Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2022

Huyền thoại về lời hứa

 


Picasso - Thiếu nữ trên bãi biển 1929

Huyền thoại về lời hứa 

Đỗ Hoàng Diệu

Đêm hao gầy. Trăng dìu dịu lan tỏa. Bản Lai Vu im lìm như bồ thóc. Nàng ngồi dường như bất động. Bóng áo trắng chập chờn, chập chờn in hình xuống dòng suối. Một sự cô đơn, hoang vu đến rợn người. Những đợt gió chợt thốc lên, ánh trăng bàng bạc soi chiếu từng lọn tóc đen mềm của nàng bức ra, bay lồng lộn, tưởng có thể gãt tan tành, đứt đoạn. nàng nghiêng người, cầu nguyện. Gió ngừng quái ác, trở về dịu dàng, vuốt ve. Trăng và sao sà xuống làm bạn với nàng.

 

Trong những ngôi nhà sàn, bên bếp lửa ấm nóng, trẻ con, người lớn đang mở tròn to đôi mắt nghe kể về bóng ma trắng mới xuất hiện ở suối Nốm Mơ từ hôm qua. Người ta quả quyết đấy là một bóng ma, một bóng ma kì lạ, ở suối Nốm Mơ từ xưa tới nay không hề thấy ma. Đây là nơi hẹn hò của các cặp trai gái bản Lai Vu, là nơi tung ra sợi dây nối bao cặp trai gái bản trên, xóm dưới. Vậy mà đêm nay là đêm thứ hai không một ai dám bén mảng ra bờ suối. Già làng đột nhiên lẩm bẩm: “Có lẽ nàng A Lứ hiện hình. Từ lâu rồi nàng không xuất hiện. Phải chăng bản sắp có điềm họa?”

 

A Lứ hiện hình, làng bản sắp có điềm hoạ... Ai cũng thấp thỏm, lo âu về một kí ức xa xưa như mơ, như thực.

 

... Xưa, nàng A Lứ xinh đẹp nhất vùng. Nàng có giọng hát thánh thót như sơn ca và dôi chân thon thả nhảy đẹp chưa từng thấy. Năm 18 tuổi, nàng đã yêu chàng, một người trai khỏe mạnh có tài bắn cung nhất nước. Đôi trai tài gái sắc đã có hàng trăm cuộc hẹn hò bên bờ Nốm Mơ với tình yêu mãnh liệt, cháy bỏng. Chàng bắn con chim trên trời, con cá dưới nước dễ dàng như khi nàng xoay nhẹ gót son vào các buổi hội làng. Họ hạnh phúc chờ ngày kết tóc se duyên. Nhưng giặc ngoại xâm tràn sang bờ cõi. Nhà vua sai sứ giả đi khắp nơi tìm người tài ra giúp nước. Chàng ra đi và tạm xa mối tình đang buổi trăng tròn. Với tài năng và lòng quả cảm của mình, chàng hẹn nàng đúng một năm sau, vào ngày 20 tháng 3 ra bờ Nốm Mơ, ngồi ở tảng đá đẹp nhất, chàng sẽ trở về với tin thắng trận. Nàng lo sợ chàng thắng trận trở về kinh thành với bao giai nhân, chàng sẽ lỗi hẹn. Chàng dắt tay nàng ra bờ suối, nhặt hai hòn sỏi cầm tay và ném hai hòn sỏi xuống suôi. Chàng nhìn thẳng vào đôi mắt veo trong của nàng và thì thầm: bao giờ hai hòn sỏi nổi lên mặt nước trôi đi, lúc ấy hai người mới lìa nhau. Chàng nhảy phắt lên yên ngựa lao vút đi.

 

Đúng ngày 20 tháng 3, A Lứ ra bờ Nốm Mơ bằng một niềm tin rực cháy, đôi mắt nàng như hai hòn ngọc sáng dõi mắt về hướng kinh kì. Một đêm, hai đêm, ba đêm... xuôi trôi, đất nước đã sạch bóng thù, tin thắng trận reo vang khắp nơi nhưng chàng vẫn biệt tăm. A Lứ héo hắt chết bên dòng suối lạnh cứng, đôi mắt vẫn rực sáng cả một trời sao. Hai hòn sỏi tự nhiên nổi lên phập phồng, phập phồng...

 

Bóng người con gái khẽ đung đưa trên dòng nước. Đêm càng xuống thấp, không gian càng lạnh lẽo. Tiếng côn trùng rỉ rả hòa vào bản nhạc cô đơn của nàng. Đôi mắt nàng chứa cả một niềm tin rực cháy. Đôi mắt hướng thẳng về phương Đông một cách vô định. Thi thoảng nàng lại thì thầm lẫn với tiếng gió lay: “Anh ấy sắp về, anh ấy đang về...”

 

Quê nàng ở một vùng biển êm đềm và dữ dội. Cái làng chài bé nhỏ và thơ mộng ấy đã kiêu hãnh biết bao khi sinh ra người con gái đẹp như san hô biển lấp lánh. Nàng càng lớn càng xinh đẹp. Có người bảo nàng là thuỷ thần lên mặt đất ban phát sắc đẹp và tình yêu cho con người. Đến tuổi trưởng thành, nàng bị bao vậy đến nghẹt thở bởi biết bao cánh tay yêu thương đón đợi. Nàng vẫn vô tư chạy nhảy tung tăng trên bãi cát nóng bỏng như chờ đợi một điều gì. Và anh ấy đã đến... Chàng trai miền ngược là kĩ sư thuỷ sản đã làm xiêu lòng nàng. Chàng có nụ cười thật duyên và quyến rũ bất cứ cô gái nào. Chàng mang đến cho nàng cả một kho tàng những điều mới lạ. Những tưởng cả thế giới tình yêu ngưng tụ trong họ. Bao cuộc hẹn hò trên bãi vắng, nắng ghen tuông chạy dài theo bóng hai người. Boa lần nàng dỗi hờn anh, nàng ngồi thiền bên mép nước, lệ tuôn lã chả hòa biển khơi. Bao lần anh kể nàng nghe về miền sơn cước hùng vĩ của mình, về truyền thuyết hai hòn sỏi suối Nốm Mơ. Anh hứa một ngày không xa sẽ đưa nàng về thăm con suối thần tiên ấy. Nàng uống lấy những yêu thương của anh, người nàng lúc nào cũng ran ran tình yêu, sức sống đợi chờ.

 

Tình yêu đến độ căng tròn quả chín chỉ chực toát đôi thì anh đi Nha Trang. Anh cùng một đoàn các nhà khoa học vào đó nghiên cứu về một loài rong biển độc đáo. Anh đang chuẩn bị bảo vệ luận án tiến sĩ. Buổi chia tay, biển lặng hơn bao giờ hết. Không có sóng bạc đầu, không có gió, có mây. Nàng nhìn anh, anh xoáy vào nàng đắm say. Bầu trời đổ ập, nằm gọn trong lòng đại dương...

 

Những tháng ngày chờ đợi hư hao. Nhớ và yêu đến cháy mọi vì sao. Tâm hồn nàng nóng ran như hơ lửa. Nàng thường ra biển, ngồi vẽ tên anh trên bờ cát vào những buổi chiều tà, đôi mắt đau đau một cánh chim giữa trùng khơi.

 

Chiều ấy... Nàng đang mài đi mài lại tên anh trên nền trắng yếu ớt cát chiều thì em nàng ra kéo tay chị về. Mẹ nàng tựa cửa nhìn thẳng bằng ánh mắt nàng chưa bao giờ thấy. Một mảnh giấy nằm lung lay nơi góc bàn. Nàng vồ lấy. Trời ơi! Nàng không tin. Không có tai nạn, không có vụ đổ xe nào ở đèo Hải Vân cả. Nàng yêu anh ấy. Nàng đang chờ. Anh ấy sắp về, anh ấy đang về... Nàng chạy ào ra biển. Ơ! Sao lặng quá thế này? Sao không có sóng bạc đầu? Sao không một cánh chim? Âm thanh nữa? Nàng lao vào biển tìm những điều bí ẩn, tìm anh.

 

... Đêm xuống thấp, không gian càng lạnh lẽo. Tất cả gối đầu sự yên tĩnh, lặng yên. Vầng mây đen chợt che lấp vầng trang. Dòng suối sẫm lại. Bóng áo trắng người con gái chồm về phía trước. Trăng lại trườn về lóng lánh sáng. Đôi mắt người con gái cụp xuống vài giây rồi quay về phương Đông như hai tia lửa. Tiếng thú kêu hoảng hốt. Người con gái lao phắt dậy. “Anh ấy về rồi. Anh ấy không bao giờ sai hẹn. Anh về rồi, anh về rồi... Cảm ơn người đã cứu giúp...” Người con gái chắp hai tay lên trời thành kính. Lại vẫn màn đêm lặng thinh. Người con gái đưa hai tay về phía trước, trong bàn tay đã mang niềm tuyệt vọng, run rẩy. “Anh ơi, anh đang ở đâu? Anh đã về sao lại trốn em? Em đúng hẹn, em đang ngồi chờ anh. Lại đây với em. Hôm nay là ngày 20 tháng 3, ngày mà nàng A Lứ ra bờ suối chờ chồng, ngày anh hẹn em. Đây là tảng đá đẹp nhất. Hãy lại đây và ôm em nào, anh ơi...”

 

Chỉ có rì rào những tán lá bay. Hai bàn tay người con gái buông thõng. Đôi mắt buồn, buồn vô hạn. Nàng bỗng ngẩng phắt đầu lên, chụm hai tay vào miệng, thở về phương Đông: “Về với em, về với em, anh ơi. Em đang chờ anh. Em đúng hẹn. Em chờ anh. Nhanh lên, anh ơi.. i.. i...” Nàng gửi xuyên đêm đặc, xuyên qua rậm rạp điệp trùng tâm hồn chờ đợi.

 

° ° °

 

Bữa đó, khi mẹ nàng dìu nàng ướt đẫm từ biển về, nàng luôn miệng sặc sụa trong hơi nước: “Sao biển lặng thế, sao anh ấy chưa về?”

 

Thơi gian trôi xuôi làm nàng tỉnh dần và hiểu rằng anh ấy thực sự không bao giờ về nữa. Nàng vốn là người thông minh. Nàng cố tìm về tâm thế bình thường như khi nàng chưa có anh và chưa mất anh. Có lẽ nàng sẽ câm lặng với mối tình đó trong kiếp người bất hạnh nếu không có những giấc mơ. Đều đặn, hôm nào nàng cũng thấy anh về. Anh đứng trước mặt nàng, nắm tay nàng hôn nhẹ và thì thầm với nàng: “Ngày 20 tháng 3, em hãy tìm đến quê anh, ra bờ Nốm Mơ ngồi ở tảng đá đẹp nhất. Đêm ấy, anh sẽ trở về với em. Nhớ giữ đúng lời hứa, em yêu nhé”. Nàng được tiếp thêm sức lực, khỏe mạnh và tươi vui như tia nắng hừng đông mỗi sáng mai trên biển. Nàng chờ ngày 20 tháng 3 đang đến gần. Thực ra, đầu tiên nàng tin đó chỉ là một giấc mơ. Nhưng rồi một đêm, hai đêm, ba đêm... tình yêu anh đã hoàn toàn chiến thắng, phủ nhận sạch trơn điều mộng mị. Nàng không phân biệt được mơ và thực nữa. Nàng tin. Ngày 20 tháng 3, nàng chờ đến ngày ấy...

 

Đúng ngày hẹn, nàng lên đường. Sóng bạc đầu hung hãn nhiều triệu năm xuất hiện. Nàng ngồi chắp tay trước biển hàng giờ, rì rầm cầu nguyện. Nước mắt nàng ướt bờ cát theo từng gót chân đi. Nàng ngoái nhìn. Sóng chồm lên liếm gót chân nàng, tiễn đưa...

 

Bóng người con gái vẫn bất động. Trời tờ mờ sáng. Các vì sao và vầng trăng lần lượt tạm biệt nàng. Vì sao cuối cùng chầm chậm quay gót. Bản Lai Vu lờ mờ trong làn hơi màu trắng đục. Xa xa, vẳng tiếng bò kêu, chó sủa. Đôi mắt người con gái ngước lên trời, cuối xuống quay về phương Đông. Rồi chợt òa lên, vỡ vụn từng tiếng nấc. Trong làn lệ của mình, nàng kịp nhìn thấy hai hòn sỏi trắng phau nổi lên, bập bềnh, bập bềnh. Nàng ngã khuỵu xuống. Suối bao dung đỡ lấy người con gái xứ biển xa xôi.

 

Tháng 5 năm 1994

Tình Chuột

 


Tình Chuột

Đỗ Hoàng Diệu

1- Cô gái

 

Em chết rồi. Vậy là em đã chết rồi. Em không biết mình có đau đớn trước khi chết hay không. Vì em chẳng biết gì khi sắp chết. Một gói thuốc chuột Trung Quốc em mua của những người nhà quê ra phố bán dạo. Họ mở vài bản nhạc xưa cũ thật buồn và thật cười. Ngày trước em nghe họ rao những câu vần vè có cả chuột ta chuột tây trong ấy, bây giờ cấm rồi, chỉ nghe những lời hát rề rà, cọt kẹt, nhừa nhựa. Em đã mua của một người đàn ông khắc khổ chắc là ít tuổi hơn anh. Anh ta không bỏ dược cái thói trêu hoa hái nguyệt của dàn ông. Cô em xinh thế này mà nhà cũng có chuột sao? Vâng, em xinh, em có xinh thật không anh? Em xinh nhưng ở trong căn nhà có chuột. Chuột chù, chuột cống, chuột đồng, chuột bạch chạy dớn dác trên cánh đồng ngập ứa nỗi đau trải dài suốt sa mạc đỏ lòm trái tim em. Nhiều chuột lắm, mỗi vết thương ra đời một đàn chuột. Mà thương tổn ngày nào chẳng có.

 

Có lần anh xua đuổi vào em một đàn chuột, con nào con nấy hung hãn khác thường. Nhưng em đã đeo kính đen, em uống thuốc bổ mắt, em thức suốt một đêm và em nghĩ đấy là chuôt bạch. Chuôt bạch thì đáng yêu phải không anh? Nghe đâu người ta mua về nuôi làm cảnh và cưng chiều lắm. Việt Nam thì em chưa thấy người ta nuôi chuột bao giờ. Cái lần ấy anh còn nhớ không? Anh bị thất nghiệp và phải huỷ vé máy bay đã đặt. Anh phải ở lại đất nước ấy, đất nước mà anh là công dân để tìm việc khác. Hai tuần nghỉ phép và một đám cưới trở thành đàn chuột chạy thục mạng vào em. Nhưng vì em nhìn ra chúng là chuột bạch nên chúng không phá quấy nhiều lắm. Chúng chỉ gây đau nhức một chút. Vài tháng sau ngày chúng đến thì em đã ngon ngọt dỗ chúng trở về hang ổ của mình. Chúng chỉ để lại một cái ổ với những bào thai vương vãi trong em.

 

Vào một ngày tháng Năm những bào thai ấy lại nở tưng bừng thành đàn chuột quái dị. Lần này chúng làm em đau dữ dội và em chẳng có sức để lấy kính mang vào, để uống thuốc bổ mắt mà nhìn cho rõ. Tháng Năm. Chắc chắn cháu sẽ về vào tháng Ba để thưa chuyện với hai bác và xin cưới em Vy. Cháu về trước tháng Năm là được rồi. Nhưng lần này cháu không về em Vy sẽ phải đi lấy chồng. Anh cười như pháo nổ khi viết cho em: Bố em chịu chơi thật, anh nói tháng Ba nhưng Bố khuyến mãi cho dến tháng Năm. Hạnh phúc đến thật rồi. Từ Tết nguyên đán cho đến tháng Năm đâu có bao xa. Lần trước anh bảo cái váy cưới anh mua ở San Fransisco bị rộng và cũng đã lỗi mốt. Hay anh để em mua ở Hà Nội đi. Hà Nội bây giờ người ta nhập về nhiều áo hợp với vóc dáng của em lắm anh ạ. Nếu em tìm thấy cái nào thời thượng và đẹp vừa với em thì mua ở Hà Nội cũng được em yêu. Và nhớ chụp hình chiếc áo gửi cho anh. Xem rất nhiều tạp chí thời trang, tham khảo ý kiến bạn bè chán chê em lựa chiếc áo trắng ngà thật đẹp. Vừa vặn ôm sát thân hình em và hở ra một chút bộ ngực tròn trịa với bờ vai, đôi cánh tay mịn màng anh vẫn thường khen. Trả tiền, mang áo về nhà, cũng vừa hỏi xong được khách sạn để đặt tiệc cưới. Em hân hoan quá đỗi. Bỗng thấy mình biết bay. Thiên thần lảng vảng quanh niềm phấn khích. Ðêm hôm ấy, nhìn ngắm chiếc váy chán chê, em có cảm giác cái bào thai chuột cựa quậy trong bụng. Lần trước anh cũng hứa chắc chắn như vậy. Chắc chắn là Tết nguyên đán này nhà anh có dâu mới, em sẽ vào Sàigòn ở với gia đình anh. Em nhớ vâng lời bố mẹ, đi đâu thưa gửi và bố mẹ cho phép em mới được đi. Trong thời gian chờ đợi để sang với anh nhớ học Anh văn cho giỏi em nhé. Có gì không chắc chắn đâu? Tháng Năm sắp đến nơi. Tháng Năm sẽ như thế nào? Em rùng mình. Gió lạnh, gió bấc cuối mùa đông hất tung những sợi tóc mỏng mảnh của em. Em quên cài cửa sổ. Em chưa cài cửa sổ. Cành sấu già đung đưa, đỏng đảnh ghé mắt nhìn em, nhìn chiếc áo cưới. Nó tỏ vẻ thương cảm. Ta đã sống hơn trăm tuổi rồi, giông gió, bất trắc đều nếm trải, ta thương con non nớt và mù quáng. Cánh cửa sổ tự cài khoá. Cành sấu già chới với bên ngoài. Em cô độc, em một mình cô độc với chiếc váy cưới, với tấm hình anh để trên bàn lung lay. Nửa vòng trái đất, bên anh đang là buổi sáng. Anh miệt mài công việc. Những bào thai chuột đỏ hỏn cựa quậy mở mắt.

 

Rồi chúng đồng loạt nở bung khi tháng Năm về. Ðầu tháng em bỗng dưng quay quắt nhớ ba ngày gặp gỡ duy nhất của chúng mình năm ngoái cũng vào tháng Năm. Em nhớ những nụ hôn bỏng rát, vòng tay điên dại, tiếng cười oà vỡ hạnh phúc. Nhớ cả bao lần cáu gắt, giận hờn. Tựa hồ em hồi tưởng tất cả để bắt đầu bước vào cuộc hôn nhân trời định với anh, người đàn ông em yêu. Giữa tháng, và cuối tháng. Oà vỡ. Gió bỏ đi. Thời tiết bất thường. Nắng 40 độ. Cành sấu già trĩu quả mọng xanh, đẫy đà bản năng làm mẹ. Chiếc váy cưới im lìm. Công việc, công việc không xong, dự án anh làm bị người ta kiện. Hãng không cho anh nghỉ một tuần. Mà nếu anh có về thì khó quay trở lại ngay vì người ta có quyền đuổi anh khỏi hãng nếu anh về từ Việt Nam. Bệnh Sars quái ác. Cả đàn chuột cống chạy náo loạn trong cơ thể xanh xao chờ đợi của em. Em những tưởng lần này chúng xông vào cắn xé và em chết, em chết ngay cuối tháng Năm bắt đầu mùa hè giông gió bất thường. Lời thư anh viết chan chứa yêu thương van xin em đừng bỏ anh. Nếu anh về bây giờ sẽ mất việc làm, cưới nhau rồi anh quay về Mỹ thành kẻ thất nghiệp, có thể mất xe, mất nhà. Như vậy làm sao chúng mình hạnh phúc? Cố vịn vào niềm tin, bấu víu những yêu thương suốt hai năm ròng chờ đợi, em kiêu hãnh ngẩng cao đầu phớt lờ mọi lời khuyên, lời giễu cợt của người thân, bè bạn. Em ngồi cười ngây ngô và xếp chiếc áo cưới màu trắng ngà vào góc tủ. Em không biết bằng cách nào nhưng chắc chắn chúng mình sẽ gặp nhau và trở thành chồng vợ. Nửa vòng trái đất không thể là nỗi ám ảnh suốt đời.

 

Phừng điện thoại cho em từ tầng hai Café Paloma khi em ngồi ăn trưa ở tầng một. Chào em, hôm nay em xinh quá, sao lại đi một mình? Anh xuống nói chuyện cùng em nhé? Cao to, điển trai, khuôn mặt lúc nào cũng hồng ánh lên dư âm bia rượu và ham muốn. Có lẽ vì vậy mới có biệt danh Phừng. Kể ra như em từng nói anh nghe, Phừng xởi lởi và tốt tính, thỉnh thoảng cậu ta tán chuyện thơ văn thấy hay hay. Sao em có vẻ buồn vậy? Anh chàng San Jose thế nào rôì? Em im lặng nhìn Phừng rồi đột ngột rơi khỏi ngực em một giọt nước mắt chảy dài trên má. Tự nhiên em kể vanh vách về anh, về công việc của anh, về chuyện anh chưa thể về được vì mới đi làm cho một hãng mới nên không có ngày nghỉ phép. Phải hoãn tất cả. Không biết đến bao giờ, đến bao giờ? Ðôi mắt Phừng, em nhìn thấy có những tia vàng pha đỏ. Anh ấy không về được thì em có thể sang, sao cứ phải chờ đợi? Em nhếch mép cười mếu. Anh thừa biết một cô gái trẻ như em, có học, không tài sản, không công việc ổn định, không mối ràng buộc nào ở Việt Nam thì chuyện xin visa sang Mỹ là điều không tưởng. Em ơi, em nhầm cơ bản rồi, em ngây thơ quá. Em có thể nhập vào một đoàn doanh nhân Việt Nam đi khảo sát thị trường Mỹ là vi vu. Ðã bao nhiêu người trót lọt chuyện này. Nếu muốn anh sẽ giúp em. Trời ơi, thế mà em không nghĩ ra. Em có thể sang với anh, thế mà em không nghĩ ra.

 

Lại một con chuột to đùng và nồng nặc hôi xông thẳng đến em khi em buông xuôi để cái đàn ông của Phừng gọn lỏn trong người. Em đẹp lắm. Anh đã muốn em biết bao, thế mà trước đây em nỡ từ chối anh. Bây giờ thì anh được em ngon quá. Nào, rướn người lên đi cưng, nghe lời anh ngoan anh sẽ giúp em. Phải biết hy sinh em ạ. Hai giờ em đứng dưới vòi nước mở hết cỡ không đủ để xua con chuột hôi hám khỏi người.

 

Ngày hôm qua cuối tuần anh không gửi mail cho em, cũng chẳng điện thoại cho em. Ôi, giá như anh điện thoại cho em, biết đâu chẳng giúp em xua đuổi được chuột? Trời ơi, nhiều lắm, đông lắm, chúng hôi và to quá cỡ. Nhầy nhụa tranh nhau cắn xé em em. Anh giới thiệu với em anh Huấn bên Công an, anh Thành giám đốc du lịch, anh Cẩn bên Thương mại. Những người này sẽ lo liệu cho chuyến đi gặp vị hôn phu của em. Nghe anh kể em đẹp và tinh tế nên các anh đây đồng loạt muốn gặp em. Nghe lời em bé nhé, tháng sau là em có thể lên đường. Em chẳng biết gì nữa. Nhiều chuột quá. Chập chờn những hình ảnh. Ma mãnh những giấc mơ. Nụ cười anh, vòng tay anh, nỗi đợi chờ. Nhiều chuột quá, em ngạt thở anh ơi. Cứu em với anh. Em phải giết lũ chuột, phải dọn ổ của chúng để về bên anh. Người em ô uế quá, ô uế quá, ô uế thế này làm sao anh ôm vào lòng?

 

Giờ thì lũ chuột ra khỏi người em rồi anh ơi. Chúng đi hết rồi. Nơi này lạnh lẽo quá. Có những con mèo ngồi trong góc đang nhìn em. Còn chuột đâu mà rình rập hả mèo? Em chết rồi anh ơi. Khi em cầm gói thuốc cho vào miệng, cành sấu già bị người ta vặt hết quả trơ trác bầu vú nhõng nhẽo thở dài. Cuộc sống luôn bất hạnh cho cô, cô gái yếu đuối nhưng mạnh mẽ tình yêu. Vĩnh biệt cô.

 

2- Người đàn ông

 

Vy chết, Vy đang nằm đó thật ư? Ngươi ta sắp đưa Vy lên xe tang chạy vòng vèo qua các phố phường và đẩy em vào một cái lò nung. Thân thể em chỉ còn lại nắm tro màu lông chuột. Anh đã về đây, anh đã về bên em Vy ơi. Một tháng công tác ở Malaysia anh cố gắng làm xong công việc sớm để có ba ngày nghỉ cộng thêm hai ngày cuối tuần là chúng mình có năm ngày. Anh không báo em biết, anh muốn dành sự bất ngờ cho em. Anh đã điện thoại về nhà anh ở Sàigòn và tính toán kỹ càng mọi điều. Chúng mình làm đám cưới một ngày sau khi anh về. Mẹ và anh trai anh đã ra Hà Nội sáng nay. Chúng mình có với nhau năm ngày, anh biết là ít, rất ít nhưng không thể để em chờ đến ngày anh có ngày nghỉ phép nữa. Anh muốn em chính thức là vợ anh em yêu. Mấy tháng sau em có thể đoàn tụ với anh. Sáng nay, trong phòng chờ lên máy bay anh điện thoại cho em nhưng máy của em tắt. Anh đã gửi mail cho em để báo tin vui, em vẫn mê sự bất ngờ mà. Anh biết em của anh ngoan lắm, nếu em có đi đâu khỏi Hà Nội em cũng báo anh biết phải không em?

 

Hơn hai giờ bay anh nhớ Vy quá. Anh mường tượng lại tất cả. Cái giọng của em mới đáng yêu làm sao. Tôi là một cô gái 26 tuổi sinh ra trong gia đình trí thức nền nếp. Có thể tôi không xinh đẹp nhưng tự thấy mình cao ráo, sạch sẽ, nữ tính, thông minh và nhạy cảm. Tôi đang mong chờ một người bạn đời trên 35 tuổi, có học, thông minh, mạnh mẽ nhưng tình cảm, sống độc lập, có thể đã ly hôn. Anh lập tức để ý lời giới thiệu của em. Một chút thẳng thắn, một chút hóm hỉnh, một chút cao ngạo. Anh đã không tiếc thời gian khi vào mục tìm bạn ấy, một điều trước đó chẳng bao giờ anh làm. Thực ra một mình sống cô đơn nơi xứ người, ngoài bốn mươi tuổi, anh ao ước có người vợ ngoan hiền, thông minh và đúng là phụ nữ Việt Nam truyền thống. Ðiều ước của anh ở cái xứ Cali này chỉ là ảo mộng.

 

Em có biết anh mừng đến thế nào khi em trả lời thư làm quen của anh không Vy? Dù chỉ là mấy dòng ngắn ngủi. Giọng văn em sắc sảo nhưng tình cảm, cái cách em chấm phẩy cũng vậy. Anh cảm thấy có một sợi dây vô hình trói anh vào em. Và nó càng ngày càng thít chặt qua những dòng thư em viết, qua giọng nói mê hồn của em trên điện thoại, qua tấm hình giản dị em chụp bên Hồ Tây. Em đúng là người con gái của cuộc đời anh. Không sáng mai nào thức giấc anh lại không nghĩ đến em. Xa lộ tắc đường anh nhớ em, giữa buổi họp anh nhớ em, ăn trưa anh nhớ em, cắt cỏ anh nhớ em. Hình ảnh em, những lời nói em choáng ngợp mọi ngõ ngách cuộc sống anh. Em khác xa những cô gái Việt Nam lấy chồng Việt kiều mà anh biết. Anh cảm nhận rõ điều này. Và cảm nhận của anh hoàn toàn đúng khi chúng mình gặp nhau ba ngày ở Sài Gòn. Anh muốn về với em một tháng, một năm nhưng cuối cùng anh chỉ có được ba ngày tranh thủ trong chuyến đi công tác Ấn Ðộ để thăm em. Làm việc cho tư bản nhiều tiền nhưng mà khổ lắm, họ vắt kiệt sức lực mình mỗi ngày.

 

Vy ơi, anh nhớ như in lần đầu chúng mình nhìn thấy nhau ở sân bay Tân Sơn Nhất. Em đã đồng ý với đề nghị từ Hà Nội vào Sàigòn đón anh. Anh muốn giới thiệu em với bố mẹ anh luôn. Em thì thầm vì yêu anh em có thể làm tất cả, em hạnh phúc khi được nghe lời anh. Vy quả là người đàn bà trong mơ của bất cứ đàn ông nào trên thế gian này. Em nói em không xinh đẹp ư? Trời ơi, em bằng xương bằng thịt ôm bó hoa hồng đứng cúi mặt khi thoáng thấy anh. Em xinh xắn và quyến rũ quá đỗi. Ðôi mắt to mầu nâu long lanh sáng đầy ma lực, đôi môi cong hờn dỗi. Chiếc áo lụa Hà Ðông thêu hoa sen làm nổi bật dáng người mảnh dẻ, dong dỏng của em. Vy ơi, anh không tưởng tượng lại có lúc anh hạnh phúc đến thế. Kiếp trước chắc ông bà anh tu nhân tích đức kiếp này anh mới được hưởng ân huệ gặp em, yêu em.

 

Anh biết, có thể đã nhiều đôi trai gái gặp nhau qua mạng và kết hôn với nhau. Nhưng gặp và có một tình yêu như chúng mình anh thề rằng chưa bao giờ có. Anh nói với Bố mẹ anh như vậy. Quay về Mỹ mà hình ảnh em không chỉ tràn ngập trong anh, nó còn ngập đầy khắp nước Mỹ, những nẻo đường anh qua đều có hình bóng em. Hình dáng em mảnh mai với đôi mắt ngấn lệ nhìn anh ở sân bay ám ảnh anh từng giờ từng phút. Chỉ còn ba tháng nữa là đến Tết nguyên đán, anh đã làm đơn xin nghỉ phép để về lại Việt Nam lo chuyện cưới xin chúng mình. Ðám cưới giản dị ở Hà Nội và Sàigòn, chúng mình sẽ chính thức chồng vợ. Ánh mắt em dại đi trên hình ảnh Webcam màn hình vi tính khi nghe tin anh bị mất việc chỉ trước ngày anh dự định về một tháng. Anh nhớ khi ấy mình cúi đầu, không dám nhìn em. Một nỗi đau quá lớn. Mất việc anh không như người khác ngồi ăn trợ cấp. Anh cần kiếm việc làm mới ngay, nếu không muốn mất nhà, mất xe, ở đây là vậy. Anh đã nghĩ hay là cứ về cưới em rồi sang xin việc cũng chưa muộn. Nhưng anh muốn là người đàng hoàng khi ra mắt bố mẹ em chứ không phải anh chàng cù bơ cù bất. Em đọc nhiều, biết nhiều em hiểu rõ chuyện gì xảy ra. Khi anh xin được việc làm mới vào tháng 12 cũng đồng nghĩa với việc tháng 12 sang năm anh mới có được ngày nghỉ về cưới em. Em hiểu tất cả, em không nói lời nào. Em mừng thực sự khi anh kiếm được việc làm tốt hơn chỗ cũ. Em tuyệt vời biết bao. Em đã làm anh khóc nhiều lần vì sự dịu dàng, trìu mến, sự cảm thông, lòng yêu thương, sự hy sinh em dành cho anh. Anh đâu ngờ được em quá yếu đuối, bên trong em là những đợt sóng ngầm đau khổ dâng cuộn. Còn gì đau khổ hơn sự chờ đợi khi yêu nhau. Và bây giờ thì em nằm đây, em nằm đây Vy ơi.

 

Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho mình, không bao giờ tha thứ. Nhưng Vy ơi, anh đã về đây rồi, anh về như đã hứa với em. Lần này là sự thực. Anh tranh thủ trong chuyến công tác để về bên em. Chờ đợi anh được ba năm sao bây giờ em lại bỏ đi? Ai sẽ làm vợ anh, ai sẽ là mẹ những đứa con chúng ta? Ai sẽ hôn anh mỗi buổi sáng mai và chuẩn bị áo quần cho anh đi làm? Ai sẽ cùng anh ngắm hoa anh đào tháng Tư ở thủ đô? Tất cả, tất cả chúng mình đã nói với nhau và đều là sự thực em ơi.

 

Có lẽ Thượng Ðế đã trừng phạt anh. Anh ham mê công việc quá. Em đấy, em ngoan hiền của anh, báu vật có bên mình mà anh không biết nâng niu. Cứ ngỡ có em rồi chúng mình chẳng bao giờ xa nhau nữa. Thời gian chờ đợi thật khủng khiếp nhưng rồi cũng sẽ dần qua và ngày anh về với em sẽ đến. Em chờ được, em chờ được, em đã nói với anh như vậy mà Vy.

 

Những giọt nước mắt của anh đang tưới khẽ khàng lên khuôn mặt, lên bầu ngực em. Em lại sẽ nói anh không được khóc. Nhưng muộn rồi, anh đang khóc, anh đã khóc. Và anh sẽ khóc đến khi nào anh chết. Khóc nhớ thương em, khóc cho mình và khóc bất lực không hiểu tại sao em ra đi.

 

3- Một người đàn ông khác

 

Sao trên đời bây giờ vẫn còn nhiều người ngây thơ quá. Thật buồn cười, mình thấy nóng mặt. Một đứa con gái duyên dáng, mặn mà, đẹp thế, trẻ thế lại đi tự tử. Uống thuốc chuột và giãy đành đạch, chắc là đau đớn lắm. Tiếc thật, khó mà tìm đâu ra những tấm thân mảnh dẻ, láng mịn, trơn bóng như vậy giữa thời buổi fast food, coke cola, chocolate tràn trề này.

 

Mình có yêu cô ấy hay không? Khó định nghĩa. Mà làm quái gì có tình yêu. Nhưng nếu được sống chung với một người như Vy chắc là sung sướng và biết đâu mình bớt lăng nhăng ở những chốn ăn chơi xa hoa, trụy lạc. Ngay từ lần đầu gặp Vy mình đã muốn chiếm đoạt cô ta. Công bằng mà nói xét ở khía cạnh số đo cơ học cô gái ấy cũng chẳng phải sắc nước hương trời gì. Mông không to mà ngực cũng chẳng nở. Mắt không bồ câu mà mũi cũng chẳng dọc dừa. Mông và ngực đều nhỏ nhưng săn chắc. Miệng rộng, trán cao mênh mông tựa phi trường Tân Sơn Nhất và tất nhiên không có ổ voi, ổ gà. Cặp đùi dài thẳng băng. Con gái thế này thì phải biết. Mắt ướt rườn rượt và mở to sáng long lanh không hề cố ý khêu gợi nhưng ẩn chứa ma lực chết người. Mình chưa bao giờ được ngủ với một cô gái như vậy cả. Chỉ là những bộ ngực to xể xệ, những cặp mông như đôi thúng sắp rớt xuống gót chân. Vầy vò mãi cũng chán và đâm ra vô cảm.

 

Nhưng Vy lại từ chối. Ai bảo cô ta dám từ chối mình cơ chứ. Từ trước đến nay đại gia này muốn gái nào mà gái ấy chẳng phải chiều, ấy là chưa nói đến bao nhiêu giai nhân muốn đuợc hầu hạ nhưng ông đây không đủ sức. Mọi tầng lớp. Từ ngọng ngịu hai năm chưa hết vỡ lòng vùng quê đồng chiêm trũng đến bảy tám năm tu nghiệp Âu, Mỹ. Con bé ấy là quái gì cơ chứ. Nóng mặt quá. Ðã thế thì phải làm cho bằng được, mà làm ra trò nữa là khác. Vy ơi, nếu em không từ chối anh có lẽ chuyện lại khác. Tại sao em từ chối tôi, tôi muốn gì mà chẳng được trên đời này?

 

Té ra là em đang tìm cách sang Mỹ gặp người trong mộng của em mà không được. Hoá ra là em chung thuỷ mù quáng với cái thằng Việt kiều chuyên gia máy tính ấy. Hoá ra yêu nhau ba năm mà anh chị mới gặp nhau chưa đầy ba ngày. Em muốn sang Mỹ ư? Dễ quá đối với anh. Anh bắt đươc thóp của em rồi. Em không tự nguyện đến với anh cởi bỏ áo quần và nằm tênh hênh ra chăn nệm mời gọi anh thì anh sẽ lột tung xống áo em ra mà em phải im lặng không chống cự.

 

Thât ư? Anh có thể làm giấy tờ giúp em là thành viên trong đoàn doanh nghiệp Viêt Nam khảo sát thị trường Mỹ thật chứ? Anh nhớ không sao quên được cặp mắt em vốn đã to của em giờ mở hết cỡ như hai chiếc chén tống trong truyện cổ Andersen. Nhưng mà đôi mắt ấy đẹp dễ sợ, lông mi cong vun vút. Vy ơi, sao em lại ngây thơ quá vậy? Việc này dễ, nhưng để làm quen trước tiên em phải cùng anh đi nghỉ hè một tuần để em tiếp xúc với các doanh nhân và em biết thế nào là doanh nhân chứ. Văn sỹ lơ ngơ bò đội nón như em không biết gì, đến sân bay Mỹ quốc rồi chúng nó nghi ngờ, chúng nó khoát tay thế là em quay trở lại Việt Nam. Mộng gặp Người cuả em tan tành mây khói.

 

Cái buổi chiều anh gõ cửa phòng em ở Cửa Lò, nhìn đôi mắt cụp xuống của em, anh hiểu em đã biết điều. Em ngoan ngoãn chấp nhận. Thế là em khôn đấy Vy ạ. Kinh tế thị trường mà, đâu ai cho không ai cái gì? Em ngủ với anh, anh giúp làm giấy tờ cho em đi gặp cái thằng Việt kiều hèn yếu của em. Dù em không yêu anh, em miễn cưỡng nằm phía dưới anh nhưng anh quá sung sướng, thoả mãn, tộạt độ thoả mãn khi làm tình với em. Dáng mình hạc xương mai của em quyến rũ gấp vạn lần phì nộn mông ngực mỡ bụng. Và em cũng sung sướng đấy chứ. Anh đâu phải thằng đàn ông kém cỏi. Em thân thể hừng hực thế kia, thanh xuân thế kia mà ba năm ngủ với đàn ông ba ngày. Ba ngày ấy chắằc gì mấy lần? Trong khi cặp đùi em dài thế kia, môi em mọng thế kia. Anh thương em anh giúp em chứ đâu xô em vào thế bí?

 

Thực tình anh chẳng lừa em Vy ạ. Em là một cô gái ngây thơ và thánh thiện làm quỷ dữ như anh cũng động lòng. Anh đang xúc tiến làm giấy tờ cho em. Rồi em sẽ mãn nguyện, em sẽ gặp anh chàng chuyên gia máy tính Việt kiều của em.

 

Em đã làm tình với anh rồi thì với bạn anh cũng vậy mà thôi. Hơn nữa mấy người ấy có thêm quyền ký giấy tờ cho em toại nguyện giấc mộng của mình Vy à. Em chiều họ đi. Họ ở nước ngoài nhiều hay là xem quá nhiều băng hình đồi truỵ mà họ muốn em tập thể đấy Vy ơi. Cũng có thể nghe anh giới thiệu cặp đùi em quá dài và láng cóng. La hét làm gì nữa Vy. Em đã ở trong căn phòng này và bọn anh đã cởi bỏ hết áo xống. Em hỏi tại sao anh không cho em biết trước ư? Nói với em chúng mình sẽ làm tình tập thể nhé? Em lại ngây thơ nữa rồi. Nói với một cô cave như vậy cô ấy cũng la lối và tìm cách thoát thân huống gì em. Nhưng bây giờ tất cả đã loã lồ. Ý định loã lồ, thân xác loã lồ, cuộc đổi chác cũng loã lồ. Các anh sẽ gượng nhẹ, sẽ không làm em đau. Xong là em có giấy tờ hợp pháp và em chỉ việc phỏng vấn lên đường Vy à. Người em đỏ hồng lên quyến rũ quá. Các anh sẽ dạy em một số chiêu. Sang đấy anh chàng chuyên gia máy tính ươn hèn của em chỉ có nước phải ngồi xe lăn vì em thôi. Nào, thoải mái đi em yêu. Ôi giời ơi, không biết ai được lợi hơn ai nữa. Ðầm đìa hết thế này mà còn chống cự. Không khéo lần sau chính em là người rủ bọn anh chưa biết chừng. Rõ ràng những cơn rùng mình thoả mãn cuả em anh nhìn thấy. Khi em bước lên taxi và chào bọn anh, cái vẻ thoả mãn đã nhường lại cho sự thẹn thùng nhưng đôi môi mọng đỏ của em vẫn hừng hực thèm khát. Anh cảm nhận được. Thế mà không đầy năm tiếng sau, nó chỉ còn là miếng thịt héo khô. Em huỷ hoại chính em, huỷ hoại tất cả. Nực cười quá Vy ơi. Em sống trên mây trên gió. Anh đâu có lừa em. Cuộc sống bao giờ chẳng có giá. Anh tiếc cho em. Em xinh tươi, duyên dáng, thông minh, bặt thiệp. Em sáng như một tấm gương và anh ao ước được soi mình vào đấy nhiều khi. Nhưng bề ngoài anh không công nhận điều ấy. Gặp em cảm giác duy nhất của anh là được chiếm hữu, được làm đàn ông với em.

 

Ðiều cuối cùng anh muốn nói với em là em thực sự ngây thơ cô gái bé bỏng ạ. Sự ngây thơ của em làm anh cười phá lên. Nhưng anh có vui khi anh cười hay không thì nắm thuốc chuột em uống đêm qua không trả lời được đâu Vy ơi. Ðáng ra chính em phải trả lời câu hỏi ấy cho anh thì em lại ra đi. Tại sao em tự tử Vy ơi?

Hoa máu

 


Tranh của Nghệ sĩ Robin Eley

Hoa máu

Đỗ Hoàng Diệu

Nắng khứa những nhát nhỏ vào thân thể anh. Tấm thân bầm giập, xước rách nằm phơi trên tảng đá. Rừng ru anh bằng thác nước đang gào thét. Lũ kiến luồn lách vào các vết nứt trên mình anh gặm nhấm. Nhức, xót. Anh không thèm đuổi chúng, mà cũng đâu còn sức. Lòng anh nhức nhối gấp triệu lần. Thượng đế, xin người giúp con sức mạnh để tìm thấy nàng. Bông hoa rừng đỏ tía nghe lời nguyện cầu của anh, khe khẽ lắc đầu. Có thể chốc lát nữa, hoa sẽ lìa khỏi cành, làm sao giúp anh. Anh chỉ một mình trước nghiệt ngã số kiếp. Bộ áo quần tả tơi đeo bám thân thể làm sao che đậy nổi mạch máu bên trong đang giằng xéo tê dại. Đôi mắt anh chợt sáng. Nàng đang à đây. Nàng bay lượn trên bầu trời. Đôi cánh tay trắng muốt tựa cánh thiên thần. Tiếng thác chuyển nhịp ngân nga như dàn đồng ca của những thiên thần. Sức mạnh diệu kỳ nâng anh thẳng đứng. Anh chạy. Anh đây, anh ở đây, H’Linh ơi. Giọng anh vọng vang. Muôn vàn tia sáng chói lòa theo đôi chân rực khao khát. Anh bay. Trong phút chốc, ngọn thác ngàn năm như ngừng đổ. Âm thanh hùng tráng tắc nghẹn. Tầng tầng nước bay cùng người trai trẻ. Trước anh, nàng rất gần, rất gần và lung linh sáng. Bông hoa rừng đỏ tía gãy lìa khỏi cành. Gió đưa nó rớt xuống dòng thác. Rớt vào mênh mang, tan trên ngực anh. Trong da thịt, trái tim người trai trẻ cũng tan tành cùng ngàn vạn khát khao.

 

° ° °

 

Người đàn bà cao ráo, sạch đẹp khinh khỉnh khịt mũi trước cửa căn phòng tre nứa lụp xụp chỉ toàn sách và hoa dại. Bà dùng khăn lau lấy lau để vết đất bám trên bộ áo quần có dáng đắt tiền. Anh lắng xắng pha trà.

 

- Mẹ, sao mẹ vào không báo trước để con đi đón? Đường xá xa xôi, trắc trở thế này, mẹ có mệt lắm không?

 

- Tôi mừng là anh vẫn nhận ra tôi. Anh sống thế này mà sống được ư?

 

Mặt bà lạnh tanh. Anh cúi đầu.

 

- Con biết, con bất hiếu không nghe lời bố mẹ. Nhưng đây là cách lựa chọn của con.

 

- Hôm nay tôi vào đây đón anh về nhà. Bố anh đã xin cho anh vào làm trong Bộ, anh cũng không cần quay lại nghề nghiên cứu làm gì. Anh mau thu xếp để mẹ con mình xuống thành phố, còn kịp chuyến bay.

 

- Không, con không thể về nhà. Vả lại, đây đang là nhà của con.

 

- Anh phải quay về. - Mẹ ra lệnh.

 

Bà bật khóc, ôm choàng con trai vào lòng.

 

- Ninh ơi, mẹ xin con, con trở ra Hà Nội với mẹ. Mẹ lo lắng cho con rất nhiều. Cơ đồ bố mẹ gây dựng bao năm chỉ để dành cho con, em Minh cũng sắp lấy chồng. Mẹ xin con trai, trở về với bố mẹ...

 

Nước mắt bà tưới đẫm vai áo anh. Anh thương mẹ vô cùng. Đã lâu lắm rồi, anh mới lại khóc.

 

- Con biết ơn bố mẹ. Nhưng muộn rồi, con không xa rời nơi đây được nữa. Con đã có người yêu, người vợ chưa cưới. Nguời con gái kỳ diệu giúp con quên khá khứ, giúp con tránh những ưu phiền dưới thành phố đưa con trở lại làm người. Mẹ đừng bắt con phải từ bỏ. Bởi cuộc sống của con bây giờ chính là cô ấy, là những đứa trẻ thất học, là bạt ngàn rừng thẳm gió ngàn cao nguyên này.

 

- Thế cô gái ấy làm gì?

 

Anh lóe lên nụ cười sáng.

 

- Cô ấy là người dân tộc Ê đê, ở gần đây. Cô ấy đẹp lắm mẹ ạ.

 

Mẹ anh im lặng, gật đầu. Bà đứng lên, nhìn con trai hồi lâu và bước ra ngoài. Anh đâu biết, mẹ anh đã lấy một quyết định. Bà vốn thông minh, khôn ngoan hơn người.

 

Đứa trẻ bủng beo, còm nhom dẫn bà đên cuối buôn. Ngôi nhà sàn nhõ cỏn con dựa lưng vách núi. Một tấm lưng trần khom cúi bên dòng suối nhỏ. Người đàn ông ngậm chiếc tẩu nâu như màu da của ông, ngạc nhiên ngắm khách lạ.

 

- Mày... hỏi ai?

 

- Ông là cha của H’Linh phải không?

 

- Đúng rồi, mày gặp con H’Linh à? Để tao gọi nó.

 

Người đàn bà sang trọng chưa kịp đáp lời, tiếng hú đã vóng lên khắp dòng suối nhỏ và sườn núi thấp.

 

- Hú...ú...ú, H’Linh à, có người tìm mày.

 

Tấm lưng trần dưới suối quay lại, cô gái chạy tót lên bờ bằng bước chân loài hoẵng tơ. Bà giật mình. Nó đẹp thật. Hà Nội, bà thấy nhiều người mẫu, diễn viên nổi tiếng, nhưng chưa ai đẹp thế. Hoang sơ, rực nhưng trầm, khó tả. Cô gái ngước mắt nhìn cha và cúi đầu chào bà lễ phép. Bà bật ra điệu cười ngoại giao tự tạo từ nhiều năm nay của mình.

 

- Cháu là H’Linh? Cháu xinh quá. Tiếc rằng không có môi trường thích hợp, nếu không ăn đứt mấy cô hoa hậu.

 

Cô gái đỏ mặt đưa tay chỉ vào mình xua xua như muốn nói không phải vậy. Cha cô cất tiếng :

 

- Mày biết con H’Linh bị câm rồi chứ? Nó không nói được đâu, nhưng nghe mày nói đấy. Lên 11 tuổi, nó vào rừng, ăn phải lá độc nên không nói đến giờ.

 

Bà quay mặt giấu vẻ khinh bạc. Càng có lý khi bắt nó phải từ bỏ con trai cành vàng lá ngọc của mình. Một đứa con gái dân tộc bị câm lại đòi làm con dâu của ta ư? Họa chăng chỉ là thần thoại. Bà đứng nguyên giữa hai cha con cô gái, quay lên quay xuống.

 

- Tôi là mẹ cháu Nam mới ở Hà Nội vào. Hôm nay tôi đến nói chuyện với hai người. Nam sẽ quay ra Hà Nội ngày mai và không bao giờ quay trở lại đây nữa. Vì thế H’Linh hãy quên Nam đi để nó yên lòng về nhà, về chỗ của nó. Cháu rất xinh đẹp nhưng không thể là con dâu bác. Bởi đấy sẽ là một thế giới khác và gia đình bác khác ngôi nhà bẩn thỉu này rất nhiều.

 

Cô gái xua tay lia lịa, đôi mắt đẹp thảng thốt. Cha cô bước đến gần người đàn bà thị thành.

 

- H’Linh bảo thằng Nam đã hứa với nó sẽ cưới nó làm vợ và ở đây đến hết đời. Thần Núi đã chứng giám lời thề ấy rồi, không thay đổi được đâu.

 

Cô gái gật đầu khẳng định. Bà biết, những con người này không dễ bảo như bà nghĩ. Và họ cũng không dễ thất hứa như người thành phố. Đành kế khác. Bà thò tay vào túi móc ra một xấp giấy bạc, loại hai mươi ngàn.

 

- Vậy thì đây có rất nhiều tiền. Số tiền này cả đời cha con ông cũng không thể mơ tới. Cầm lấy, tậu trâu, tậu nhà, tậu rẫy và buông tha cho con trai tôi. Nếu làm tốt, tôi còn thưởng thêm. Đồng ý nhé, mất mát gì đâu.

 

Mắt người cha tối sẫm như màu chiếc tẩu như màu da ông. Mắt cô gái thảng thốt nhìn trời kinh ngạc.

 

- Mày khinh chúng tao. Mày cất tiền đi. Thằng Nam và con H’Linh là do trời cao sắp đặt, tiền của mày không làm thay đổi được đâu. Đi đi, dừng để tao tức giận.

 

Người đàn bà bặm môi. Ra thế. Họ kinh khủng hơn ta nghĩ nhiều. Chẳng nhẽ con trai vàng bạc của ta lại chết dí ờ nơi rừng thiêng nước độc này với một đứa con gái câm? Không thể, bằng mọi giá phải bắt nó quay trở về. Mắt long sòng sọc, nụ cười nhếch trên môi, bà đưa hai tay chống ngang hông.

 

- Này, bà nói cho biết, con trai bà không bao giờ ở đây với các người đâu. Đừng mơ tưởng hão huyền thế. Nếu làm theo ý tôi, sẽ có món tiền lớn. Nếu cứ khăng khăng bám lấy nó, các người sẽ không được sống nữa đâu. Các người biết đấy, tôi có nhiều tiền, muốn làm gì mà chẳng được.

 

Tiếng cười người đàn bà cất lên lạnh toát. Cha con cô gái chưa kịp phản ứng, bà đã bước xuống triền dốc. Bà nghĩ cuộc trò chuyện vừa rồi chỉ có ba người. Bà không biết Y Nính, chàng trai Tây Nguyên da nâu, mắt sáng có tài săn bắn nhất buôn đã nghe hết. Và cả Thần Núi, chim muông, dòng suối, linh hồn cũng nghe thấy.

 

Người đàn bà đi khỏi, Y Nính bước ra khỏi bụi cây lén theo. Bà ta dám xúc phạm H’Linh, người con gái anh yêu hơn cả đại ngàn này. Bà ta còn đe dọa, không cho họ sống nữa. H’Linh là báu vật của Thần Núi ban tặng xứ sâu gió ngút, nơi ta sinh ra và biết yêu nàng biết thổi sáo nàng nghe. Đời nào ta đang tâm để một người lạ chửi bới, dọa nạt, làm nàng buồn, nàng khóc? H’Linh và thầy giáo đó yêu nhau, ta đau khổ biết chừng nào, nhưng ta yêu nàng, ta muốn nàng hạnh phúc. Vậy mà người đàn bà ấy lại hắt hủi nàng. Hay thầy giáo Nam bội bạc nàng, bày mưu tính kế ruồng rẫy nàng sau khi đã chiếm được nàng? Không, ta không đời nào để H’Linh khổ như thế.Ta phải trả thù cho mối nhục của nàng, phải cứu nàng khỏi bọn người xảo trá. Cây cung trong tay chàng trai Ê đê rung lên, mũi tên nhọn hoắt lao vút về phía trước. Người đàn bà sang trọng ngã sấp, giãy giụa và ngưng thở. Mũi tên xuyên trúng trái tim bà từ phía sau.

 

Y Nính quay ngược trở lại, lao như bay đến hướng nhà H’Linh. Như một con đại bàng, chàng trai quắp lấy cô gái câm xinh đẹp chạy vào rừng sâu. Chạy, chạy mãi. Nàng vùng vẫy, vùng vẫy. Nhưng đôi cánh tay Y Nính rắn hơn thép.

 

- Ngoan nào, H’Linh. Ta đưa nàng tránh xa lũ người lang sói đó. Chúng ta phải đi thật xa để họ không tìm thấy. Ta yêu nàng. Nàng là của rừng núi này, là của ta...

 

Tiếng chàng trai hòa lẫn trong gió rừng. Cô gái rũ người trên cánh tay chàng trai trẻ. Nước mắt nàng nhỏ dọc đường đi, thấm ướt. Những giọt máu.

 

Đêm đó, người ta nghe tiếng thét xé trời, đổ cây rạn núi phát ra từ phía triền suối. Bóng tối nhìn thấy một người chạy thộc vào rừng xanh. Ngày hôm sau lũ trẻ đến trường, không ai dạy chúng.

 

° ° °

 

Sau giờ dạy lũ trẻ, Nam thường thơ thẩn một mình. Để tìm, hay để giấu lòng mình. Thế giới núi rừng hùng vĩ này thật hấp dẫn. Lòng anh ấm áp dần. Trông anh thật khác so với ba tháng trước, lúc anh mới đặt chân đến vùng đất cao nguyên chỉ biết qua sách vở. Rám nắng, hồng đỏ. Gió rừng, nắng núi đã làm anh khỏe mạnh. Dáng dấp ủ rũ, mỏi mệt, chán chường ngày đầu dân làng đón anh, Thần Núi thổi hết xuống suối. Nam như được hồi sinh. Niềm vui của anh là hàng trăm đứa trẻ ngơ ngác trước cái chữ, cái sách. Anh say sưa dạy chúng suốt ngày đêm. Ngôi trường đơn sơ với hai phòng học tranh nứa tạm bợ rộn vang tiếng cười. Dân làng quý mến anh hết mực. Họ nghĩ Thần Núi đã sai anh xuống, ban anh cho buôn Yasinh. Nam thấy mình hạnh phúc.

 

Anh dừng chân bên triền dốc thoai thoải. Cạnh dòng suối trôi ngang, hoa dại vàng xuống cả lòng nước. Những cánh hoa dập dìu nhảy múa với gió rừng hoàng hôn. Thác la Thoon xa xa hát bài hát trầm hùng quen thuộc. Đôi mắt Nam mờ đi vì lâng lâng xúc cảm. Anh dõi về phía thượng nguồn. Bỗng chòm hoa rừng lay động. Cách Nam mươi bước chân, một cô gái đẹp như tiên giáng thế, hai tay hai bầu nước bước lên từ lòng suối lay động. Bộ ngực để trần lúc lắc theo bước chân chắc hoang đàng. Mái tóc dài đen tràn phủ bờ vai. Đôi mắt to tròn nhìn Nam thoáng thảng thốt. Nam không nói nổi một lời chào, đứng chết trân. Cô gái hé miệng cười. Hàm răng trắng bóng, sin sít lấp lánh cùng nụ cười. Nam như được tiếp thêm sức lực.

 

- Nhà cô ở gần đây ư?

 

Cô gái lại cười, kèm theo cái gật đầu.

 

- Rừng chiều. Cô có lạnh không?

 

Lắc đầy thật khẽ, nàng tiên nữ xõa tóc tung bay trên nền trời sẫm chuyển mùa.

 

- Cô không muốn trò chuyện cùng tôi à? Tôi là Nam, dạy lũ trẻ trong buôn.

 

Nàng tiên nữ đặt bầu nước xuống, đưa tay lên miệng rồi chỉ về phía anh như muốn nói có biết Nam. Anh chợt hiểu. Cô gái bị câm. Anh dừng sát cạnh cô lúc nào chẳng hay. Cô gái bước nhũng bước dài rắn chắn lên triền dốc, ngoái nhìn Nam như mời mọc. Chân anh ngoan ngoãn bước theo. Hồn vía không còn lối về.

 

Cả buôn Ia Sinh, chim thú, cổ cây trong đại ngàn đều ủng hộ Nam và H’Linh. Trai tài, giá sắc yêu nhau. Chỉ riêng Y Nính thật buồn. Chàng trai chỉ còn biết mang cung vào rừng kể chuyện với cổ thụ, thác ngàn để vơi bớt niềm đau.

 

Nam ngời ngời hạnh phúc. Cuộc sống của anh thực sự hồi sinh. H’Linh ngây thơ và hiền dịu quá đỗi. Chỉ cần nhìn vào mắt nàng, anh hiểu điều nàng muốn nói. Khuôn miệng xinh xắn, đầy đặn mời mọc của nàng luôn nở nụ cười mê hồn. Nam yêu thương nàng vô bờ bến. Anh đã thưa với già làng xin được cưới nàng làm vợ. Bên triền suối ngát một màu vàng hoa dại, anh ôm chặt nàng trong tay hứa sẽ chăm sóc, yêu thương nàng suốt đời. Nam biết, đời anh từ nay sẽ gắn chặt với mảnh đất này. Cuộc đời anh ngoặt rẽ. Mà nó đã ngoặt từ khi anh xách va-li ra khỏi phố thị ồn ào. Đêm đêm giấc mơ về ký ức buồn đau, uất giận đã thôi hành hạ, nhường chỗ cho bình yên. Bình yên nắng sáng gió hiền.

 

° ° °

 

Lại tắc đường. Dòng người, dòng xe cứ kéo dài mãi. Khói, bụi, mồ hôi, chửi đổng, ho sặc, còi, chuông điện thoại di động... thành bản hợp xướng đinh tai nhức óc. Cảnh sát giao thông áo vàng, tay gậy, miệng còi đứng bất lực. Nam bực bội, liên tục xem đồng hồ. Trễ hẹn đón Ngân 20 phút. Làm sao bây giờ? Hôm nay anh hẹn đưa cô đi khám thai. Ngân mang thai đã ba tháng mà chưa một lần đến bệnh viện, cả anh lẫn cô đều ngây thơ hết mứt. Vả lại, chưa cưới nhau, chuyện ấy ngượng chết đi được. Chỉ đến hôm qua, lấy hết can đảm, Nam mới thưa hết sự thật và xin được cưới Ngân, mẹ Ngân mới vội vàng bắt họ đến bệnh viện. Mẹ Nam sau một hồi tức giận, tổng xỉ vả vào mặt con trai rằng bôi tro trát trấu vào mặt cha mẹ, rằng anh phải lấy xong bằng tiến sĩ mới được cưới vợ, rằng bố anh đang đi nước ngoài, cưới bây giờ thì mất trắng... cũng nguôi nguôi. Bà chẳng còn cách nào khác. Vả chăng, con Ngân cũng xinh xẻo, dễ thương. Gia đình dù không có thế lực, môn đăng hộ đối nhưng trí thức, tử tế.

