Thứ Tư, 7 tháng 6, 2017

CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH BUỒN DƯỚI SẮC LÁ THU…


Tôi yêu bộ phim bởi câu chuyện tình lãng mạn, đầy rẫy sự chênh lệch và yêu cả cái kết thúc buồn của nó.
Autumn in New York (2000)
Đạo diễn: Joan Chen
Diễn viên: Richard Gere, Winona Ryder, Anthony LaPaglia

Tôi đến với bộ phim vì đã tình cờ nghe được bản soundtrack Beautiful với giai điệu nhẹ nhàng, da diết nhưng cũng không kém phần hạnh phúc. Ngoài ra, những cảnh quay tuyệt đẹp trên con đường trải đầy lá vàng, nụ cười tươi tắn của nhân vật nữ chính và cả nét chín chắn, từng trải của nhân vật nam cũng đều góp phần thêm vào sự tò mò muốn tìm hiểu bộ phim của tôi. 



Quả thật bộ phim cũng hay như chính bản soundtrack. Tôi đã yêu câu chuyện tình lãng mạn, đầy rẫy sự chênh lệch và yêu cả cái kết thúc buồn của nó. 








Chàng là một nhà kinh doanh thành công đã sống gần nửa đời người với nhiều cuộc tình, là một mẫu đàn ông từng trải. Nàng là một cô gái ngây thơ, đơn giản với tuổi đời mới ngoài 20 và mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo. 


Chàng đã từng là người yêu của mẹ nàng, nàng chỉ đáng tuổi con của chàng. Chàng không thể cho nàng tương lai và nàng cũng không thể cho chàng được sự bảo đảm. Vượt qua những nghịch lý, chênh lệch ấy, họ vẫn tìm được nhau và đến với nhau. Nhưng rồi chuyện tình đẹp ấy lại kết thúc bằng việc chàng ở lại còn nàng vĩnh viễn ra đi.



Thế nhưng bộ phim vẫn thật đẹp trong mắt tôi, đẹp bởi cách mà hai con người gần như thuộc về hai thế giới khác nhau ấy liên kết và cuối cùng là yêu nhau, đẹp bởi cách họ mỉm cười cùng nhau, ngắm nhìn nhau, trò chuyện, khiêu vũ cùng nhau. 




Tôi không thể quên được cảnh phim hai người cùng đi dạo trong công viên nhuốm sắc vàng rực của lá thu. Trong khung cảnh ấy nàng đã lấy chiếc đồng hồ của chàng và hứa sẽ trả lại khi chàng không còn nhớ là đã mất nó, và cuối cùng nó trở thành món quà giáng sinh cuối cùng nàng để lại cho chàng. 


Đây là một chi tiết nhỏ nhưng thật ý nghĩa. Nàng muốn chàng hãy quên đi thời gian, quên đi cả thế giới này để cùng sống những ngày tháng cuối cùng bên nàng. Và khi nàng ra đi, khi chàng đã thật sự yêu nàng, thật sự muốn từ bỏ tất cả vì nàng, nàng sẽ trả lại trọn vẹn thế giới này cho chàng với duy nhất một sự thay đổi: thế giới không còn nàng nữa. Tôi cảm động trước cảnh chia tay của họ, rơi nước mắt khi thấy chàng khẽ thì thầm vào tai nàng những dòng thơ, và nàng mỉm cười chào tạm biệt chàng.


Góp phần không nhỏ vào sự thành công của bộ phim chính là bản nhạc được trình bày bởi giọng ca ngọt ngào của Jenifer Paige, một bài hát mà mỗi ca từ đều gợi cho người nghe nhớ đến câu chuyện tình đẹp ấy:


Anh đang tìm cách để có thể ôm em,
Cảm nhận được nhịp đập trái tim em một lần nữa.
Anh đang cố để có thể tìm lại những giây phút đó,
Những giây phút quý báu mà em là của anh





Tất nhiên một cái kết có hậu sẽ làm thỏa mãn khán giả, nhưng một cái kết chia ly đôi khi lại khiến bộ phim hay hơn và ý nghĩa hơn nhiều. Tôi không cảm thấy rằng bộ phim cần phải khép lại với cảnh hai nhân vật cùng nắm tay nhau đi đến cuối đời, tôi yêu và hài lòng với những gì mà biên kịch đã sắp đặt.

Tình yêu không nhất thiết phải là chiếm hữu, nó đơn giản là khi trong lòng ta luôn có đối phương. Mối tình đẹp không nhất thiết phải có kết thúc đẹp, nó đẹp bởi khi nghĩ đến nó ta muốn mỉm cười hạnh phúc. Tình yêu không sống mãi khi bạn chỉ biết chiếm đoạt, nó chỉ trường tồn khi bạn luôn nghĩ tới, biết trân trọng và nâng niu nó mà thôi…

-----
(theo 
aFamily)

2 nhận xét:

  1. Cám ơn bác!
    Muốn xem ngay bộ phim qua bình luận và giới thiệu!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Đang chiếu trên HBO, bác à. Xem hợp lắm và hình ảnh rất đỗi thương yêu.

      Xóa