tác, các bài viết của tôi hầu như chưa bao giờ bị BBC chỉnh sửa,
ngoại trừ lỗi chính tả.
Sau bao năm làm báo ở Việt
Nam, tôi đã quá hiểu việc phóng viên và chính ban biên tập phải cân nhắc câu chữ,
dè chừng quan điểm nếu không muốn bị Ban tuyên giáo tuýt còi. Tờ báo tôi từng
làm việc thậm chí từng bị đình bản.
Ví dụ rõ nhất là bài viết cuối
(kỳ 13). Tôi đã rất xúc động khi một đồng nghiệp và tiền bối là anh Lưu Quang Định
mời viết cho số Tết. Dù anh đảm bảo tôi được khách quan nhất có thể, nhưng tôi
hiểu một tờ báo Việt Nam sẽ luôn có giới hạn, và chính người viết phải tự kiểm
duyệt bản thân.
Chính vì vậy, tôi đã post trên
facebook một bản có thêm nhiều nội dung so với bản đăng trên báo Một Thế Giới
(của Hội KHCN Việt Nam).
Với một phóng viên yêu nghề, để
đi tìm sự thật, TỰ DO là điều quan trọng nhất, và TUYÊN TRUYỀN là điều tối kỵ
nhất.
Tôi là một người viết
freelance. Tôi chọn tự bỏ (1) tiền túi, (2) thời gian riêng và (3) tác nghiệp độc
lập, vì chỉ khi ấy, sự "tự do" mới trọn vẹn nhất.
Tiếng Anh có từ “labor of
love”. Tiếng Việt có từ “đi làm vì đam mê”. Ngôn ngữ dân gian thì "làm
không công", "ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng"
Nhưng việc tự do thoát khỏi ảnh
hưởng của tòa soạn, chỉ tiêu, định hướng, ngân sách, phe phái chính trị, cơm áo
gạo tiền ... là một ĐẶC ÂN không phải người viết nào cũng có được. Nó cho phép
tôi đi đến cùng sự tò mò và thôi thúc nội tại.
Tôi quả là may mắn biết bao
khi đam mê cá nhân của mình không chỉ giúp giải đáp những hoài nghi của bản
thân, mà còn trở thành một không gian để những người đang đổ máu trong cuộc chiến
gửi gắm sự thật.
Hẹn gặp lại các bạn trên những
hành trình mới
---
■ KỲ 1: BOM ĐẠN – THẦN CHẾTKHÔNG CÓ KHUÔN MẶT NGƯỜI
■ KỲ 2: ĐỔ NÁT – SỰ HỦY HOẠITINH THẦN CỦA CUỘC CHIẾN
■ KỲ 3: KIÊN CƯỜNG – SỐNGCHUNG VỚI BÃO
■ Kỳ 4: TUYỂN QUÂN – HAI CUỘCCHIẾN VÀ HAI KẺ THÙ
■ Kỳ 5: TIỀN TUYẾN – ĐỊNHNGHĨA LẠI CHIẾN TRƯỜNG
■ Kỳ 6: QUÊ HƯƠNG – DANH TÍNHĐỊA PHƯƠNG VÀ CỘNG ĐỒNG TỰ QUẢN
■ Kỳ 7: NGA HÓA - "KHÔNG CÓ PUTIN NÀY SẼ CÓ PUTIN KHÁC"
■ Kỳ 8: DÂN TỘC - GIẢI MÃ MẬT KHẨU "VINH QUANG CHO UKRAINE"
■ Kỳ 9: CÁO BUỘC – "DIỆT CHỦNG", "PHÁT XÍT" VÀ "CỰC HỮU" Ở UKRAINE
■ Kỳ 10: NHỮNG NGƯỜI CHỜ NGA TỚI
■ Kỳ 11: THOÁT NGA – BOM ĐẠN ĐÃ HOÀN THIỆN DANH TÍNH
■ KỲ 12: DANH TÍNH – NỘI CHIẾNVĂN HÓA
■ KỲ cuối: VIỆT NAM - KÝ HIỆURỖNG GIỮA HAI BỜ CHIÊN TUYẾN

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét