Thứ Bảy, 3 tháng 3, 2012

Đêm Sài gòn qua điệu Bolero

Xóm Đêm của Phạm Đình Chương, ta như thấy cảnh phố phường Sài Gòn hoa lệ, dậy hương đêm, nhìn xóm khuya buồn của một góc đô thành nghèo khổ, lam lũ nhưng vẫn nghe ai thoáng ru câu trìu mến. Nghe không gian nhiều tiếng yêu thương qua điệu rhumba dập dìu.
    
Đường về canh thâu.
Đêm khuya ngõ sâu như không mầu
qua phênh vênh có bao mái đầu
hắt hiu vàng ánh điện câu,
    
Ta như mê say, mơ màng chìm trong đêm cô liêu, canh mưa âm thầm theo gió về khuya cơn mộng.

Ca sĩ Hà Nội Lệ Quyên, có nền tảng thanh nhạc,  có tên tuổi, quay tìm dòng nhạc "sến" này.
                                      

Thứ Sáu, 2 tháng 3, 2012

My Bonnie Lies over the Ocean



Một bài hát dân gian truyền thống của Scotland  mà bọn trẻ nhà thích nghe.

                    
My Bonnie lies over the ocean

My Bonnie lies over the sea
My Bonnie lies over the ocean
Oh bring back my Bonnie to me

Bring back, bring back
Bring back my Bonnie to me, to me
Bring back, bring back
Bring back my Bonnie to me

Blow the winds over the ocean
Blow the winds over the sea
Blow the winds over the ocean
To bring back my Bonnie to me

The winds will blow over the ocean
The winds will blow over the sea
The winds will blow over the ocean
To bring back my Bonnie to me

Bring back, bring back
Bring back my Bonnie to me, to me
Bring back, bring back
Bring back my Bonnie to me

Bring back, bring back
Oh, bring back my Bonnie to me

Một ngày dài hơn thế kỷ

Chingiz Aitmatov
Hãy đọc lại văn ông để ngấm và ngẫm thêm nhiều điều bình thường và sâu sắc.

Lần này Tanabai vượt qua dốc Alexanđrốpka lúc nào không biết. Thì ra về già, ông đã quen đi. Ông cho xe đi không nhanh, không chậm, theo đà bình thường. Bây giờ, bao giờ ông cũng ra đi một mình. Những người trước đây đã cùng ông họp đoàn đông vui đi lại trên con đường ồn ào này, nay không tìm đâu ra nữa. Người thì đã bỏ mình nơi chiến địa, người thì đã qua đời, người thì ngồi nhà sống nốt những ngày cuối cùng. Còn thanh niên bây giờ chúng nó đi xe có động cơ kia chứ. Chẳng ai hơi đâu cùng ông kéo lê trên đường với một con nghẽo thảm hại.
Bánh xe lọc cọc trên con đường cũ kỹ. Và nó sẽ còn phải lăn lọc cọc một thời gian lâu nữa. Phía trước là thảo nguyên, rồi tiếp đó, sang bên kia con kênh, còn phải vượt qua một vùng gần núi...

                
Chuyến xe thổ mộ
Mt ngày dài hơn thế k
Đó là chuyến đi của đời người, của số phận. Cao hơn nữa, đó là hành trình của văn hóa, từ truyền thống đến hiện đại.
   
Khi người công nhân đường sắt Yedigei tìm cách chôn cất bạn mình là Kazangap trong nghĩa trang truyền thống của làng thì ở phía kia thế giới các chính khách Mỹ và Liên Xô đang bàn tính có nên đón tiếp các vị khách từ hành tinh khác đến trái đất hay không. Yedigei cố gắng hết sức để bạn mình được yên nghỉ trong lòng đất quê hương theo đúng phong tục tập quán, mặc cho con trai người quá cố và dân làng nhạo báng, nói rằng từ lâu họ đã chẳng còn tin vào truyền thống nữa. Chỉ đến khi biết được khu nghĩa trang của làng bây giờ nằm trong địa phận dành cho các hoạt động nghiên cứu vũ trụ của Liên Xô và sẽ phải dời chuyển, ông mới đành thôi.
    
Hai mạch cốt truyện song hành của “Và một ngày dài hơn thế kỷ” là để tác giả nêu lên sự căng thẳng giữa giá trị của tiến bộ khoa học kỹ thuật và tầm quan trọng của việc duy trì truyền thống và bản sắc.
     
Một ngày dài hơn thế kỷ là cái ngày đó, ngày Yedigei đưa Kazangap ra nghĩa trang, dọc đường ông hồi tưởng cả cuộc đời mình và bạn mình đã sống với biết bao biến cố, bao điều đã thấy và đã nghĩ.
          
Con người thiếu văn hóa tức là mất ký ức, là trở thành nô lệ cho kẻ khác, là thành sát nhân. Chính ở tiểu thuyết này, nhà văn đã lấy lại cái từ “mankurt” trong truyền thuyết Thổ Nhĩ Kỳ để nói về loại người đó. Một người mẹ có đứa con bị quỷ thần bắt và lấy mất ký ức. Khi bà mẹ tìm được đứa con về thì nó chẳng còn nhớ gì bố mẹ, chẳng biết mình sinh ra ở đâu, và cuối cùng nó đã giết người mẹ vì nghe nói bà định làm hại nó. Tên người mẹ trong truyền thuyết đó được đặt cho cái nghĩa trang làng mà Yedigei muốn chôn cất bạn mình.
    
Và từ tiểu thuyết, “mankurt” đã trở thành một danh từ chung chỉ loại người mất văn hóa, mất ký ức cội nguồn, bỏ cái của mình chạy theo cái của người khác. Tóm lại, “mankurt” là “kẻ mất gốc”.

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2012

Dòng sông tuổi thơ.


                       
Thời gian đã trôi qua không bao giờ trở lại như câu nói “không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Tuổi thơ, giờ đây là dĩ vãng, chỉ còn những nuối tiếc vấn vương. Không trở về với quá khứ dấu yêu nhưng mỗi chúng ta vẫn khắc sâu trong tim mình những tháng ngày hồn nhiên nơi bến sông xưa ấy
.
                                          
                                            

Nhớ nhung tiếng đàn Nhị

       
...
Sông cũng như người ấy
Có khi vui buồn có khi hờn ghen chỉ tình yêu tuổi thơ mới thấy
Ôi những con thuyền giấy những năm tuổi thơ đã đi về đâu ?
Ðể mình tôi nhớ nhung bây giờ.

ẨM TỬU KHÁN MẪU ĐƠN

Hoa mẫu đơn

飲酒看牡丹            

        劉禹錫

今日花前飲﹐

甘心醉數杯。
但愁花有語﹐
不為老人開。

                             
 
                                              
                      
Ẩm tửu khán mẫu đơn

                Lưu Vũ Tích (722-842)

Kim nhật hoa tiền ẩm
Cam tâm túy sổ bôi
Đản sầu hoa hữu ngữ:
Bất vị lão nhân khai. 

                             
Quán tự tại
Dịch nghĩa:

UỐNG RƯỢU NGẮM HOA MẪU ĐƠN

Hôm nay uống rượu bên hoa
Vui lòng say sưa mấy chén
Chỉ e hoa sẽ nói :
Không phải nở cho người già

Dich thơ.
Hôm nay uống rượu trước hoa,
Uống chơi vài chén để mà gượng vui.
Chỉ e hoa biết nói cười,
Nở ra đâu có vì người già nua.

TRẦN TRỌNG KIM