 

Khi Nam dừng xe trước cổng cơ quan Ngân thì đã trễ gần hai tiếng. Cửa im vắng. Bác thường trực cho anh biết chiều nay Ngân nghỉ làm. Nam hốt hoảng gọi điện thoại. Mẹ Ngân ngạc nhiên thông báo với anh, Ngân chưa đi làm về. Nam lo lắng thực sự. Khôn thì ít, dại thì nhiều. Hà Nội dạo này tệ nạn xảy ra liên miên, cướp giật, tai nạn giao thông, người yêu anh bụng mang dạ chửa... Một ý nghĩ lóe qua đầu Nam. Biết đâu Ngân một mình đến bệnh viện? Anh chạy xe ào qua các phố. Đang gãi đầu gãi tai trước cửa thường trực, anh gặp Ngân và bạn gái thân của cô bước ra. Ngân Xanh xao, yếu ớt ôm bụng dựa vào cánh tay bạn.

 

- Ngân, em sao thế? Anh đây...

 

- Em bị sẩy thai mất rồi.

 

Cô không nhìn anh, bước thẳng.

 

- Để anh đưa em về. Để anh gọi tắc xi. Không sao đâu em, chúng mình sẽ có những đứa con khác.

 

Ngân xua tay, bước theo cô bạn. Nam đứng như trời trồng trước cửa bệnh viện phụ sản. Bấn loạn rối bời. Sau đó, mọi cú điện thoại của anh đều bị cô từ chối trả lời. Im lặng ghê rợn đối với Nam.

 

Không thể chịu đựng thêm, anh đến chờ trước cổng cơ quan Ngân. Anh thấy Ngân xinh đẹp, vui tươi quần là áo lượt, son phấn khác thường bước ra khỏi cổng. Chiếc ô tô màu trắng trờ tới. Một người đàn ông trắng bốp, to béo nắm tay Ngân, hôn nhẹ nhàng, đỡ cô vào xe. Chiếc xe lao đi giữa phố phường Hà Nội, mang luôn tâm hồn Nam. Qua lần kính, Nam vẫn kịp trông Ngân ngả đầu lên vai người đàn ông khúc khích cười. Loạng choạng, anh điên đảo trên vỉa hè. Chiếc xe hon đa đưa chủ nó đến bện viện phụ sản, nơi anh muốn xác nhận một điều. Nam thất thần vào cổng, theo bảng chỉ dẫn đi dọc hành lang trắng. Bà bác sĩ già nhìn anh ngạc nhiên.

 

- Hôm thứ Năm à? Có ba ca đau bụng vào đây nhưng đều kịp, không ca nào bị sẩy. Mà cô ấy tên là gì, để tôi tìm giúp chú.

 

- Nguyễn Ngọc Ngân, thưa bác sĩ.

 

Bà bác sĩ sửa lại kính, kiếm tìm trên sổ sách.

 

- Đây rồi. Nguyễn Ngọc Ngân, nạo thai chiều thứ Năm. Thai ba tháng tuổi. Chẳng hiểu sao lại phá bỏ. Ba tháng đã thành người rồi, to lắm. Tội nghiệp vong hồn cô nhi.

 

Khi bà bác sĩ thôi chép miệng ngẩng lên, trước mặt bà trống rỗng. Cuối hành lang, bóng Nam lảo đảo ôm đầu, xiêu vẹo bước. Đêm đó, Hà Nội có thêm một người say. Một người lần đầu tiên say.

 

Cuộc đối thoại thứ nhất diễn ra hai ngày sau trong quán vắng ven Hồ Tây.

 

- Phải, em đã đi phá thai. Em không thể giao cuộc sống của mình cho người lập dị như anh. Thời sinh viên, tình yêu lãng mạn của anh đã đánh lừa em và em từng nghĩ, em yêu anh. Song giữa thời buổi thực tế này, em không thể. Anh là con nhà danh giá, giầu có mà suốt ngày chỉ biết chúi đầu vào sách vở, khoa học, nghiên cứu, chưa bao giờ đưa người yêu đến vũ trường, chưa bao giờ tặng người yêu một món quà cho ra quà. Không khéo lấy anh, sau này cơm cũng không có mà ăn thì khốn!

 

- Nhưng em đã lừa dối anh. Em đã phá bỏ đứa con của chúng mình. Em đã phản bội anh.

 

- Chuyện thường tình. Em sinh nó ra làm gì để khổ? Với lại, em không thể mang trong bụng đứa con của một người đàn ông để đi lấy một người đàn ông khác làm chồng.

 

- Em sắp lấy chồng? Người đàn ông đó là ai?

 

- Là một người đàn ông giầu có, yêu em, chiều chuộng em. Mới quen có vài tuần mà anh ấy đã tặng em không biết bao nhiêu là quà. Anh thì có ngàn đời cũng không bằng một tí của anh ấy.

 

- Ngày xưa em nói em khinh rẻ những người đàn bà yêu vì tiền cơ mà Ngân?

 

- Anh ngây thơ quá. Ngày xưa khác bây giờ khác. Thời thế thay đổi từng ngày. Ai chẳng thích mặc quần áo đẹp, ăn ngon, đi xe hơi. Nhất là những thứ ấy lại của người yêu mình, của chồng mình tặng. Chỉ có anh lập dị mới không thích thôi.

 

- Bao giờ em làm đám cưới với người ta?

 

- Vài tuần nữa thôi, sau khi đám cưới, em theo anh ấy ra nước ngoài sinh sống. Anh phải mừng cho em chứ.

 

- Vâng, anh hy vọng thế.

 

Khuôn mặt Nam trong chập choạng mùa đông Hồ Tây dài bằng cả dòng nước và sâu như bóng trăng.

 

Cuộc độc thoại diễn ra vào buổi đêm cùng ngày.

 

- Trời ơi lại say rồi. Con ơi là con...

 

- Mẹ chưa ngủ à? Mẹ chờ con làm gì? Mẹ thương hại con phải không?

 

- Đến giờ này anh vẫn chưa tỉnh hả Nam? Đứa con gái khốn nạn đó là gì cơ chứ. Mẹ tìm cho anh những đứa xinh đẹp hơn thế nhiều. Mà con Ngân cũng có cái đúng của nó. Ai bảo anh không biết lợi dụng vào cái ô của bố anh mà tìm lợi lộc. Ai bảo anh không biết cách hưởng thụ. Suốt ngày suốt đêm chỉ sách với sách! Tỉnh ngộ đi con ơi, chưa muộn đâu. Con là con trai độc nhất của bố mẹ, thừa hưởng cả cơ nghiệp này. Con phải khôn ngoan lên, tỉnh ngộ lên con ơi...

 

Nam không nhớ nổi mẹ anh đã nói những gì. Nhưng Nam biết anh phải thoát ra khỏi chán chường, phải tìm nghị lực cho mình. Trong anh, thành phố phồn hoa, náo nhiệt thường ngày vốn đã xa lạ với anh, giờ đây như một thành phố chết mà anh muốn vùi xuống địa phủ.

 

Một tuần sau, dập dình trên chiếc tàu Thống Nhất vào Nam, anh hiểu cái giá phải trả cho một tâm hồn trong sạch, cho một tâm hồn biết mơ mộng đắt biết chừng nào. Hà Nội mất anh.

 

° ° °

 

Những dòng cáo phó chạy dài xám ngoét trên các báo Trung ương và Hà Nội. Ai cũng thắc mắc về cái chết đột ngột của mẹ con bà Thứ trưởng. Từ trần do tai nạn. Chỉ là tai nạn mà thôi. Tự con người gây ra tai nạn cho chính mình, đào huyệt chôn chính mình.

 

Ngân đọc được tin dữ trên tờ báo điện tử vào một buổi tối ế khách mưa tầm tã nơi đất khách quê người. Gã Việt kiều sau khi chán chê đã bán cô vào nhà thổ với giá đủ cho gã vài ngày say sưa hút hít. Đêm đó Ngân uống rượu như uống hết nước mưa đổ xuống. Mà mưa vùng viễn tây này quá dữ dội, dai dẳng.

 

Lễ tang hai mẹ con bà Thứ trưởng, những người rơi nước mắt phần lớn là đồng nghiệp của Nam ở Viện nghiên cứu và sinh viên các trường Đại học Nam từng thuyết giảng. Họ biết rõ anh là người tài đức vẹn toàn.

 

Đêm đêm, gió ngàn vẫn thổi, thác sâu còn ngân. Nhưng tiếng nước đổ vọng lên điệu nhạc dường như ai oán. Gió bay rin rít như điệu ca của oan hồn. Ngay dưới chân thác trơ ra cây hoa rừng đỏ tía bám chặt vào tảng đá. Giữa ầm ào bọt nước, bông hoa lạ nở quanh năm, chẳng khi nào tàn. Những khi mặt trời đứng bóng, bông hoa tía lên đỏ cả một vùng nước, hắt hồng lên ngọn thác. Dân la Sinh thì thào rằng bông hoa ấy chính là linh hồn thầy giáo Nam. Người ta nhớ lại, trên thi thể bầm dập tìm thấy của chàng trai trẻ, nơi vòm ngực đỏ rực ứa máu, một cánh hoa lạ bám chặt vào trái tim bất hạnh.

 

Năm 2000