NGẪU HỨNG TRẦN TIẾN
(27 tạp bút)
Tập hợp bài trên báo
Tuổi trẻ và mạng Quechoa
Ngẫu hứng Trần Tiến 1
Anh Tiến kể chuyện Lập
nghe...
NQL: Trong một lần trà
dư tửu hậu, tui đã ra đề bài cho Trần Tiến, nói “Ngẫu hứng Trần Tiến”,
đó, anh viết đi. Tưởng là anh viết nhạc, té ra anh viết văn xuôi. Cứ viết
xong đoạn nào anh lại nhấc máy đọc cho nghe đoạn đó, đến nay đã được vài bốn
đoạn. Những đoạn văn xuôi rất có hồn, bởi vì nó rất thật, càng thú vị hơn khi
biết anh viết ra nó trong cơn say. Đúng như Dương Thu Hương đã từng khen
sau khi đọc văn xuôi của anh, nói giời ơi, sao ông không viết văn lại mò đi
viết nhạc.
Tui lần lượt đăng các
mẩu “Ngẫu hứng Trần Tiến” của Trần Tiến, đến khi nào Trần Tiến
không viết nữa thì thôi. Bản quyền của Trần Tiến, ai muốn đăng lại, cóp lại đều
phải xin phép Trần Tiến.
Cái áo bông sột soạt
em ạ, cái áo bông mẹ may cho anh mặc đến trường trong ngày mùa đông buốt giá,
vừa đi vừa sột soạt. Anh là “cán sự” Văn hồi phổ thông, chả hiểu sao gọi là
thế. Anh đi thu bài của bạn bè nộp cho thày, có thế thôi, gọi là cán sự. Hôm ấy
đi khắp lớp, vừa đi vừa sột soạt, cả lớp cười bò, ngượng thật. Mẹ được lão bộ
đội già tặng mẹ sấp vải lính, chắc hắn định “cưa” người mẹ nguyện suốt đời ở
giá nuôi anh. Mẹ may cái vỏ áo bông mà không có bông. Trong đó mẹ nhét đầy
báo Nhân dân, Hà nội mới. Chắc ngày ấy chỉ có 2 tờ thế
thôi em giai nhỉ.
Âm nhạc thời tuổi thơ,
chả có dân ca, dân kẹo. Chỉ có chiếc áo bông vừa đi vừa sột soạt.
Mẹ chắc thương anh
nhất nhà, cũng chẳng hiểu vì sao, anh cả lấy roi đánh anh có một lần thôi, mẹ
mắng hoài. Cả đời nuôi tám đứa con nên người, mẹ chưa bao giờ đánh con, chỉ có
bố đánh mẹ thôi. Mà cũng chỉ có một lần anh nhìn thấy, nhưng nhớ hoài không
quên. Sau này anh mới biết, chuyện đó là thường của thời ấy. Mẹ gọi anh: Cu đểnh
đồi Nồng của mẹ đâu rồi.
Anh đi tìm mãi cái đồi
Nồng tuổi thơ mà chẳng còn ai nhớ nó ở đâu nữa.
Mẹ anh mất, anh đang ở cuối nước, nơi có người Chà Và sinh sống. Những người
Chà Và tìm cách đưa anh về sớm nhất để nhìn mẹ lần cuối…
“Mẹ ơi, sớm nay
xuân về/ Mẹ trông ra ngoài hiên vắng/ Mẹ mong đứa con xa
nhà/ Rồi mùa xuân, anh ấy sẽ về”.
Mẹ sinh ra anh trong
cuộc chạy loạn năm 47, trong tiếng bom đạn xối xả trên ngọn đồi ấy. Bố giận Tây
lắm, mới đặt tên con là Trần Việt Tiến. Mà anh thì chỉ là một nhạc sỹ quèn, chả
được cái tích sự gì. Làm sao mà giúp nước… Tiến. Ôi dào…
Anh Hiếu kể: Bọn Tây
đi càn bắt được nhà mình, em thì cứ khóc dằn dặt, thằng da đen chạy đến tát em
một cái. Mẹ trợn trừng định đánh lại. Bố bảo im, không được làm thế. Bố tìm
thằng quan ba gì đó, xì xồ tiếng Pháp, đại loại là: Nước Pháp văn minh mà đánh
trẻ con à. Thằng da đen phải cúi đầu xin lỗi Trần Việt Tiến. Hí….
Em nhắc anh kể chuyện
gì có tư tưởng ư.
Anh làm gì có tư
tưởng. Tư tưởng của anh toàn là bọn lếu láo truyền cho. Mác-Lê không nói làm
gì. Bọn Niết-sờ, Ca- mút sờ rồi Gôtama-sờ… thì hay đấy, nhưng họ lại là nguyên
nhân của chiến tranh, bởi những thằng học trò, hoặc quá khích, hoặc lợi dụng.
Những ngày trẻ dại,
anh em mình ngốc nhỉ. Lao vào chủ nghĩa “Tưởng bở ” như con thiêu thân. Thần
tượng ngày ấy của anh là ai, em biết không. Paven Coọc-sa-ghin… Ha ha…
Vậy mà bây giờ anh lại
cực đoan, không có thần tượng. Buồn cho thế giới không còn thần tượng. Họ đi
chùa, sám hối, thậm chí mang bom thánh chiến, chắc cũng do… thói quen có tư tưởng.
À, anh có một thằng
em, lủng lẳng trong quần. Mỗi lần anh nói chuyện nhạc nhiếc, phim phiếc, triết
chiếc, tư tưởng tư tiếc là nó đi chơi chỗ khác em ạ. Đến giờ cần đến nó.
Thật khổ.
Hoạ sỹ Lê Văn Hiệp yêu
thằng em lãng mạn, môi giới cho một em, con bà Thái Thị Liên, vợ ông nhà thơ
Đặng Đình Hưng. Năm ấy anh ngốc như chưa ai ngốc thế. Nàng tiễn anh lên
đường đi Sầm Nưa, chiến khu của Lào. Anh viết bao nhiêu bài thơ, bao nhiêu bài
hát tặng nàng.
Mùa hè ấy, mặt trời
như nóng bỏng hơn/ Cây cỏ như xanh tươi hơn….
Toàn bộ thi ca, nhạc
nhẽo được gửi trở lại chân núi Phu-Khen.
Đêm đó là đêm diễn cho
ông Suphanuvong và Đảng CS Lào. Anh mang thư của nàng (hiếm lắm mới chuyển được
sang Lào,ngày đó) lên đỉnh núi, xé ra, hồi hộp mong tin nàng. Chẳng có gì, chỉ
có thư của mình. Thằng ngu…..
Ông Đỗ Nhuận hoảng hốt
đi tìm anh về hang biểu diễn.
Anh bước từ đỉnh núi
xuống, và chưa bao giờ hát hay đến thế.
Đó là mối tình đầu của
anh. Chuyện con gái Hoàng thân xin chính phủ Việt nam cưới anh không được là vì
thế thôi. Cũng may. Làm nhạc sỹ thích hơn làm Phò mã.
Có một lần, anh nhục
như con chó.
Anh sốt rét ác tính.
Đơn vị phải đi. Đường chín Nam Lào mà. Mặt trận mở ra rồi đóng lại, chỉ
một vài hôm là chuyển đi. Anh bị người ta vứt xuống hố chôn. Có cậu y tá yêu
nhạc anh, thương anh, nên không nỡ chôn. Trời chưa cho chết.
Không còn gì trên
người. Anh cứ đi, đi không được thì bò, đuổi theo đơn vị. Đường giao liên mất
dấu vì bom. Anh lạc vào rừng đầy bom nổ chậm, vậy mà không chết mới hay. Chuyện
đó sau này, nơi anh bò đến xin cứu, họ mới nói anh hay.
Bò đến được ánh đèn
rất xa, nơi có con người. Té ra một trạm dây trần của lính ta. Anh gục xuống và
thiếp đi. Không biết bao lâu tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trước cửa hầm. Lính
tưởng mình thám báo VNCH không cứu. Xác chết sống lại, làm gì có giấy tờ.
Lính tra khảo. Mình
đành khai báo: “Anh là Trần Tiến, tác giả bài ca Thanh niên ra tiền
tuyến đây. Họ còn không tin, bắt hát… “Chết mẹ. Trần Tiến thật”. Sau
này, cũng lại họ kể lại, vì cha ấy có giọng trầm trầm… mới tin và mới cứu.
Thế là, sau này, anh càng già, giọng càng như
gà thiến. Anh phải cố giả giọng trầm trầm để có người đãi rượu đấy. Hè hè…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét