![]() |
| tượng ở ngôi đền Kajuharo( Ấn Độ) |
CÕI NHÂN GIAN
Ái Điểu
Dân gian có câu” Đừng nghe cave kể chuyện, đừng tin con nghiện trình bày”.
Ngọc là cave, lại mới cai nghiện, nó kể câu chuyện này. Thật, hư lẫn lộn.
Cũng có thể Ngọc đã đọc ở đâu đó. Trong di chứng mộng du của ma tuý, nó hoang
tưởng và hoá thân vào câu chuyện.
***
Chiều tối hôm ấy có điện thoại của thằng cò gọi, nó bảo Ngọc ra trước đường, có
xe đón.
Không phải là xe ôm, mà một
chiếc bốn bánh đang đợi.
Ngọc mở cửa xe, lòng có chút
nghi ngại, hỏi: dạ, mấy người? Đông thì em gọi thêm.
Ngọc nhìn người đang lái xe.
Trực giác cho thấy không phải là đám giang hồ, vũ phu.
Người đàn ông không nhìn lại,
giọng ông ta nhẹ nhàng, thân thiện: không sao đâu, đừng lo lắng nhiều.
Ngọc lên xe từ cửa sau. Người
đàn ông nói: xin lỗi, tôi cũng già rồi, cứ gọi tôi bằng chú. Cháu có thể từ chối
nếu thấy bất tiện. Rồi tôi sẽ nói cho cháu nghe việc tôi cần cháu làm.
Ngọc có cảm giác an tâm nhưng
vẫn nghi ngại. Nhiều ông khách già hơn ông ngoại nó, vẫn thích được gọi bằng
anh mà. Ông này lạ lùng quá, điều gì sẽ đến?
Ngọc nói: dạ, đương nhiên là
ông đã biết em làm gì. Nếu là việc ngoài “chuyên môn” của em, em không làm được
đó.
Ông khách điềm đạm: cháu yên
tâm, nếu cháu không đồng ý tôi vẫn trả tiền cho cháu. Còn làm gì, tôi sẽ nói
sau.
Xe đi qua nhiều đoạn đường, ra
khỏi thị trấn, đến trước cửa một biệt thự.
Ngôi nhà nằm sâu trong vùng cây, thật thơ mộng nhưng tạo cho Ngọc cảm giác bất
an. Nó e sợ những điều kinh dị sẽ xảy ra.
Ông khách như đoán được ý nghĩ
của nó. Ông nói: ngoài trời gió lạnh, cháu vào trong cho ấm.
*-
Ông ta dẫn Ngọc vào một gian phòng bài trí trang nhã. Giọng ông thân ái, như
trong gia đình:’cháu ngồi nghỉ một chút, tôi cũng đói rồi, để tôi làm ít món
ăn.
Giây lát sau, Ngọc đã nghe mùi
thức ăn. Nó không còn lo lắng, chỉ thắc mắc không biết ông khách này sẽ biểu
mình làm chuyện gì. Khó hiểu quá.
Ngọc dạn dĩ nói: chú, chú có cần
con giúp gì không?
Ông khách bưng ra khay thức
ăn. Đơn giản, nhưng sang trọng: hai đĩa mỳ Ý, một đĩa thịt nguội khai vị. Có cả
một chai vang.
Ông ta rót rượu, nói: tôi quá
quen với việc bếp núc. Rượu khai vị, nhẹ thôi, cháu uống cho ấm và ăn tự nhiên,
cũng đã tối rồi.
Món ăn làm kiểu Tây, ngon. Ông
khách tiếp đãi lịch sự, thân thiện. Ngọc cảm thấy an tâm.
Một lúc sau, khi thấy Ngọc đã
xong bữa, ông khách nói: bây giờ, mời cháu đi gặp con trai chú. Nó ở phòng
trong.
Ông ta mở cửa. Căn phòng rất rộng,
có cả giường ngủ, bàn làm việc, như một phòng lớn của khách sạn.
Trên bàn ăn, Ngọc thấy một cái
bánh sinh nhật. Nến đã thắp, sáng lung linh.
Ông khách gọi: Đức ơi! Mở nhạc đi, bạn đến mừng sinh nhật con đây.
Từ phòng trong, có chiếc xe
lăn chậm rãi chạy ra.
Ngọc mím môi ngăn tiếng kêu hoảng
sợ của mình.
Trên chiếc xe lăn là một người không tay, không chân.
Ông khách nhẹ nhàng đặt tay lên vai Ngọc, trấn an: nó là người. Người, rất người
như mọi người.
Ông kể: vợ tôi, sau khi sinh nó được tròn tháng đã bỏ đi. Chính xác là 25 năm rồi.
Tôi ở vậy nuôi thằng bé.
Đức- tên thằng bé- sinh ra đã
không có tứ chi. Tay, chân nó teo lại chỉ còn một mẩu nhỏ. Nhờ tập luyện nhiều,
Đức dùng mẩu thịt nhỏ đó đủ để điều khiển xe lăn, máy vi tính và các thiết bị
trong phòng.
Đức bị phế tật thân xác, nhưng
trí óc nó bình thường. Nó hiểu được đời sống nhờ công nghệ thông tin. Tôi cũng
thường chở cháu đi ra ngoài nhìn người, nhìn cảnh vật.
Ông ngừng câu chuyện: mà thôi,
chúng ta hãy mừng 25 năm làm người của Đức.
Ngọc thầm nghĩ: mừng! Có thể mừng
cho cái sự sống người không ra người không? Ngọc lại liên tưởng đến Stephen
Hawking. Và nó mong phép lạ đến cho hai cha con tội nghiệp này.
Ông khách nắm tay Ngọc, đẩy
chiếc xe lăn đến trước bàn ăn.
Đèn, nến huyền ảo trong tiếng
nhạc mừng sinh nhật.
Ông khách cất tiếng hát: Happy
birthday to you.
Ngọc hát theo. Đức, cái thân
hình không tay, không chân cũng hát: Happy birthday to you. Happy birthday to you...
Giọng Đức ngọng nghịu, như vọng
về từ một cõi oan khiên nào đó.
Những giọt nước mắt đã lăn trên mặt người cha. Ngọc cũng rưng rưng cay mắt.
*-
Một lúc sau, như đợi một khoảng lặn trong giai điệu ma mị, người cha nói riêng
với Ngọc: tôi thật lòng cảm ơn cháu. Tôi có đề nghị này muốn nói, mà… khiếm
nhã. Cháu có thể từ chối.
Ngọc thông cảm: dạ, chú cứ
nói.
Người cha khẽ khàng nói tiếp:
dù thân xác không đầy đủ, không ra người. Nhưng Đức có lý trí, có tâm hồn như
Người. Và, tất nhiên, nó cũng có ham muốn tình dục như mọi người.
Trong tồn sinh của đời mình ai
cũng có khổ đau, có hoan lạc. Đức đã gánh chịu sự bất hạnh quá nặng của kiếp
người từ khi mới chào đời.
Người cha nghẹn ngào tiếp tục ý tưởng:
Cháu à, nhân ngày sinh của Đức,
chú muốn cho con chú món quà tặng của tạo hoá… đó là khoái cảm lạc thú giữa nam
và nữ.
Chú muốn con giúp Đức được làm
người, được như mọi người.
Chắc con đã hiểu. Con có thể từ chối. Chú không trách con đâu.
Ngọc sững sờ. Nó yên lặng, như không còn trong cõi nhân gian này.
Rồi nó nghĩ: tôi, tôi chỉ là một con đĩ, xã hội không xem là người, lại được
giúp một người sống cho trọn chữ con-người sao?
*-
Có lẽ ai cũng sẽ tò mò muốn biết kết cuộc câu chuyện. Mà con Ngọc ngưng, không
kể nữa. Cũng không có đứa nào biểu nó kể tiếp.
Ái Điểu
(viết theo lời kể của Ngọc)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét